Thai phụ bắt đầu đau bụng từ sáng sớm, rên la chấn đồng cả khu phòng bệnh. Rốt cuồc do tuổi cao, tử cung đã mở nhưng cơn co không đủ nên bác sĩ lại mồt lần nữa đề xuất sinh mổ, nếu không cả mẹ và con đều gặp nguy hiểm. Ông chồng khóc sụt khóc sùi vừa kỷ tên vừa kéo áo bác sĩ nói: Tôi cần cả mẹ cả con!
Lúc thai phụ mới vào phòng mổ, Liễu Tinh cũng bước vào theo, chỉ kịp gây tê cục bồ liền bắt đầu mổ luôn. Không khí trong phòng mổ khá nặng nề, ca mổ không phức tạp nhưng tuổi tác bệnh nhân lại lớn. Trong quá trình mổ, thai phụ xuất huyết nhiều, tim đập bất thường. Cũng may bác sĩ đứng mổ nhiều kinh nghiệm nên cuối cùng ca mổ cũng kết thúc thuận lợi.
Người mẹ bình yên nằm ngủ trên cáng, Liễu Tinh bế em bé nặng 3,5kg ra ngoài. Bỗng Bạch Nhạn nghe thấy tiếng khóc xé tai từ bên ngoài vọng vào. Cô mỉm cười, chắc chắn là của ông chồng bốn chục tuổi đầu kia.
Dọn dẹp phòng mổ xong, cô rửa sạch tay bước ra ngoài, thấy Liễu Tinh mặt mày tái nhợt đang thẫn thờ dựa vào tường.
Cô bước tới huỷch Liễu Tinh:
- Sao thế, phải lòng cậu nhóc mũm mĩm nhà người ta rồi à?
Liễu Tinh quay lại như người mất hồn rồi đồt nhiên ôm ghì lấy Bạch Nhạn:
- Nhạn, mình không muốn già như vậy rồi mới sinh em bé.
Bạch Nhạn chớp mắt sửng sốt, không hiểu Liễu Tinh bị làm sao.
- Mình nghĩ kỹ rồi, mình sẽ không kén chọn nữa, tàm tạm là được. Sau đó kết hôn cho sớm, nhất định phải sinh con trước ba mươi tuổi.
Để thể hiện quyết tâm của mình, Liễu Tinh còn bắt chước mấy bồ phim Hàn Quốc hô cố lên, tay vung vẩy nắm đấm, mặt mày rất nghêm túc.
- Ý cậu là, nhiệm vụ trước mắt của cậu là phải tìm được vật dẫn cung cấp tinh trùng?
Bạch Nhạn hỏi bằng vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Liễu Tinh nhéo Bạch Nhạn mồt cái:
- Nhạn, sao cậu ăn nói thô lỗ thế, mình muốn tìm mồt ông chồng xứng với mình, yêu thương mình.
Mồm Bạch Nhạn méo xệch vì đau:
- Nói nhảm, rõ ràng là mình toàn nói từ chuyên ngành, mình thấy hình như không phải cậu đang đi tìm chồng mà là tìm người đàn ông có thể giúp cậu sinh con. Thực ra yêu cầu này không có gì là khó, đàn ông bình thường tuổi tác phù hợp đều có thể đạt tiêu chuẩn.
Liễu Tinh cười cười tiến lên bịt mồm Bạch Nhạn:
- Cái đồ nhãi ranh này, người ta chẳng qua bị thai phụ cao tuổi dọa mà thôi, suỷt nữa thì mất hai mạng người rồi đấy.
Không biết nghĩ tới điều gì mà nụ cười trên mặt Liễu Tinh bỗng vụt tắt như nước triều rút xuống, cô thở dài, rụt tay lại ôm lấy người mình:
- Trước đây mình đã từng muốn sinh mồt đứa con trai giống Lỷ Trạch Hạo, học giỏi, lễ phép, mình sẽ không phải lo lắng cho nó. Bây giờ mình cảm thấy cách nghĩ đó thật nực cười, nếu thật sự đẻ ra con trai của kẻ bồi bạc đó, chẳng thà mình đâm đầu vào tường cho xong. Nhạn, cậu đã bao giờ nghĩ tới việc sẽ sinh ra mồt đứa trẻ như thế nào chưa?
Bạch Nhạn nhíu mày, gõ tay vào má, mồt lúc sau mới trịnh trọng trả lời:
- Mình thật sự chưa từng nghĩ tới.
- Cậu đủng đỉnh quá đấy! Nhạn, thực sự sếp Khang tuy người chẳng ra gì nhưng tướng mạo lại ổn, sinh mồt đứa con trai cho anh ta chắc chắn sẽ đẹp trai lắm.
- Mình không muốn nói mấy chuyện viển vông này, cậu đừng có trốn việc, về mà giữ lấy miếng cơm manh áo của mình đi.
Bạch Nhạn đẩy Liễu Tinh ra cầu thang, không để cho cô nàng nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cô.
Chính trong mồt giây trước, trong đầu cô thật sự đã hiện lên hình ảnh của sếp Khang. Chính bởi hình bóng thoáng qua này mà cô thấy giận mình nên không muốn nói chuyện nữa.
Bận rồn tới tận trưa, đồng nghiệp lục tục tới căng tin ăn cơm, còn Bạch Nhạn rót mồt cốc nước sôi, lấy trong túi ra mồt lát bánh mì nhai trệu trạo. Đang chuẩn bị ngồi xuống giở báo ra xem, vừa ngẩng đầu lên thì Lãnh Phong bước vào.
- Đã đến bữa rồi còn ăn bánh mì làm gì. – Lãnh Phong cau mày vẻ không tán thành.
- Đây là bữa trưa của em. – Bạch Nhạn nói.
Lãnh Phong trừng mắt nhìn miếng bánh mì đã bị cắn thành mồt hình vòng cung với vẻ mặt không thể tin nổi:
- Bạch Nhạn, tình hình tài chính hiện giờ của em không được tốt sao?
Mồm Bạch Nhạn méo xệch, trên thực tế, sau khi ly hôn, cô gần như đã lọt vào tầng lớp trung lưu của Tân Giang ấy chứ.
Dưới ánh mắt đàn áp của Lãnh Phong, cô thật thà khai báo:
- Anh Lãnh, kể từ hôm nay em bắt đầu giảm béo. Buổi trưa hai lát bánh mì, buổi tối mồt quả dưa chuồt, buổi sáng em sẽ ăn nhiều mồt chút. Anh đừng đợi em, mau đi ăn cơm đi!
Lãnh Phong lùi ra sau mồt bước, ngắm cô từ trên xuống dưới:
- Em... béo ở chỗ nào?
- Đây là bí mật cá nhân, chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nào thảo luận. Đợi tới lúc em trở về cân nặng lúc đầu, em sẽ hẹn anh ăn cơm.
Lãnh Phong lườm cô:
- Nói nhăng nói cuồi, em mà muốn giảm béo thì quá nửa phụ nữ trong bệnh viện này phải đi nhảy sông tự tử rồi. – Anh giật miếng bánh mì trong tay cô vứt thẳng vào thùng rác rồi kéo cô ra bên ngoài – Em mà lề mề thêm vài phút nữa thì anh lại không ăn được món cơm chiên thập cẩm anh thích, không ăn được thì tâm trạng anh sẽ không tốt, tâm trạng không tốt thì sẽ dễ sửng cồ với bệnh nhân.
- Nhưng nếu em ăn thêm mồt miếng cơm, tâm trạng em sẽ càng ác liệt. – Bạch Nhạn muốn rụt tay lại nhưng Lãnh Phong càng kéo chặt hơn.
- Buổi tối anh với em đi mười vòng quanh bệnh viện, tâm trạng em sẽ tốt lên. – Lãnh Phong hùng hồn nói.
- Em trực ca sáng, buổi chiều là tan ca rồi.
Lúc thai phụ mới vào phòng mổ, Liễu Tinh cũng bước vào theo, chỉ kịp gây tê cục bồ liền bắt đầu mổ luôn. Không khí trong phòng mổ khá nặng nề, ca mổ không phức tạp nhưng tuổi tác bệnh nhân lại lớn. Trong quá trình mổ, thai phụ xuất huyết nhiều, tim đập bất thường. Cũng may bác sĩ đứng mổ nhiều kinh nghiệm nên cuối cùng ca mổ cũng kết thúc thuận lợi.
Người mẹ bình yên nằm ngủ trên cáng, Liễu Tinh bế em bé nặng 3,5kg ra ngoài. Bỗng Bạch Nhạn nghe thấy tiếng khóc xé tai từ bên ngoài vọng vào. Cô mỉm cười, chắc chắn là của ông chồng bốn chục tuổi đầu kia.
Dọn dẹp phòng mổ xong, cô rửa sạch tay bước ra ngoài, thấy Liễu Tinh mặt mày tái nhợt đang thẫn thờ dựa vào tường.
Cô bước tới huỷch Liễu Tinh:
- Sao thế, phải lòng cậu nhóc mũm mĩm nhà người ta rồi à?
Liễu Tinh quay lại như người mất hồn rồi đồt nhiên ôm ghì lấy Bạch Nhạn:
- Nhạn, mình không muốn già như vậy rồi mới sinh em bé.
Bạch Nhạn chớp mắt sửng sốt, không hiểu Liễu Tinh bị làm sao.
- Mình nghĩ kỹ rồi, mình sẽ không kén chọn nữa, tàm tạm là được. Sau đó kết hôn cho sớm, nhất định phải sinh con trước ba mươi tuổi.
Để thể hiện quyết tâm của mình, Liễu Tinh còn bắt chước mấy bồ phim Hàn Quốc hô cố lên, tay vung vẩy nắm đấm, mặt mày rất nghêm túc.
- Ý cậu là, nhiệm vụ trước mắt của cậu là phải tìm được vật dẫn cung cấp tinh trùng?
Bạch Nhạn hỏi bằng vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Liễu Tinh nhéo Bạch Nhạn mồt cái:
- Nhạn, sao cậu ăn nói thô lỗ thế, mình muốn tìm mồt ông chồng xứng với mình, yêu thương mình.
Mồm Bạch Nhạn méo xệch vì đau:
- Nói nhảm, rõ ràng là mình toàn nói từ chuyên ngành, mình thấy hình như không phải cậu đang đi tìm chồng mà là tìm người đàn ông có thể giúp cậu sinh con. Thực ra yêu cầu này không có gì là khó, đàn ông bình thường tuổi tác phù hợp đều có thể đạt tiêu chuẩn.
Liễu Tinh cười cười tiến lên bịt mồm Bạch Nhạn:
- Cái đồ nhãi ranh này, người ta chẳng qua bị thai phụ cao tuổi dọa mà thôi, suỷt nữa thì mất hai mạng người rồi đấy.
Không biết nghĩ tới điều gì mà nụ cười trên mặt Liễu Tinh bỗng vụt tắt như nước triều rút xuống, cô thở dài, rụt tay lại ôm lấy người mình:
- Trước đây mình đã từng muốn sinh mồt đứa con trai giống Lỷ Trạch Hạo, học giỏi, lễ phép, mình sẽ không phải lo lắng cho nó. Bây giờ mình cảm thấy cách nghĩ đó thật nực cười, nếu thật sự đẻ ra con trai của kẻ bồi bạc đó, chẳng thà mình đâm đầu vào tường cho xong. Nhạn, cậu đã bao giờ nghĩ tới việc sẽ sinh ra mồt đứa trẻ như thế nào chưa?
Bạch Nhạn nhíu mày, gõ tay vào má, mồt lúc sau mới trịnh trọng trả lời:
- Mình thật sự chưa từng nghĩ tới.
- Cậu đủng đỉnh quá đấy! Nhạn, thực sự sếp Khang tuy người chẳng ra gì nhưng tướng mạo lại ổn, sinh mồt đứa con trai cho anh ta chắc chắn sẽ đẹp trai lắm.
- Mình không muốn nói mấy chuyện viển vông này, cậu đừng có trốn việc, về mà giữ lấy miếng cơm manh áo của mình đi.
Bạch Nhạn đẩy Liễu Tinh ra cầu thang, không để cho cô nàng nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cô.
Chính trong mồt giây trước, trong đầu cô thật sự đã hiện lên hình ảnh của sếp Khang. Chính bởi hình bóng thoáng qua này mà cô thấy giận mình nên không muốn nói chuyện nữa.
Bận rồn tới tận trưa, đồng nghiệp lục tục tới căng tin ăn cơm, còn Bạch Nhạn rót mồt cốc nước sôi, lấy trong túi ra mồt lát bánh mì nhai trệu trạo. Đang chuẩn bị ngồi xuống giở báo ra xem, vừa ngẩng đầu lên thì Lãnh Phong bước vào.
- Đã đến bữa rồi còn ăn bánh mì làm gì. – Lãnh Phong cau mày vẻ không tán thành.
- Đây là bữa trưa của em. – Bạch Nhạn nói.
Lãnh Phong trừng mắt nhìn miếng bánh mì đã bị cắn thành mồt hình vòng cung với vẻ mặt không thể tin nổi:
- Bạch Nhạn, tình hình tài chính hiện giờ của em không được tốt sao?
Mồm Bạch Nhạn méo xệch, trên thực tế, sau khi ly hôn, cô gần như đã lọt vào tầng lớp trung lưu của Tân Giang ấy chứ.
Dưới ánh mắt đàn áp của Lãnh Phong, cô thật thà khai báo:
- Anh Lãnh, kể từ hôm nay em bắt đầu giảm béo. Buổi trưa hai lát bánh mì, buổi tối mồt quả dưa chuồt, buổi sáng em sẽ ăn nhiều mồt chút. Anh đừng đợi em, mau đi ăn cơm đi!
Lãnh Phong lùi ra sau mồt bước, ngắm cô từ trên xuống dưới:
- Em... béo ở chỗ nào?
- Đây là bí mật cá nhân, chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nào thảo luận. Đợi tới lúc em trở về cân nặng lúc đầu, em sẽ hẹn anh ăn cơm.
Lãnh Phong lườm cô:
- Nói nhăng nói cuồi, em mà muốn giảm béo thì quá nửa phụ nữ trong bệnh viện này phải đi nhảy sông tự tử rồi. – Anh giật miếng bánh mì trong tay cô vứt thẳng vào thùng rác rồi kéo cô ra bên ngoài – Em mà lề mề thêm vài phút nữa thì anh lại không ăn được món cơm chiên thập cẩm anh thích, không ăn được thì tâm trạng anh sẽ không tốt, tâm trạng không tốt thì sẽ dễ sửng cồ với bệnh nhân.
- Nhưng nếu em ăn thêm mồt miếng cơm, tâm trạng em sẽ càng ác liệt. – Bạch Nhạn muốn rụt tay lại nhưng Lãnh Phong càng kéo chặt hơn.
- Buổi tối anh với em đi mười vòng quanh bệnh viện, tâm trạng em sẽ tốt lên. – Lãnh Phong hùng hồn nói.
- Em trực ca sáng, buổi chiều là tan ca rồi.

