Bạch Nhạn mặc áo xuống giường, chỉ bật một ngọn đèn rồi nghiêng người nhìn qua khe cửa. Quỷ tha ma bắt, bên ngoài tối om, chẳng nhìn thấy gì.
- Hôm nay Liễu Tinh về nhà rồi. – Bạch Nhạn tưởng Giản Đơn tới tìm Liễu Tinh.
Ngoài cửa, Giản Đơn bối rối húng hắng ho:
- Chị Bạch, sếp Khang say rồi.
Sếp Khang say rồi?
Bạch Nhạn cảm thấy băn khoăn, uống say quá thì đi bệnh viện rửa ruột, uống say bình thường thì về nhà lấy một cái đũa móc họng, nôn hết rồi lăn ra ngủ, uống hơi ngà ngà say thì tiếp tục vui chơi nhảy múa, ngả ngớn xa hoa. Đưa đến chỗ cô không hợp đâu!
Chính trong lúc cô bận rộn tìm cớ để vạch ranh giới với sếp Khang thì Giản Đơn lại nói, hơi thở hơi nặng nề:
- Chị Bạch, phiền chị mau mở cửa, sếp Khang nặng quá, em đỡ không nổi.
Dứt lời, chỉ nghe thấy Giản Đơn dùng sức thở phì phò đỡ một vật gì đó rất nặng dựa vào cửa.
- Ờ ờ! – Có chuyện gì vào trong rồi nói. Bạch Nhạn cuốn quýt, cúi đầu nhìn lại mình, cũng tạm coi là quần áo chỉnh tề, không mất lịch sự.
Cửa vừa mở, Giản Đơn đỡ Khang Kiếm lao vào phòng như một viên đạn, nếu không phải Bạch Nhạn đỡ một tay thì hai người họ đã ngã nhào ra đất.
- Chị Bạch, sếp Khang đến rồi, em không làm phiền nữa. Chúc ngủ ngon! – Giản Đơn lau mồ hôi rồi lịch sự cáo từ, không kịp uống một ngụm nước, không nhìn ngang ngó dọc một cái nào.
- Anh Giản... – Nhìn Khang Kiếm đang nằm vật như một đống bùn trên sofa, Bạch Nhạn cuốn quýt.
Giản Đơn ngoái lại mỉm cười:
- Chị Bạch không cần tiễn, một mình em đi xuống được. Chị chăm sóc sếp Khang đi!
Nói xong, anh rất chu đáo khép cửa lại giúp Bạch Nhạn.
Tay Bạch Nhạn huơ lên trong không trung, miệng biến hóa đủ loại hình dạng, cuối cùng đành bất lực hạ tay xuống.
- Bạch Nhạn... – Tên bợm rượu trên sofa bỗng ngồi dậy, mặt đỏ như Quan Công, mắt mũi lờ đờ – Anh muốn uống trà.
Bạch Nhạn tức giận trợn mắt:
- Em còn muốn đi ngủ nữa!
Trong lòng tức tối, nhưng cũng chẳng thể trút giận lên kẻ toàn thân đầy mùi rượu được, đành bực bội với chính mình.
- Anh cũng muốn. – Khang Kiếm mím đôi môi khô khốc, đưa tay đỡ trán – Bạch Nhạn, em đừng lắc lư nữa, ngồi xuống đi, nhìn em anh hoa mắt lắm.
Bạch Nhạn lườm anh, vào bếp rót cho anh một cốc trà, mở tủ lạnh lấy một cục đá thả vào trong tách để giảm nóng.
- Đây! – Cô bê tách trà tới trước sofa, đứng nhìn anh từ trên cao – Anh uống xong thì nghỉ ngơi một lát rồi về nhà khách mà ngủ đi. Á...
Bạch Nhạn trợn trừng mắt, người cứng đờ như hóa đá, bàn tay bê tách trà không ngừng run rẩy, trà trong tách sánh ra ngoài hơn nửa.
Không hề báo trước, Khang Kiếm bỗng vươn người về phía trước ôm chặt eo cô, vùi đầu vào ngực cô, không biết dùng bao nhiêu sức lực mà xiết cô đau nhói. Lúc đi ngủ cô không mặc áo lót, trên người bây giờ chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng cotton. Qua một lớp vải, cô ngay lập tức có thể cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng của anh, sau đó cô bỗng cảm thấy trước ngực mình ẩm ướt, nong nóng.
Bạch Nhạn phát hiện ra một điều, sếp Khang đang khóc. Mặc dù anh chỉ hơi nức nở, nhưng nhìn bờ vai đang run rẩy của anh, cô có thể khẳng định.
Cô ngây người, sự buồn bực trong lòng từ từ tiêu tan, thay vào đó là nỗi xót xa. Cô không lên tiếng, cũng không cử động, cứ để mặt cho anh ôm như thế.
Căn phòng yên tĩnh tới mức chỉ có tiếng trái tim họ đang đập thình thịch.
Xã giao trên quan trường, nói trắng ra là uống rượu, hỏi han, cảm ơn, khách sáo không ngừng, liên tiếp nói những lời giả dối, thậm chí là không ngừng trăn trở, nhưng đó cũng là công việc.
Suốt buổi tối, Khang Kiếm rất tích cực đi chúc rượu, những người đến chúc rượu anh, anh cũng không chối từ một ai. Anh không muốn rượu vào lời ra mà chỉ mong sao cuộc rượu mau kết thúc, chỉ mong được tới căn hộ nhỏ của Bạch Nhạn, ôm chặt cô vào lòng để chứng minh đây không phải là một giấc mơ.
Tâm trạng này, dùng từ "đi tàu lượn cao tốc"để miêu tả, quả thật không quá lời.
Anh đã mất Bạch Nhạn hai lần.
Lần thứ nhất là khi ly hôn, trái tim anh tan nát, hồn bay phách lạc, nhưng anh không bỏ cuộc. Anh tin rằng chỉ cần trong lòng họ vẫn còn tình yêu thì nhất định có thể vượt qua trở ngại này. Đứng trước cô, anh không ngại mất mặt, không ngại tỏ ra mặt dày hay vô liêm sỉ. Thực ra, đàn ông trên đời này đều có hai lớp da mặt. Một lớp là để ra vẻ ta đây mạnh mẽ ở bên ngoài, một lớp là bộ mặt thật sau khi đã gỡ đi mặt nạ.
Lần này, anh thật sự cảm thấy trước mặt tối đen, không có chút ánh sáng. Bố anh về hưu, các bác anh lại ở tận Bắc Kinh, không ai có thể cứu viện. Tất cả đều do tự mình gieo gió gặt bão nên không thể trách ông Trời. Nếu anh không được nếm thử hơi ấm gia đình và hương vị đích thực của tình yêu từ Bạch Nhạn, thì một khi đã dấn thân vào, cùng lắm anh chỉ cảm thấy thất bại về sự nghiệp hay một chút chán nản, nhưng lòng sẽ không đau. Nhưng bây giờ, nghĩ tới việc sẽ vĩnh viễn mất đi Bạch Nhạn, anh cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt, nỗi đau lan tỏa khắp toàn thân.
Anh chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như vậy.
Kỳ tích đã xuất hiện.
- Hôm nay Liễu Tinh về nhà rồi. – Bạch Nhạn tưởng Giản Đơn tới tìm Liễu Tinh.
Ngoài cửa, Giản Đơn bối rối húng hắng ho:
- Chị Bạch, sếp Khang say rồi.
Sếp Khang say rồi?
Bạch Nhạn cảm thấy băn khoăn, uống say quá thì đi bệnh viện rửa ruột, uống say bình thường thì về nhà lấy một cái đũa móc họng, nôn hết rồi lăn ra ngủ, uống hơi ngà ngà say thì tiếp tục vui chơi nhảy múa, ngả ngớn xa hoa. Đưa đến chỗ cô không hợp đâu!
Chính trong lúc cô bận rộn tìm cớ để vạch ranh giới với sếp Khang thì Giản Đơn lại nói, hơi thở hơi nặng nề:
- Chị Bạch, phiền chị mau mở cửa, sếp Khang nặng quá, em đỡ không nổi.
Dứt lời, chỉ nghe thấy Giản Đơn dùng sức thở phì phò đỡ một vật gì đó rất nặng dựa vào cửa.
- Ờ ờ! – Có chuyện gì vào trong rồi nói. Bạch Nhạn cuốn quýt, cúi đầu nhìn lại mình, cũng tạm coi là quần áo chỉnh tề, không mất lịch sự.
Cửa vừa mở, Giản Đơn đỡ Khang Kiếm lao vào phòng như một viên đạn, nếu không phải Bạch Nhạn đỡ một tay thì hai người họ đã ngã nhào ra đất.
- Chị Bạch, sếp Khang đến rồi, em không làm phiền nữa. Chúc ngủ ngon! – Giản Đơn lau mồ hôi rồi lịch sự cáo từ, không kịp uống một ngụm nước, không nhìn ngang ngó dọc một cái nào.
- Anh Giản... – Nhìn Khang Kiếm đang nằm vật như một đống bùn trên sofa, Bạch Nhạn cuốn quýt.
Giản Đơn ngoái lại mỉm cười:
- Chị Bạch không cần tiễn, một mình em đi xuống được. Chị chăm sóc sếp Khang đi!
Nói xong, anh rất chu đáo khép cửa lại giúp Bạch Nhạn.
Tay Bạch Nhạn huơ lên trong không trung, miệng biến hóa đủ loại hình dạng, cuối cùng đành bất lực hạ tay xuống.
- Bạch Nhạn... – Tên bợm rượu trên sofa bỗng ngồi dậy, mặt đỏ như Quan Công, mắt mũi lờ đờ – Anh muốn uống trà.
Bạch Nhạn tức giận trợn mắt:
- Em còn muốn đi ngủ nữa!
Trong lòng tức tối, nhưng cũng chẳng thể trút giận lên kẻ toàn thân đầy mùi rượu được, đành bực bội với chính mình.
- Anh cũng muốn. – Khang Kiếm mím đôi môi khô khốc, đưa tay đỡ trán – Bạch Nhạn, em đừng lắc lư nữa, ngồi xuống đi, nhìn em anh hoa mắt lắm.
Bạch Nhạn lườm anh, vào bếp rót cho anh một cốc trà, mở tủ lạnh lấy một cục đá thả vào trong tách để giảm nóng.
- Đây! – Cô bê tách trà tới trước sofa, đứng nhìn anh từ trên cao – Anh uống xong thì nghỉ ngơi một lát rồi về nhà khách mà ngủ đi. Á...
Bạch Nhạn trợn trừng mắt, người cứng đờ như hóa đá, bàn tay bê tách trà không ngừng run rẩy, trà trong tách sánh ra ngoài hơn nửa.
Không hề báo trước, Khang Kiếm bỗng vươn người về phía trước ôm chặt eo cô, vùi đầu vào ngực cô, không biết dùng bao nhiêu sức lực mà xiết cô đau nhói. Lúc đi ngủ cô không mặc áo lót, trên người bây giờ chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng cotton. Qua một lớp vải, cô ngay lập tức có thể cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng của anh, sau đó cô bỗng cảm thấy trước ngực mình ẩm ướt, nong nóng.
Bạch Nhạn phát hiện ra một điều, sếp Khang đang khóc. Mặc dù anh chỉ hơi nức nở, nhưng nhìn bờ vai đang run rẩy của anh, cô có thể khẳng định.
Cô ngây người, sự buồn bực trong lòng từ từ tiêu tan, thay vào đó là nỗi xót xa. Cô không lên tiếng, cũng không cử động, cứ để mặt cho anh ôm như thế.
Căn phòng yên tĩnh tới mức chỉ có tiếng trái tim họ đang đập thình thịch.
Xã giao trên quan trường, nói trắng ra là uống rượu, hỏi han, cảm ơn, khách sáo không ngừng, liên tiếp nói những lời giả dối, thậm chí là không ngừng trăn trở, nhưng đó cũng là công việc.
Suốt buổi tối, Khang Kiếm rất tích cực đi chúc rượu, những người đến chúc rượu anh, anh cũng không chối từ một ai. Anh không muốn rượu vào lời ra mà chỉ mong sao cuộc rượu mau kết thúc, chỉ mong được tới căn hộ nhỏ của Bạch Nhạn, ôm chặt cô vào lòng để chứng minh đây không phải là một giấc mơ.
Tâm trạng này, dùng từ "đi tàu lượn cao tốc"để miêu tả, quả thật không quá lời.
Anh đã mất Bạch Nhạn hai lần.
Lần thứ nhất là khi ly hôn, trái tim anh tan nát, hồn bay phách lạc, nhưng anh không bỏ cuộc. Anh tin rằng chỉ cần trong lòng họ vẫn còn tình yêu thì nhất định có thể vượt qua trở ngại này. Đứng trước cô, anh không ngại mất mặt, không ngại tỏ ra mặt dày hay vô liêm sỉ. Thực ra, đàn ông trên đời này đều có hai lớp da mặt. Một lớp là để ra vẻ ta đây mạnh mẽ ở bên ngoài, một lớp là bộ mặt thật sau khi đã gỡ đi mặt nạ.
Lần này, anh thật sự cảm thấy trước mặt tối đen, không có chút ánh sáng. Bố anh về hưu, các bác anh lại ở tận Bắc Kinh, không ai có thể cứu viện. Tất cả đều do tự mình gieo gió gặt bão nên không thể trách ông Trời. Nếu anh không được nếm thử hơi ấm gia đình và hương vị đích thực của tình yêu từ Bạch Nhạn, thì một khi đã dấn thân vào, cùng lắm anh chỉ cảm thấy thất bại về sự nghiệp hay một chút chán nản, nhưng lòng sẽ không đau. Nhưng bây giờ, nghĩ tới việc sẽ vĩnh viễn mất đi Bạch Nhạn, anh cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt, nỗi đau lan tỏa khắp toàn thân.
Anh chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như vậy.
Kỳ tích đã xuất hiện.

