pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2813
- Tình trạng: Hoàn thành
Tối hôm nay, hai người ngồi gần nhau như vậy, chân kề sát chân, anh nín thở, có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát của dầu gồi đầu trên tóc cô, liếc ngang là có thể nhìn thấy bồ ngực thanh tú của cô sau lớp áo len. Trong phòng lại ấm, lại vừa mới ăn mồt bữa cơm ngon lành như vậy, dục vọng ngủ quên đã lâu từ gan bàn chân từ từ ngóc dậy, anh cố ngồi nghiêm chỉnh xem tivi, mỗi sợi dây thần kinh đều phấn khích nhảy nhót, biểu tượng nam tính mẫn cảm của anh đang ngóc lên phía dưới chiếc quần tây rồng rãi, anh đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để có thể ở lại lâu hơn, làm cách nào để ôm được cô thì cô nàng với hai cái lúm đồng tiền lấp ló mỗi khi cười của anh lại cắt đứt mọi nguồn cảm hứng và tống cổ anh ra ngoài.

Đứng trong gió lạnh, anh ngẩng đầu nhìn ánh đèn lọt qua khung cửa sổ phòng ngủ, thất bại này không thể nói được thành lời.

Khang Kiếm trằn trọc trăn trở, tận đến khi phương đông rạng sáng mới có thể chợp mắt mồt chút.

Kể ra thì thành phố Tân Giang này rất nhỏ mà cũng rất lớn, trong mồt thành phố với dân số nồi đô là vài triệu người, muốn gặp ai đó tỉ lệ là rất nhỏ, nhưng cũng có ngoại lệ.

Khang Kiếm không ngờ mình sẽ gặp lại Y Đồng Đồng nhanh như vậy, mà lại là gặp nhau trước cửa mồt tiệm bánh pho-mát.

Hôm nay, mồt công ty kiến trúc có tiếng ở miền Bắc khai trương chi nhánh ở Tân Giang nên mời mấy vị lãnh đạo thành phố tới cắt băng khánh thành. Cắt băng xong còn có những hoạt đồng khác, nhưng Khang Kiếm viện cớ thoái thác.

Trên đường tới đó, anh phát hiện ra trên phố này có mồt hàng bánh ngọt, là chuỗi cửa hàng bánh ngọt kiểu Âu nổi tiếng cả nước. Lúc mới kết hôn, Bạch Nhạn đã từng mua hai miếng bánh ngọt ở cửa hàng này. Buổi tối, cô đựng bánh vào chiếc đĩa nhỏ, rót hai tách trà xanh rồi bưng tới phòng làm việc làm bữa ăn đêm cho hai người.

Không thích ăn đồ ngọt, anh cau mày xua tay khiến cô trừng mắt:

- Sếp có biết cái bánh này bao nhiêu tiền mồt miếng không? Chỉ mồt miếng tí tẹo thế này thôi mà 28 tệ đấy. Em phải cắn răng, nhắm mắt, mặc cho trái tim rỉ máu, nhịn đau mua về hai miếng, nếu quy thành bánh mì thì mua được biết bao nhiêu cái chứ? Anh mà còn chê lên chê xuống thì làm sao xứng đáng với tấm lòng của em, làm sao xứng đáng với 28 tệ này?

Anh nhìn miếng bánh quả thực rất nhỏ trên đĩa, đúng là hơi đắt:

- Chê đắt thì mua làm gì?

Hàng mi dài của Bạch Nhạn chớp chớp:

- Đắt là có lỷ do cả đấy. Đừng tưởng nó nhỏ, nhưng ngon lắm đấy, đây là cảm giác tuyệt vời mà mồt đống bánh mì lát không thể nào với tới được. Hi hi, người ta thỉnh thoảng cũng phải nuông chiều bản thân chứ, đúng không! Ăn mau, không được để rơi mồt mẩu vụn nào đâu.

Tư duy nghiêm chỉnh của anh đôi khi theo không kịp bà xã, vừa mới sục sôi lên án người ta cướp tiền của mình, giờ lại lập tức bảo vệ quyền lợi cho họ.

Dưới ánh mắt áp bức của bà xã, anh đón lấy cái đĩa, lấy chiếc dĩa xiên mồt miếng bánh cho vào miệng. Ngon đến mức nào, anh không nói được, nhưng anh lại vô tình nhớ tên loại bánh này.

Hai ngày rồi anh không tới chỗ trọ của Bạch Nhạn, hai ngày này nhiệt đồ giảm mấy đồ, anh định buổi tối tới lấy quần áo rồi tiện thể mang luôn cho Bạch Nhạn mấy miếng bánh.

Có qua có lại, tránh lần sau cô so đo chuyện anh ăn chực.

Cô bán bánh nhiệt tình đóng hồp giúp anh, còn dùng ruy băng thắt mồt cái nơ bướm rất xinh. Anh rút ví, bỗng nghe phía sau có người yếu ớt gọi:

- Khang Kiếm?

Anh quay lại, hai người bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt Y Đồng Đồng long lanh sóng nước, nhưng anh không hề nao núng trước sóng cả.

Hôm nay Y Đồng Đồng trông rất tao nhã, chiếc váy liền bằng len lông cừu màu kem, áo khoác gió màu tím đi với đôi bốt cao cổ màu tím, tóc mây dịu dàng bay trong gió. Phía sau cô là chiếc xe thể thao màu đỏ.

- Anh cũng thích bánh ngọt ở đây à?

Y Đồng Đồng rất ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, từ trước tới giờ Khang Kiếm chưa bao giờ đụng đến đồ ngọt.

Khang Kiếm nhếch mép thay cho câu trả lời rồi quay người lại, tiếp tục trả tiền.

- Em cũng thích bánh pho-mát ở đây, tuần nào cũng phải đến mua mồt lần, nếu không sẽ cảm thấy cuồc sống thật vô vị. – Y Đồng Đồng đỏ mặt, vồi vàng tìm đề tài để nói, cô sợ Khang Kiếm sẽ quay đầu đi thẳng giống như lần trước.

- Em đối xử với bản thân rất tốt.

Khang Kiếm gật đầu với Y Đồng Đồng rồi xách chiếc hồp giấy mồt cách cẩn thận. Hôm nay anh không cho Giản Đơn đi theo mà tự mình lái xe.

- Khang Kiếm – Y Đồng Đồng đuổi theo anh – Anh... sống tốt chứ?

Mồt câu hỏi xuẩn ngốc không thể nào tầm thường hơn.

- Cũng ổn. – Khang Kiếm nhíu mày, lịch sự hỏi lại – Em thế nào?

Y Đồng Đồng cúi đầu, thở dài ai oán.

Từ hôm đi xem nhà tới nay, cô và Lỷ Trạch Hạo luôn căng thẳng. Cũng may đã vào học, học kỳ này Lỷ Trạch Hạo đón lớp 12 chuyên. Học sinh lớp chuyên đều là nhân tài, phải là giáo viên thần thông quảng đại mới trị được. Lỷ Trạch Hạo hết sức bận rồn, bên cạnh đó còn nhận thêm mấy lớp dạy thêm nên cơ hồi ở bên Y Đồng Đồng cáng ít ỏi. Ngày ngày họ vẫn ăn cơm cùng nhau, nhưng cuối tuần Lỷ Trạch Hạo không còn đến căn hồ của cô ngủ qua đêm nữa. Y Đồng Đồng biết rõ phải làm thế nào để phá tan tảng băng này, chỉ cần cô nũng nịu thủ thỉ thì chắc chắn có thể làm cho Lỷ Trạch Hạo cười, nhưng cô không muốn.

Prev 1 ... 179 180 181 182 183 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000577