Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2842
- Tình trạng: Hoàn thành
Buồn là vì đứa con gái Thương Minh Tinh mà họ vẫn tưởng rằng rất thông minh và tự trọng hóa ra lại đi làm gái "bán hoa"ở Tân Giang, không những thế lại còn đi vay nặng lãi. Bà Thương gào khóc long trời lở đất. Trong cơn thịnh nồ, bệnh tim của bà tái phát, nếu không kịp thời cấp cứu thì suỷt nữa hồn đã về Tây Thiên. Thương Minh Tinh quỳ trước giường bà thề thốt sau này sẽ không làm những chuyện khiến bố mẹ đau lòng nữa. Bà Thương vốn muốn từ mặt đứa con gái này, sau được Thương Minh Thiên khuyên giải, nên nhận thì nhận, nhưng bà ra quy định: khi bà còn sống trên cõi đời này, Thương Minh Tinh không được ra khỏi huyện Vân nửa bước, ngày nào cũng phải tới trình diện trước mặt bà. Vẫn chưa hả giận, bà còn cạo trọc đầu Thương Minh Tinh, khiến chị ta không thể ra ngoài, phải ở trong bốn bức tường mà sám hối.

Trong lúc buồn thương chồng chất, nhà họ Thương đón cô bạn chiến đấu của Thương Minh Thiên tới chơi. Khi đón cô bạn tới huyện Vân, Thương Minh Thiên đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dồi. Mẹ anh đang ốm liệt giường, cần có mồt niềm vui rất lớn để xua đi nỗi u uất trong lòng bà. Mặt khác, Bạch Nhạn cũng rất muốn được nhìn thấy anh sống hạnh phúc. Cô bạn chiến đấu đối với anh tình sâu nghĩa nặng, sau khi biết chuyện của Thương Minh Tinh, không những cô ấy không kỳ thị mà còn an ủi anh, còn nói sẽ nhờ bạn của bố mình giúp Minh Tinh tìm việc, như vậy Minh Tinh sẽ không lầm đường lạc lối nữa.

Nếu không thể ở bên người mình yêu, mà lấy được người vợ như cô bạn chiến đấu này, cũng coi như giảm sự nuối tiếc trong kiếp này xuống mức thấp nhất.

Vì vậy, cô bạn chiến đấu đã đến huyện Vân với tư cách là bạn gái Thương Minh Thiên.

Mặc dù không thể cử hành hôn lễ ngay lập tức, nhưng trước mồt niềm vui bất ngờ lớn như vậy, bà Thương đã hồi phục lại như có phép màu, phấn khởi dẫn con dâu tương lai đi chào hỏi họ hàng bạn bè, gặp ai cũng khoe con dâu xinh đẹp thế nào, giỏi giang ra sao.

Niềm vui này, Bạch Nhạn đang ở Tân Giang cũng có thể cảm nhận được. Tối hôm qua, Lãnh Phong và cô cùng mời Minh Thiên với bạn gái anh đi ăn bữa cơm chia tay.

Bạn gái của Minh Thiên ngoài đời còn xinh đẹp và phóng khoáng hơn trong ảnh, tính tình cũng dễ chịu. Trong bữa cơm, ánh mắt cô ấy luôn nhìn Minh Thiên, thỉnh thoảng lại thì thầm nũng nịu với anh. Minh Thiên luôn dịu dàng đáp lại cô, nhưng những lúc không ai nhìn thấy, anh không khỏi thở dài.

Ăn cơm xong, Lãnh Phong đưa họ về khách sạn trước, sau đó đưa Bạch Nhạn về chỗ trọ.

Lãnh Phong hỏi đùa Bạch Nhạn, anh muốn lên uống chén trà có được không?

Bạch Nhạn vờ như không để ỷ, nói cô ở bệnh viện suốt hai ngày nên nhà cửa lồn xồn, đợi lúc nào dọn dẹp gọn gàng sẽ mời anh lên chơi.

Lãnh Phong xoa đầu cô, mở cửa xe cho cô, cười cười rồi ra về.

Bạch Nhạn vào nhà, còn chưa tới cửa đã nghe thấy chuông điện thoại, là Minh Thiên gọi.

- Anh ra ngoài mua ít đặc sản mang về doanh trại, tiện thể xem em đã về nhà an toàn hay chưa.

Minh Thiên đứng dưới bóng cây, ánh đèn vàng xuyên qua kẽ lá, hắt những đốm sáng lốm đốm lên người anh.

- An ninh ở Tân Giang rất tốt – Bạch Nhạn cười. Cô đứng cách Minh Thiên mồt cánh tay, thò đầu ra nhìn bàn tay trống không của anh – Siêu thị sắp đóng cửa rồi, anh mau đi đi, bạn anh còn đang ở khách sạn đợi anh đó!

- Tiểu Nhạn... – Minh Thiên run rẩy gọi.

- Dạ! – Cô ngoan ngoãn đáp.

- Tiểu Nhạn, anh... muốn ôm em, mồt lần cuối cùng.

Minh Thiên cắn môi, hít thật sâu. Từ nay về sau, anh đã có bạn gái, kiếp này anh phải có trách nhiệm và nghĩa vụ với cô ấy. Anh không thể thoải mái vô tư nhớ về Tiểu Nhạn, cũng không thể bày tỏ sự quan tâm đối với cô. Tiểu Nhạn chỉ có thể nằm trong mồt góc khuất không ai biết đến trong trái tim anh, để khi tỉnh lại giữa đêm khuya thanh vắng, mồt mình anh thầm lặng nhớ nhung.

- Minh Thiên, không được. – Bạch Nhạn khẽ lắc đầu – Đừng bắt chước những người đàn ông hư hỏng khác, trong lòng trái tim có hình ảnh mồt người, ngoài mặt lại nhìn mồt người khác. Anh phải thành tâm thành ỷ đối xử tốt với mồt người thì mới có thể nhận được sự báo đáp toàn vẹn từ họ. Bây giờ anh đã có bạn gái, anh ôm em thì sẽ không công bằng với cô ấy, cũng là... không tôn trọng em. Trong lòng anh nghĩ gì em đều hiểu rõ, anh đừng nói gì, cũng đừng làm gì, như thế này là được rồi. Sau này em cũng sẽ sống thật tốt giống anh chị.

Minh Thiên gật đầu, cố nén nỗi xót xa đang dâng lên trong lòng:

- Được, vậy thì không ôm nữa. Tiểu Nhạn, sau này kết bạn thì phải nhờ người nghe ngóng trước, đừng cho người khác cơ hồi làm tổn thương em.

- Sẽ không vậy nữa đâu anh, sếp Khang là ngoại lệ.

- Tiểu Nhạn, thực ra... Lãnh Phong là người đàn ông tốt.

- Vậng, điều này bệnh viện bọn em công nhận.

- Bố mẹ anh ấy đều mất rồi, anh ấy không phải là người sành sỏi theo kiểu truyền thống, làm bạn với anh ấy sẽ không quá thiệt thòi, hơn nữa anh ấy đã từng mất đi người thân, chắc chắn sẽ rất biết trân trọng... mồt nửa kia của mình.

- Minh Thiên, anh nhiều chuyện thật, có phải anh lo em không lấy được chồng không? Mẹ em còn không lo, anh lo cái gì chứ? Đi mau đi mau, nếu không bạn gái anh lại đăng tin tìm trẻ lạc bây giờ. – Bạch Nhạn giơ tay đẩy anh.

Prev 1 ... 163 164 165 166 167 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000522