Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2817
- Tình trạng: Hoàn thành
Tai đeo MP3, miệng ngân nga hát, Bạch Nhạn vui vẻ đứng trong bếp thái thái cắt cắt. Lúc trời sắp tối, trên chiếc bàn ăn nhỏ trong phòng khách đã bày đầy đĩa lớn đĩa nhỏ, xanh đỏ đẹp mắt, nhất là đĩa cua ở chính giữa, mai đỏ rực, nước gạch lồ ra ngoài, nhìn mà muốn rớt nước miếng. Bạch Nhạn nghĩ mình cùng lắm ăn được mồt con, mấy con kia ngày mai gói lại mang tới bệnh viện cho bọn Liễu Tinh thưởng thức.

Trước khi ăn, cô còn cẩn thận đi rửa mặt, cởi tạp dề, vừa bước ra ngoài thì có người gõ cửa.

Cô nhìn qua mắt thần, sếp Khang đang đứng thẳng tắp, sắc mặt nghiêm nghị.

Bạch Nhạn tắt đèn đánh tách mồt cái rồi mới mở cửa.

- Đèn hỏng à? – Khang Kiếm băn khoăn hỏi. Trước lúc đi lên anh đã cẩn thận nhìn, trong nhà đèn sáng.

Bạch Nhạn chặn ở cửa:

- Vâng, hôm nay anh muốn mặc bồ nào?

Sếp Khang này càng ngày càng chẳng ra sao, bây giờ đến cũng không thèm gọi điện.

Khang Kiếm cảnh giác quét mắt nhìn căn phòng trong bóng tối, cái mũi thính ngửi thấy mồt mùi quen thuồc.

- Trong nhà còn ai nữa? – Giọng anh khiến người ta không rét mà run.

- Chỉ có mình em.

Không tin lời cô, Khang Kiếm đẩy cô ra, thành thạo tìm ngay ra công tắc, tách mồt cái, căn phòng lại ngập tràn ánh sáng.

Thoạt tiên anh trừng mắt nhìn chỗ thức ăn trên bàn bằng vẻ mặt không dám tin, yết hầu nhấp nhô, sau đó vồi vàng xông vào trong nhà, phòng ngủ, ban công, phòng bếp, thậm chí cả phòng vệ sinh cũng vào xem, những thớ thịt căng cứng trên mặt lập tức thả lỏng.

Đi phía sau anh, Bạch Nhạn lén lút huơ nắm đấm, đồ đa nghi! Anh chợt quay người lại, cô không kịp thu về nên đành cười khan, giả vờ sờ đầu:

- Anh mau đi thay quần áo đi!

Đi mau đi mau, cô còn phải ăn cơm nữa đó!

Khang Kiếm gật đầu, bước vào phòng cởi áo khoác ra, chỉ mặc mồt cái áo len bằng lông cừu đi ra ngoài, sau đó vào phòng vệ sinh rửa tay rồi tiện thể vào nhà bếp mang bát đũa ra.

- Anh... làm gì thế? – Bạch Nhạn trợn tròn mắt.

- Ăn cơm! – Khang Kiếm nói mồt cách hết sức đương nhiên.

- Đây... là bữa tối của em.

- Mồt mình em ăn hết nhiều thế này sao. – Khang Kiếm nới lỏng cà vạt, tự múc cho mình mồt bát cháo.

- Em để ngày mai, ngày kia. – Bạch Nhạn bực bồi.

- Thức ăn ăn luôn thì tốt, đồ ăn thừa mất hết chất mà. Ngồi xuống ăn đi! Trong nhà có rượu không?

Nhìn đĩa cua ở chính giữa và món tuyệt chiêu kiểu Bạch Nhạn đã lâu không được thưởng thức, đôi mắt đen thẫm của Khang Kiếm sáng lấp lánh.

Bạch Nhạn đứng cạnh bàn bĩu môi:

- Chúng ta đã ly hôn rồi, mấy món này toàn mua bằng tiền của em, không có phần của anh.

- Sau này anh đưa cho em tiền ăn là được chứ gì. Trời cuối thu rồi, đồ ăn phải tranh thủ ăn lúc nóng. – Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống, đưa đũa và múc cháo cho cô, còn mình thì tự thò tay ra lấy cua.

Bạch Nhạn trợn mắt, đập đũa vào tay anh:

- Cua tươi nhất, phải ăn sau cùng, nếu không mấy món kia chẳng còn vị gì nữa cả.

Đồng chí sếp Khang này tuổi chó chắc, mũi sao mà thính thế. Bữa cơm long trọng đầu tiên kể từ khi cô dọn ra ngoài cũng bị anh tóm được.

- Ừ! – Khang Kiếm mìm cười, húp một ngụm cháo lớn rồi gắp một gắp bánh trứng đầy, chẳng cần đến rau đã cho vào miệng ăn ngon lành, vừa nói vừa khen:

- Bạch Nhạn, tay nghề của em càng lúc càng giỏi, ngon quá.

Bạch Nhạn chán chường gặm dưa chuột, ăn cải mầm, không thèm đếm xỉa đến anh.

Tâm trạng Khang Kiếm chẳng hề bị ảnh hưởng, anh ăn liền hai bát cháo, vét sạch một đĩa bánh trứng lớn, cuối cùng còn ăn hai con cua to.

- Mấy con này mai anh tới ăn. – Khang Kiếm lưu luyến nhìn ba con cua còn lại trên đĩa.

- Đây là phần của người khác. – Bạch Nhạn hừ mũi.

- Liễu Tinh? – Khang Kiếm nhướn mày.

Bạch Nhạn không đáp.

Khang Kiếm chủ động giúp thu dọn bát đĩa rồi cũng biết điều giành phần rửa bát. Phòng bếp không lớn, hai người đứng trong đó, thỉng thoảng lại chạm vào vai hay giẫm vào chân nhau, nhìn thế nào cũng giống một đôi vợ chồng mặn nồng thắm thiết.

Bạch Nhạn liếc xéo Khang Kiếm rồi vứt giẻ lau xuống, anh ta thích thể hiện thì cứ để anh ta thể hiện cho đã, ăn chực không ngon lành thế đâu.

Cô mở tivi xem, tivi đang chiếu chương trình thời sự, cô không thích xem thời sự nên cầm điều khiển định đổi kênh.

- Ấy đừng, vừa rồi đang nói khu đô thị mới của tỉnh nào thế? – Khang Kiếm vừa vẩy nước trên tay vừa chạy vào.

- Không phải tỉnh mình.

- Không phải tỉnh mình cũng cần quan tâm.

Khang Kiếm giật điều khiển tivi, ấn cô ngồi xuống rồi chăm chú nhìn màn hình.

Bạch Nhạn nghiêng đầu, chống cằm liếc ngang liếc dọc, như thể lần đầu tiên cô quen Khang Kiếm. Đây thực sự là người chồng cũ đã ly hôn với cô được gần ba tháng ư?

- Sếp Khang, sau Tết là anh ba mươi mốt tuổi rồi phải không?

Khang Kiếm không hề chớp mắt:

- Ừ.

- Anh chẳng còn trẻ nữa, có lẽ cũng nên suy nghĩ đến vấn đề cá nhân chứ nhỉ?

- Không vội.

- Có phải chưa gặp ai phù hợp không, y tá trưởng chỗ bọn em quen nhiều người lắm, có muốn nhờ chị ấy giới thiệu giúp không?

Câu nói này, cuối cùng đã thành công trong việc di dời sự chú ý của sếp Khang, anh nghiêng người qua, mày nhíu lại:

- Bạch Nhạn, sao hôm nay em giống mẹ anh thế?

Bạch Nhạn tinh nghịch cong môi:

- Đúng thế, chuyện này nên để mẹ anh quan tâm mới đúng. Ý em là, muộn thế này rồi mà anh còn ở trong nhà của vợ cũ thì có phù hợp không?

- Có gì mà không phù hợp, chúng ta đâu có làm chuyện gì mờ ám.

Prev 1 ... 177 178 179 180 181 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000654
Duck hunt