- Cậu không sợ Giản Đơn lại tới tìm cậu sao? – Bạch Nhạn quan tâm hỏi thăm.
- Anh ấy...anh ấy tìm mình làm gì? Giết mình? Hay băm vằm mình ra?
Liễu Tinh hai tay chống nạnh, tỏ vẻ cương trực phô bày ruột gan, nhưng thật lòng mà nói, lẽ nào cô không hề mong đợi được tình cờ gặp gỡ Giản Đơn?
Giản Đơn, người không cao, cũng chẳng đẹp trai lắm, mặt trông như búp bê, nhưng thích cười, có tinh thần hiệp nghĩa, cố chấp trong tình yêu. Đêm không ngủ được, cô sẽ không khỏi đem Giản Đơn so sánh với Lý Trạch Hạo, chỉ tính riêng về sự cố chấp với tình cảm, Giản Đơn đã chiếm ưu thế. Nhưng đồng thời Liễu Tinh cũng cảm thán, sao số cô lại đen như thế, không gặp được người đàn ông nào trước sau như một như vậy?
Bạch Nhạn cười, không giữ Liễu Tinh lại, mặc cho cô nàng ra về.
Khi tình yêu tới, có lẽ chúng ta còn chưa biết, nhưng những gì nên xảy ra cuối cùng cũng sẽ thắng thế như chẻ tre, có ngăn cản cũng không ngăn được.
Lòng bàn tay cô có một vết sẹo màu hồng, khi đụng vào nước lạnh vẫn hơi nhức. Bạch Nhạn cố gắng làm gì cũng dùng nước nóng. Nước trên bếp vừa sôi thì điện thoại reo, cô giơ tay lên nên bị bỏng nhẹ, vội vàng đưa ngón tay vào trong miệng thổi.
- Anh đây! – Giọng Khang Kiếm rất dịu dàng, rất ngọt ngào.
- Em nhận ra mà. – Bạch Nhạn kẹp điện thoại vào tai, đưa tay tắt bếp rồi mở tủ lạnh, lấy dưa chuột muối ra.
- Em đang làm gì thế?
- Nấu cơm tối.
- Tối nay anh phải đi xã giao, tiếp lãnh đạo của Ủy ban Kỷ luật tỉnh nên bắt buộc phải uống nhiều một chút, em nấu cháo cho anh, xong việc anh sẽ qua đó ăn.
Bàn tay mở nồi cháo của Bạch Nhạn ngừng lại, đôi mày liễu cau lại rồi từ từ giãn ra, thở nhẹ một hơi:
- Đồng chí Khang Kiếm, thân là viên chức nhà nước, nguyên tắc làm người tối thiểu là gì?
Khi người khác lâm nạn lại yếu đuối, tuyệt không thể dậu đổ bìm leo, nhưng khi anh ta xuân phong đắc ý, là lúc vô cùng mạnh mẽ thì luôn cố gắng tạt nước lạnh, lườm nguýt, mỉa mai.
- Hả? – Khang Kiếm sững sờ.
- Chính là nói phải giữ lời. Hình như anh quên rồi, đây là nhà tôi thuê, không phải siêu thị hay công viên mà ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lúc nào cũng phải tươi cười nghênh đón khách quý. Trong ngôi nhà tôi thuê, tôi có quyền đón tiếp những người bạn tôi thích, cũng có quyền từ chối những người tôi ghét. Tôi đã từng khoan dung độ lượng mà nhẫn nhịn với anh, cho anh tự do ra vào trong một khoảng thời gian. Nhưng một buổi tối của mười ngày trước, anh đã hứa với tôi, chỉ cần tôi tiễn anh xuống lầu, anh sẽ không quấy rồi tôi nữa. Anh có ấn tượng gì không?
- Bạch Nhạn, có phải em đang trách anh đã mang hết quần áo về không? Xin lỗi, anh sai rồi, thực chất lũ quần áo vẫn còn đang chất đống trên sofa như giẻ lau, tối nay anh sẽ mang chúng trở lại. – Thái độ nhận tội của Khang Kiếm vô cùng thành khẩn.
- Sếp không hiểu tiếng Trung à? – Bạch Nhạn tức vẹo cả mũi, mấy bộ quần áo rách của anh đi mà đưa tới tòa nhà số 16 chung cư Hoa Hưng ấy!
Khang Kiếm thở dài, cảm thấy hơi tủi thân:
- Bạch Nhạn, có thể xử lý bao dung chút được không, đừng làm căng quá. Hôm đó em còn yêu cầu anh phải báo cáo sáng một lần, tối một lần với em, đó chính là sự quấy rầy mà em cho phép.
- Anh có làm thế không? – Bạch Nhạn hừ một tiếng.
Khang Kiếm thở dài, thành thật khai báo:
- Không, nhưng hai chúng ta là một, em quấy rầy anh cũng giống như anh quấy rầy em.
- Giống nhau được sao hả sếp? Em là em, anh là anh! Em muốn quấy rầy anh thế nào cũng được, nhưng anh không được phép quấy rầy em. – Bạch Nhạn tức muốn xỉu.
- Đây rõ ràng chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, chứ không cho dân đen thắp đèn mà. – Khang Kiếm bất mãn.
- Sao nào, muốn kiện em à? – Bạch Nhạn hỏi rất ngang ngược.
- Không dám! – Bây giờ ở Tân Giang vẫn chưa có nha môn chuyên xét chuyện gia đình, sếp Khang đành sờ mũi, nuốt thẳng vào trong bụng mọi ấm ức, sau đó hỏi rất chân thành – Vậy lúc nào em sẽ quấy rầy anh?
- Em không phải là kẻ biến thái muốn quấy rối người khác. Thôi, không có chuyện gì thì em cúp máy đây. – Bạch Nhạn cúp máy cái rụp.
Điện thoại vừa cúp, vẻ nhăn nhó trên mặt lập tức biến thành thoải mái, cô ngẩng mặt lên, hít sâu mấy hơi rồi bỗng bật cười thành tiếng.
Sếp không sao rồi, cuối cùng cũng không có vấn đề gì, cô cười mà rơi nước mắt.
Nhưng, Bạch Nhạn lau nước mắt, đêm mưa hôm đó, sếp lại ở cùng một chỗ với Y Đồng Đồng, chuyện này cô cực kỳ để bụng.
Từ trước tới giờ cô luôn trắng đen rạch ròi, khen chê đúng người, hết chuyện này đến chuyện khác, chỉ riêng chuyện này thôi, cô phải giận sếp Khang một trận ra trò.
Sự thực chứng minh, cán bộ Nhà nước rất nhiều khi nói lời mà không giữ lời.
Ăn cơm tối xong, Bạch Nhạn tắm rửa, nằm trên giường đọc sách rồi xem một bộ phim Hàn Quốc sến rện, thấy buồn ngủ nên cô tắt tivi đi, lúc cởi quần áo chuẩn bị nằm xuống thì nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa "cốc cốc".
- Ai đấy?
Không như Liễu Tinh nói, bóng đen tâm lý trong lòng Bạch Nhạn vẫn chưa hết hoàn toàn, cô cảnh giác nhìn ra ngoài, lông tơ sau gáy dựng đứng lên, giọng cũng méo đi.
- Chị Bạch, là em. – Giản Đơn đáp.
- Anh ấy...anh ấy tìm mình làm gì? Giết mình? Hay băm vằm mình ra?
Liễu Tinh hai tay chống nạnh, tỏ vẻ cương trực phô bày ruột gan, nhưng thật lòng mà nói, lẽ nào cô không hề mong đợi được tình cờ gặp gỡ Giản Đơn?
Giản Đơn, người không cao, cũng chẳng đẹp trai lắm, mặt trông như búp bê, nhưng thích cười, có tinh thần hiệp nghĩa, cố chấp trong tình yêu. Đêm không ngủ được, cô sẽ không khỏi đem Giản Đơn so sánh với Lý Trạch Hạo, chỉ tính riêng về sự cố chấp với tình cảm, Giản Đơn đã chiếm ưu thế. Nhưng đồng thời Liễu Tinh cũng cảm thán, sao số cô lại đen như thế, không gặp được người đàn ông nào trước sau như một như vậy?
Bạch Nhạn cười, không giữ Liễu Tinh lại, mặc cho cô nàng ra về.
Khi tình yêu tới, có lẽ chúng ta còn chưa biết, nhưng những gì nên xảy ra cuối cùng cũng sẽ thắng thế như chẻ tre, có ngăn cản cũng không ngăn được.
Lòng bàn tay cô có một vết sẹo màu hồng, khi đụng vào nước lạnh vẫn hơi nhức. Bạch Nhạn cố gắng làm gì cũng dùng nước nóng. Nước trên bếp vừa sôi thì điện thoại reo, cô giơ tay lên nên bị bỏng nhẹ, vội vàng đưa ngón tay vào trong miệng thổi.
- Anh đây! – Giọng Khang Kiếm rất dịu dàng, rất ngọt ngào.
- Em nhận ra mà. – Bạch Nhạn kẹp điện thoại vào tai, đưa tay tắt bếp rồi mở tủ lạnh, lấy dưa chuột muối ra.
- Em đang làm gì thế?
- Nấu cơm tối.
- Tối nay anh phải đi xã giao, tiếp lãnh đạo của Ủy ban Kỷ luật tỉnh nên bắt buộc phải uống nhiều một chút, em nấu cháo cho anh, xong việc anh sẽ qua đó ăn.
Bàn tay mở nồi cháo của Bạch Nhạn ngừng lại, đôi mày liễu cau lại rồi từ từ giãn ra, thở nhẹ một hơi:
- Đồng chí Khang Kiếm, thân là viên chức nhà nước, nguyên tắc làm người tối thiểu là gì?
Khi người khác lâm nạn lại yếu đuối, tuyệt không thể dậu đổ bìm leo, nhưng khi anh ta xuân phong đắc ý, là lúc vô cùng mạnh mẽ thì luôn cố gắng tạt nước lạnh, lườm nguýt, mỉa mai.
- Hả? – Khang Kiếm sững sờ.
- Chính là nói phải giữ lời. Hình như anh quên rồi, đây là nhà tôi thuê, không phải siêu thị hay công viên mà ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lúc nào cũng phải tươi cười nghênh đón khách quý. Trong ngôi nhà tôi thuê, tôi có quyền đón tiếp những người bạn tôi thích, cũng có quyền từ chối những người tôi ghét. Tôi đã từng khoan dung độ lượng mà nhẫn nhịn với anh, cho anh tự do ra vào trong một khoảng thời gian. Nhưng một buổi tối của mười ngày trước, anh đã hứa với tôi, chỉ cần tôi tiễn anh xuống lầu, anh sẽ không quấy rồi tôi nữa. Anh có ấn tượng gì không?
- Bạch Nhạn, có phải em đang trách anh đã mang hết quần áo về không? Xin lỗi, anh sai rồi, thực chất lũ quần áo vẫn còn đang chất đống trên sofa như giẻ lau, tối nay anh sẽ mang chúng trở lại. – Thái độ nhận tội của Khang Kiếm vô cùng thành khẩn.
- Sếp không hiểu tiếng Trung à? – Bạch Nhạn tức vẹo cả mũi, mấy bộ quần áo rách của anh đi mà đưa tới tòa nhà số 16 chung cư Hoa Hưng ấy!
Khang Kiếm thở dài, cảm thấy hơi tủi thân:
- Bạch Nhạn, có thể xử lý bao dung chút được không, đừng làm căng quá. Hôm đó em còn yêu cầu anh phải báo cáo sáng một lần, tối một lần với em, đó chính là sự quấy rầy mà em cho phép.
- Anh có làm thế không? – Bạch Nhạn hừ một tiếng.
Khang Kiếm thở dài, thành thật khai báo:
- Không, nhưng hai chúng ta là một, em quấy rầy anh cũng giống như anh quấy rầy em.
- Giống nhau được sao hả sếp? Em là em, anh là anh! Em muốn quấy rầy anh thế nào cũng được, nhưng anh không được phép quấy rầy em. – Bạch Nhạn tức muốn xỉu.
- Đây rõ ràng chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, chứ không cho dân đen thắp đèn mà. – Khang Kiếm bất mãn.
- Sao nào, muốn kiện em à? – Bạch Nhạn hỏi rất ngang ngược.
- Không dám! – Bây giờ ở Tân Giang vẫn chưa có nha môn chuyên xét chuyện gia đình, sếp Khang đành sờ mũi, nuốt thẳng vào trong bụng mọi ấm ức, sau đó hỏi rất chân thành – Vậy lúc nào em sẽ quấy rầy anh?
- Em không phải là kẻ biến thái muốn quấy rối người khác. Thôi, không có chuyện gì thì em cúp máy đây. – Bạch Nhạn cúp máy cái rụp.
Điện thoại vừa cúp, vẻ nhăn nhó trên mặt lập tức biến thành thoải mái, cô ngẩng mặt lên, hít sâu mấy hơi rồi bỗng bật cười thành tiếng.
Sếp không sao rồi, cuối cùng cũng không có vấn đề gì, cô cười mà rơi nước mắt.
Nhưng, Bạch Nhạn lau nước mắt, đêm mưa hôm đó, sếp lại ở cùng một chỗ với Y Đồng Đồng, chuyện này cô cực kỳ để bụng.
Từ trước tới giờ cô luôn trắng đen rạch ròi, khen chê đúng người, hết chuyện này đến chuyện khác, chỉ riêng chuyện này thôi, cô phải giận sếp Khang một trận ra trò.
Sự thực chứng minh, cán bộ Nhà nước rất nhiều khi nói lời mà không giữ lời.
Ăn cơm tối xong, Bạch Nhạn tắm rửa, nằm trên giường đọc sách rồi xem một bộ phim Hàn Quốc sến rện, thấy buồn ngủ nên cô tắt tivi đi, lúc cởi quần áo chuẩn bị nằm xuống thì nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa "cốc cốc".
- Ai đấy?
Không như Liễu Tinh nói, bóng đen tâm lý trong lòng Bạch Nhạn vẫn chưa hết hoàn toàn, cô cảnh giác nhìn ra ngoài, lông tơ sau gáy dựng đứng lên, giọng cũng méo đi.
- Chị Bạch, là em. – Giản Đơn đáp.

