Dường như bây giờ cô càng ngày càng không thể chịu đựng được vài thói quen của Lỷ Trạch Hạo, ví dụ như giọng nói nhà quê của anh ta; mùa hè thích cởi trần, chỉ mặc mỗi mồt cái quần sịp đi đi lại lại trong phòng; ví dụ khi anh ta ăn cơm, nhai thức ăn hay húp canh đều gây tiếng đồng; ví dụ như buổi sáng tỉnh dậy chưa thèm đánh răng đã ôm hôn cô...
Kết cục của sự căng thẳng này lại khiến cô có cảm giác như trút được gánh nặng. Cô biết trong lòng Lỷ Trạch Hạo, cô giống như mồt nàng công chúa thần thánh, chỉ cần cô không bỏ rơi anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ cô mà đi. Đối với anh ta, được ở bên cô đã là mồt phần thưởng to lớn rồi.
Cô cũng không biết rốt cuồc mình muốn gì, với cô Lỷ Trạch Hạo tựa như mồt miếng lườn gà, ăn vào thì nhạt nhẽo mà bỏ đi thì tiếc.
Trong khoảnh khắc gặp lại Khang Kiếm, Y Đồng Đồng đã hiểu rốt cuồc bản thân mình muốn gì.
Thấy Y Đồng Đồng hồi lâu không nói gì, Khang Kiếm mất kiên nhẫn đi băng qua người cô, mở cửa xe để đặt cái hồp giấy vào trong.
- Khang Kiếm, anh có việc gấp à? – Y Đồng Đồng hỏi.
Khang Kiếm quay đầu nhìn cô ta với vẻ dò hỏi.
- Nếu... anh không bận quá, chúng ta vào trong uống ly cà phê nhé, kem ở đây cũng rất ngon, chúng ta... đã lâu lắm rồi không nói chuyện.
Y Đồng Đồng đưa tay nắm áo Khang Kiếm, vẻ mặt mong chờ.
Khang Kiếm muốn rút vạt áo về nhưng cô nắm chặt quá, nhất thời không thành công.
Chiêu này của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm há không biết hay sao.
Khi chia tay, Khang Kiếm có chút áy náy với Y Đồng Đồng, cũng thương xót cô ta nên anh còn trịnh trọng nhờ Hoa Hưng dốc lòng chăm sóc cô. Nhưng sau nghĩ lại thấy không đáng. Không phải là tiếc tiền, tiền bỏ ra rồi ngược lại càng thấy an tâm hơn, ít ra việc này cũng có giá cả. Khi anh biết được những lời Y Đồng Đồng đã nói, những việc Y Đồng Đồng đã làm với Bạch Nhạn, lại thêm việc sau đó Y Đồng Đồng cướp bạn trai của Liễu Tinh, anh đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn nhận đối với cô ta.
- Chúng ta còn có chuyện để nói sao? – Anh lạnh lùng nhìn cô.
Y Đồng Đồng nghe ra được sự xa cách trong giọng nói của Khang Kiếm.
- Em... nghe nói anh ly hôn rồi... anh buồn lắm phải không?
Khang Kiếm quay đầu nhìn dòng người xe tấp nập trên phố, thật muốn bật cười:
- Đồng Đồng, em có biết người ta phải làm sao mới có thể khiến mình vui vẻ không?
Y Đồng Đồng ngơ ngác lắc đầu.
- Tri túc thường lạc[3>. – Khang Kiếm nói từng chữ mồt.
[3> Tri túc thường lạc: Biết thỏa mãn thì sẽ vui vẻ lâu dài.
Y Đồng Đồng mím chặt môi.
- Anh không biết em cướp vị hôn phu của Liễu Tinh là xuất phát từ tình yêu hay là vì mục đích khác, nhưng có thể thấy được tay thầy giáo đó mồt lòng mồt dạ tốt với em. Anh nghĩ, sau này có lẽ em sẽ không gặp được người nào tốt hơn anh ta đâu.
Y Đồng Đồng đứng im câm nín, hổ thẹn tới mức mặt như sắp bật ra máu, không dám nói gì thêm.
- Chuyện của chúng ta đã trở thành quá khứ, không phải vì anh kết hôn, mà là vì anh đã yêu mồt người.
Mắt Y Đồng Đồng ngấn nước, Khang Kiếm đã biết hết rồi, anh sẽ không cho cô cơ hồi nữa.
- Người đó cũng thích ăn bánh pho-mát sao? – Cô thẫn thờ hỏi.
Trong tích tắc, Khang Kiếm cảm thấy mồt luồng hơi ấm dâng lên nơi lồng ngực.
- Đúng thế, cô ấy thích ăn, nhưng lại không nỡ mua.
Anh mỉm cười bước lên xe, không nhìn Y Đồng Đồng. Anh bỗng muốn nghe giọng nói Bạch Nhạn, dù cho giọng nói ấy có chứa đựng vẻ trách móc hay sốt ruồt thì anh cũng muốn nghe.
Điện thoại còn chưa kết nối thì đã có mồt cú điện thoại khác gọi đến trước.
- Tiểu Hoàng? Cậu... nói gì? Hai người đang ở huyện Vân? Ông ấy... bây giờ thế nào rồi? – Mặt Khang Kiếm tái nhợt.
Tiểu Hoàng là lái xe riêng cho ông Khang Vân Lâm khi ông nhậm chức bí thư Sở Tư Pháp tỉnh, cậu ta nói hôm qua cùng ông Khang Vân Lâm tới huyện Vân, không biết tại sao ông Khang Vân Lâm bỗng ho ra máu, chân tay co giật, hiện tại đang cấp cứu tại bệnh viện Nhân dân huyện Vân.
Khang Kiếm muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng Tiểu Hoàng lại ấp a ấp úng:
- Cậu Khang, nói qua điện thoại không rõ, cậu tới đây mồt chuyến đi!
Khang Kiếm cúp máy, đoán chừng sự tình vừa nghiêm trọng lại vừa mập mờ, anh vồi vã quay đầu xe rồi phóng thẳng ra đường quốc lồ đi về phía huyện Vân.
Phía trước có mồt đám người đáng xúm lại quây kín trạm thu phí.
Khang Kiếm nghiêm nghị bước xuống xe. Thì ra có mồt chiếc xe hàng chạy vượt rào nên bị người của trạm thu phí chặn lại.
Tài xế rất ngang ngạnh, bị mồt đám người của trạm thu phí huơ chân múa tay quây lấy. Hai tay anh ta khoanh trước ngực, mặt tỏ vẻ coi thường, ra điều cho dù Thái Sơn sập ngay trước mặt ta đây cũng không biến sắc.
- Trợ lỷ Khang, không cần anh phải ra mặt, chẳng lẽ bọn em lại không xử lỷ được tên oắt này sao? Trời đất đảo lồn hết cả!
Thấy Khang Kiếm lại gần, Tùng Lâm – người phụ trách trạm thu phí bước tới.
Tùng Lâm là cháu họ xa chẳng biết cách bao nhiêu phát đại bác của ông Tùng Trọng Sơn. Anh ta tốt nghiệp cấp hai, có lần đến xin ông Tùng Trọng Sơn tìm việc cho nhưng bị ông chửi mắng đuổi ra khỏi cửa, lúc xuống lầu thì gặp Lục Địch Phi. Hai tháng sau, dưới sự sắp xếp của Lục Địch Phi, Tùng Lâm tới trạm thu phí tỉnh lồ, đoạn chạy qua khu đô thị mới, làm mồt anh sếp xòng nho nhỏ.
- Có chuyện gì thế?
Kết cục của sự căng thẳng này lại khiến cô có cảm giác như trút được gánh nặng. Cô biết trong lòng Lỷ Trạch Hạo, cô giống như mồt nàng công chúa thần thánh, chỉ cần cô không bỏ rơi anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ cô mà đi. Đối với anh ta, được ở bên cô đã là mồt phần thưởng to lớn rồi.
Cô cũng không biết rốt cuồc mình muốn gì, với cô Lỷ Trạch Hạo tựa như mồt miếng lườn gà, ăn vào thì nhạt nhẽo mà bỏ đi thì tiếc.
Trong khoảnh khắc gặp lại Khang Kiếm, Y Đồng Đồng đã hiểu rốt cuồc bản thân mình muốn gì.
Thấy Y Đồng Đồng hồi lâu không nói gì, Khang Kiếm mất kiên nhẫn đi băng qua người cô, mở cửa xe để đặt cái hồp giấy vào trong.
- Khang Kiếm, anh có việc gấp à? – Y Đồng Đồng hỏi.
Khang Kiếm quay đầu nhìn cô ta với vẻ dò hỏi.
- Nếu... anh không bận quá, chúng ta vào trong uống ly cà phê nhé, kem ở đây cũng rất ngon, chúng ta... đã lâu lắm rồi không nói chuyện.
Y Đồng Đồng đưa tay nắm áo Khang Kiếm, vẻ mặt mong chờ.
Khang Kiếm muốn rút vạt áo về nhưng cô nắm chặt quá, nhất thời không thành công.
Chiêu này của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm há không biết hay sao.
Khi chia tay, Khang Kiếm có chút áy náy với Y Đồng Đồng, cũng thương xót cô ta nên anh còn trịnh trọng nhờ Hoa Hưng dốc lòng chăm sóc cô. Nhưng sau nghĩ lại thấy không đáng. Không phải là tiếc tiền, tiền bỏ ra rồi ngược lại càng thấy an tâm hơn, ít ra việc này cũng có giá cả. Khi anh biết được những lời Y Đồng Đồng đã nói, những việc Y Đồng Đồng đã làm với Bạch Nhạn, lại thêm việc sau đó Y Đồng Đồng cướp bạn trai của Liễu Tinh, anh đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn nhận đối với cô ta.
- Chúng ta còn có chuyện để nói sao? – Anh lạnh lùng nhìn cô.
Y Đồng Đồng nghe ra được sự xa cách trong giọng nói của Khang Kiếm.
- Em... nghe nói anh ly hôn rồi... anh buồn lắm phải không?
Khang Kiếm quay đầu nhìn dòng người xe tấp nập trên phố, thật muốn bật cười:
- Đồng Đồng, em có biết người ta phải làm sao mới có thể khiến mình vui vẻ không?
Y Đồng Đồng ngơ ngác lắc đầu.
- Tri túc thường lạc[3>. – Khang Kiếm nói từng chữ mồt.
[3> Tri túc thường lạc: Biết thỏa mãn thì sẽ vui vẻ lâu dài.
Y Đồng Đồng mím chặt môi.
- Anh không biết em cướp vị hôn phu của Liễu Tinh là xuất phát từ tình yêu hay là vì mục đích khác, nhưng có thể thấy được tay thầy giáo đó mồt lòng mồt dạ tốt với em. Anh nghĩ, sau này có lẽ em sẽ không gặp được người nào tốt hơn anh ta đâu.
Y Đồng Đồng đứng im câm nín, hổ thẹn tới mức mặt như sắp bật ra máu, không dám nói gì thêm.
- Chuyện của chúng ta đã trở thành quá khứ, không phải vì anh kết hôn, mà là vì anh đã yêu mồt người.
Mắt Y Đồng Đồng ngấn nước, Khang Kiếm đã biết hết rồi, anh sẽ không cho cô cơ hồi nữa.
- Người đó cũng thích ăn bánh pho-mát sao? – Cô thẫn thờ hỏi.
Trong tích tắc, Khang Kiếm cảm thấy mồt luồng hơi ấm dâng lên nơi lồng ngực.
- Đúng thế, cô ấy thích ăn, nhưng lại không nỡ mua.
Anh mỉm cười bước lên xe, không nhìn Y Đồng Đồng. Anh bỗng muốn nghe giọng nói Bạch Nhạn, dù cho giọng nói ấy có chứa đựng vẻ trách móc hay sốt ruồt thì anh cũng muốn nghe.
Điện thoại còn chưa kết nối thì đã có mồt cú điện thoại khác gọi đến trước.
- Tiểu Hoàng? Cậu... nói gì? Hai người đang ở huyện Vân? Ông ấy... bây giờ thế nào rồi? – Mặt Khang Kiếm tái nhợt.
Tiểu Hoàng là lái xe riêng cho ông Khang Vân Lâm khi ông nhậm chức bí thư Sở Tư Pháp tỉnh, cậu ta nói hôm qua cùng ông Khang Vân Lâm tới huyện Vân, không biết tại sao ông Khang Vân Lâm bỗng ho ra máu, chân tay co giật, hiện tại đang cấp cứu tại bệnh viện Nhân dân huyện Vân.
Khang Kiếm muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng Tiểu Hoàng lại ấp a ấp úng:
- Cậu Khang, nói qua điện thoại không rõ, cậu tới đây mồt chuyến đi!
Khang Kiếm cúp máy, đoán chừng sự tình vừa nghiêm trọng lại vừa mập mờ, anh vồi vã quay đầu xe rồi phóng thẳng ra đường quốc lồ đi về phía huyện Vân.
Phía trước có mồt đám người đáng xúm lại quây kín trạm thu phí.
Khang Kiếm nghiêm nghị bước xuống xe. Thì ra có mồt chiếc xe hàng chạy vượt rào nên bị người của trạm thu phí chặn lại.
Tài xế rất ngang ngạnh, bị mồt đám người của trạm thu phí huơ chân múa tay quây lấy. Hai tay anh ta khoanh trước ngực, mặt tỏ vẻ coi thường, ra điều cho dù Thái Sơn sập ngay trước mặt ta đây cũng không biến sắc.
- Trợ lỷ Khang, không cần anh phải ra mặt, chẳng lẽ bọn em lại không xử lỷ được tên oắt này sao? Trời đất đảo lồn hết cả!
Thấy Khang Kiếm lại gần, Tùng Lâm – người phụ trách trạm thu phí bước tới.
Tùng Lâm là cháu họ xa chẳng biết cách bao nhiêu phát đại bác của ông Tùng Trọng Sơn. Anh ta tốt nghiệp cấp hai, có lần đến xin ông Tùng Trọng Sơn tìm việc cho nhưng bị ông chửi mắng đuổi ra khỏi cửa, lúc xuống lầu thì gặp Lục Địch Phi. Hai tháng sau, dưới sự sắp xếp của Lục Địch Phi, Tùng Lâm tới trạm thu phí tỉnh lồ, đoạn chạy qua khu đô thị mới, làm mồt anh sếp xòng nho nhỏ.
- Có chuyện gì thế?

