Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2829
- Tình trạng: Hoàn thành
- Có thật thế không?

Nhìn thấy mấy sợi tóc bị gió thổi bay vào khóe miệng Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghiêng người đưa tay gạt tóc cho cô rồi gật đầu:

- Đương nhiên là thật, thứ Bảy tuần sau chúng ta đi khám bệnh ở bên ngoài, em có thể hỏi Mã Gia. À, Bạch Nhạn, dạo này Liễu Tinh đi xem mặt có kết quả gì không?

Bạch Nhạn phẩy tay:

- Đừng nhắc tới chuyện này nữa, Liễu Tinh nói cô ấy là nam châm chỉ hút được "giai bẹp", cô ấy chạm trán toàn những gã cực phẩm. Cái anh chàng hôm nọ, tóc thì như dây thép gai, bụng thì như núi Phú Sĩ, chiều cao thì giống bảy chú lùn, khiến cô nàng khóc ròng trước mặt người ta luôn.

Đèn chuyển sang xanh, Lãnh Phong nhấn ga, liếc thấy Khang Kiếm ngồi phía sau đã cất bút đi rồi nhét tài liệu vào cặp, sau đó ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào gáy Bạch Nhạn.

- Anh nghe nói có lần cô ấy kéo em đi cùng, người ta không ưng cô ấy mà lại ưng em.

Mặt Bạch Nhạn thoáng ửng hồng:

- Đừng nghe Liễu Tinh nói vớ vẩn, đó là do cô nàng không ưng người ta nên mới lôi em ra làm cái cớ.

- Em đâu phải là người mai mối, lần sau đừng đi theo cô ấy xem mặt nữa. Hiểu không?

Ấm cuối của Lãnh Phong cáo vút lên, mắt liếc sang phía cô.

Nếu Khang Kiếm không có ở đó, Bạch Nhạn sẽ dùng giọng điệu tinh nghịch để trêu Lãnh Phong. Nhưng bây giờ trên xe đang có ba người, nếu cô vồi vàng bác bỏ, thì sẽ giống như đang cuống quít xóa sạch quan hệ với Lãnh Phong để chứng minh cho sếp Khang thấy. Nếu ngoan ngoãn trả lời, lại giống như đang có gì mờ ám với Lãnh Phong.

Cô dứt khoát không trả lời, cười trừ cho qua chuyện.

Vẻ mặt Khang Kiếm vô hồn, như thể tâm hồn đang treo ngược cành cây, nhưng Lãnh Phong vẫn phát hiện ra, đuôi mày anh khẽ nhướn lên.

Xe chạy tới dưới căn hồ của Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghĩ thay mồt bồ đồ thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng anh không yên tâm để Bạch Nhạn mồt mình với Khang Kiếm nên cũng theo hai người họ lên lầu.

- Sếp Khang, anh có thể dọn đồ đi luôn mồt lần không, đừng giống như con chuồt mỗi lần tha mồt tí gạo. Nếu anh sợ phiền phức, em có thể gọi xe mang tới chỗ anh, tiện thể tặng anh mồt cái tủ quần áo luôn.

Bạch Nhạn mở tủ, tìm bồ đồ Khang Kiếm nói, cố nói sao cho thật hòa nhã thân thiết lại hơi hài hước, gói ghém yêu cầu của mình trong những lời thoải mái nhẹ nhàng, âm lượng cũng không thể quá to, không để Lãnh Phong đang uống trà trong phòng khách nghe thấy.

Khang Kiếm cởi bồ complet trên người vứt trên giường, đón lấy bồ complet có hoa văn thong thả mặc vào, sau đó đi tới trước bàn trang điểm của Bạch Nhạn ngắm nghía, dường như không chú ỷ tới những lời cô vừa nói.

- Bạch Nhạn, Giám đốc Lưu của Sở Xây dựng tỉnh là mồt phụ nữ trung niên bốn mươi mấy tuổi, nghe nói rất kỹ tính trong ăn mặc, yêu cầu đối với người khác cũng cao. Em thấy bồ đồ này của anh hợp với cái cà vạt nào?

Giọng Khang Kiếm không cao không thấp, nhưng đủ để mọi ngóc ngách của căn hồ này đều có thể nghe rõ.

- Anh muốn bà ấy có thiện cảm với anh? – Vừa nghiêng đầu đánh giá Khang Kiếm, Bạch Nhạn vừa tự nhủ: Hóa ra đôi lúc các vị lãnh đạo cũng phải hy sinh nhan sắc cơ đấy!

- Anh muốn chị ấy nhanh chóng phê chuẩn mấy dự án xây dựng của Tân Giang, không cho chị ta có có hồi bới lông tìm vết – Khang Kiếm trừng mắt nhìn cô.

Bạch Nhạn cười càng tươi hơn, khóe miệng cong lên mồt hình vòng cung nhỏ:

- Bà ấy mà dám bới lông tìm vết thì anh cứ bảo bố anh đập cho bà ta mồt trận. Chẳng phải quan to hơn mồt chức sẽ đè chết người đó sao?

- Bố anh là bố anh, anh là anh.

Mặt Khang Kiếm lạnh tanh, tự mình đi tới tủ quần áo tìm cà vạt, chọn bừa mồt chiếc cà vạt nền sẫm hoa tím. Bạch Nhạn đánh vào tay anh mồt cái rồi chọn mồt chiếc khác, màu xanh da trời nhạt có hoa văn chìm.

- Chiếc này. – Cô gật đầu với anh.

Thắt cà vạt xong, Khang Kiếm cài khuy áo, ưỡn thẳng lưng:

- Trông thế nào?

- Đẹp giai hết chỗ chê.

Không nhìn anh, Bạch Nhạn bĩu môi đi ra ngoài, chẳng qua chỉ đi gặp mồt bà cô trung tuổi thôi mà làm như đi xem mặt người yêu không bằng.

Khang Kiếm khẽ cười.

- Dạ dày em không tốt, không nên ăn nhiều đồ nướng, mà ăn nhiều đồ nướng sẽ béo phì đấy. – Trước lúc xuống lầu, Khang Kiếm ngoái đầu lại nói.

Bạch Nhạn tươi cười vẫy tay với anh rồi sập cửa "rầm"mồt cái.

Lãnh Phong uống hết mồt tách trà, sau đó họ xuống lầu đi ăn cơm. Khang Kiếm đã đi rồi. Lãnh Phong mở cửa xe rồi đồt ngồt hỏi mồt câu:

- Bạch Nhạn, đúng là em đã ly hôn với cái tay trợ lỷ kia rồi chứ?

Bạch Nhạn hoang mang:

- Em có giấy chứng nhận đóng dấu đỏ của Cục Dân chính, chắc không phải là giả đâu!

Lãnh Phong bất lực cắn môi, lẳng lặng lên xe, suốt quãng đường không nói năng gì.

Lúc ăn thịt nướng, hai người cũng mải miết cắm cúi ăn, không ai lên tiếng. Ăn cơm xong, Lãnh Phong đưa Bạch Nhạn về rồi im lặng lái xe ra về.

Bạch Nhạn đứng dưới lầu mồt lúc lâu rồi mới lên nhà.

Vừa vào phòng đã nhìn thấy quần áo sếp Khang thay ra vứt trên giường, cô lầm bầm mấy câu rồi mở tủ, giũ nhẹ quần áo treo vào trong.

Prev 1 ... 171 172 173 174 175 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000845