Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2685
- Tình trạng: Hoàn thành
Khi nhìn thấy hai chữ Dư Châu trên biển chỉ đường, anh biết xe đã ra khỏi địa phận Tân Giang. Nếu là án của Ủy ban Kỷ luật sở tại, địa điểm song quy sẽ ở chính địa phương. Nếu là Viện Kiểm sát nhúng tay vào, thông thường sẽ song quy tại nơi khác để tránh cho công tác điều tra bị ảnh hưởng bởi tình cảm. Mà Viện Kiểm sát đã ra tay, tức là chứng cứ đã xác thực, lệnh bắt sẽ rất nhanh chóng được đưa xuống.

Khang Kiếm chớp mắt, dịch người về phía sau, hai tay đặt trên đầu gối.

Hiện tại, càng ngày anh càng cách xa Bạch Nhạn hơn.

Đôi khi anh đã thầm nghĩ, nếu biết Hoa Hưng sẽ gây họa thì anh có tiếp tục đến làm phiền Bạch Nhạn nữa không? Câu hỏi này đã không được thành lập, về danh nghĩa, anh và cô đã từng là vợ chồng, trên thực tế cũng đã từng là vợ chồng. Có thể nói, mười mấy ngày qua là những ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất của anh từ trước tới giờ. Nghĩ lại thật muốn bật cười, lúc đầu khi mới gặp Bạch Nhạn, anh tưởng mình sẽ đứng từ trên cao quan sát cô, trở thành vị thần thao túng vận mệnh của cô. Không ngờ, thực tế lại giáng cho anh một cái bạt tai nảy lửa. Anh phải cảm ơn cái bạt tai này, khiến anh thấy được sự xấu xa của bản thân, cũng thấy rõ được trái tim mình.

Chỉ có điều, thực sự cảm thấy rất có lỗi với Bạch Nhạn.

Ngồi trên chiếc xe này, anh từ trên chín tầng mây ngã nhào xuống đáy vực, lại là vì một người phụ nữ khác. Nhớ lại khi đó anh thật sự quá sốt ruột, muốn khẩn cấp đoạn tuyệt quan hệ với Y Đồng Đồng. Biết rõ nhược điểm của cô ta, muốn cắt đứt đến cùng nên anh mới nhờ Hoa Hưng giúp đỡ.

Anh tưởng Hoa Hưng an toàn và nghĩa khí. Mấy năm nay anh đã giúp ông ta rất nhiều, cũng đem lại cho tập đoàn Hoa Hưng rất nhiều ưu đãi. Có lần uống say, Hoa Hưng lè nhè nói với anh: "Sếp Khang, anh liêm khiết như vậy cho ai nhìn? Trong thành phố này, từ quan nhỏ hơn đến quan to hơn anh, ai chẳng xòe tay ra với tôi. Ngày lễ ngày Tết, phong bì tôi gửi đi chẳng ai trả lại, sao anh lại chẳng hiểu sự đời như thế?". Nghe xong anh chỉ cười, nói bây giờ tôi vẫn chưa lập gia đình nên không thiếu tiền tiêu, một người no thì cả nhà không sợ đói. Nếu sau này có việc gì cần kíp, tôi sẽ tới tìm ông. Hoa Hưng gật đầu như bổ củi.

Khang Kiếm từ từ nhắm mắt lại, đã tới nước này, không nói hối hận, cũng không trách Hoa Hưng. Ông ta tuổi tác đã cao, ăn sung mặc sướng đã quen, đã sớm mất đi nhuệ khí tuổi trẻ, lần này bị bắt không thể chịu đựng nổi. Nếu anh đoán không nhầm, khi thẩm tra Hoa Hưng, tất nhiên họ sẽ trực tiếp hỏi về quan hệ giữa anh và ông ta, nếu không, sao lại chỉ có một mình anh bị song quy? Những chuyện khác, người khác chắc chắn không để cho Hoa Hưng nói ra.

Cho nên mới nói, đây là một cái bẫy được dàn dựng quá tinh vi, phía trên rải đầy lá rụng và đất cát, chỉ đợi anh bước tới. Mọi việc đều đã đâu vào đấy, chỉ còn thiếu một trận gió đông. Việc Hoa Hưng để công nhân của mình rút dao chém công nhân đến từ nông thôn, chính là trận gió đông ấy.

Vòng qua hết lần này đến lần khác, lần này cuối cùng anh đã sập bẫy.

Quan trường như chiến trường, thắng làm vua, thua làm giặc, không có gì phải than vãn cả, chấp nhận số phận đi!

Nhưng lòng không phải không buồn bã.

Không phải vì điều gì khác, dù bị quả báo thế nào cũng là hậu quả do những hành vi sai trái của anh gây ra, bụng làm dạ chịu. Tại sao còn phải khiến Bạch Nhạn vì anh mà liên lụy?

Khang Kiếm thở sâu, lòng rối bời vì hổ thẹn, áy náy và tiếc nuối, nhưng đồng thời cũng cảm thấy ấm áp.

Giờ đây, anh đã mất đi tự do, mất đi sự nghiệp, nhưng trong lòng anh có Bạch Nhạn, cuộc sống của anh không phải chỉ toàn tro tàn.

Chiếc xe bỗng chòng chành. Khang Kiếm mở mắt ra thì thấy chiếc xe đã ra khỏi đường cao tốc và đang đi vào một con đường cấp huyện, chạy một lát rồi tiến vào một trường đào tạo cán bộ nông thôn do Sở Nông nghiệp thành lập.

Tháng Chạp mùa đông, sân trường vắng lặng, cỏ cây đóng băng thành một màu trắng xóa. Ngước mắt nhìn lên, trước một tòa nhà có vẻ như là nhà ăn có hai ba người đang đứng nhìn ngó sang bên này, nhưng không dám lại gần.

- Trợ lý Khang, đi bên này.

Một người đàn ông túm lấy cánh tay Khang Kiếm rồi chỉ vào một tòa nhà ba tầng.

Khang Kiếm ngước mắt lên nhìn, mỗi ô cửa sổ của tòa nhà ba tầng đều có hàng rào sắt chặn kín những tia sáng bên ngoài. Anh được đưa tới một căn phòng ở tầng ba, bên trong trống không, chỉ có một cái bàn, hai cái ghế.

Đây chính là phòng thẩm tra song quy trong truyền thuyết, cũng là chốn ngục tù không được gọi tên.

Khang Kiếm bình tình đưa mắt nhìn quanh rồi đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Ông Nghiêm Lệ vẫy tay bảo những người khác ra ngoài rồi bước về phía Khang Kiếm, vỗ lên vai anh:

- Kiếm Kiếm, đừng trách chú Nghiêm, lần này là án của Tỉnh ủy giao, chú cũng bất lực, đành phải cố gắng tham gia để giảm bớt khổ sở cho cháu. Nhưng người phụ trách trực tiếp là cán bộ bên Viện Kiểm sát Dư Châu.

Khang Kiếm ngoảnh lại cười:

- Không sao ạ, chú Nghiêm, chú cứ làm theo quy định. Chuyện lần trước, cháu cảm ơn chú.

Ông Nghiêm Lệ thở dài:

- Ừ, Kiếm Kiếm, khi còn làm thư ký cho bố cháu, chú thấy cháu rất thận trọng, sao lại dây dưa với loại con buôn như Hoa Hưng chứ!

- Nhân vô thập toàn. – Khang Kiếm nhún vai.

Prev 1 ... 228 229 230 231 232 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000014s. Total load: 0.000505