- Ông nói hai triệu tệ này đưa cho vợ cũ của tôi? – Khang Kiếm rối mù.
Ông Lưu gật đầu:
- Ngày 24 tháng 9, Bạch Nhạn – vợ cũ của anh đã nhận hai triệu nhân dân tệ tại văn phòng của Hoa Hưng, ông ta còn sai thư ký đưa cô ta đến ngân hàng.
***
Bạch Nhạn biết được tin Khang Kiếm bị đưa đi là sau ca mổ buổi trưa.
Một thanh niên đi xe máy đâm vào một chiếc ôtô Ford, lúc đưa tới bệnh viện, cả người cậu thanh niên như tắm trong máu. Ca mổ này kéo dài bốn tiếng đồng hồ, lúc đi ra đã là hai giờ, bụng Bạch Nhạn lép kẹp, nôn nao, dạ dày đau quặn.
Rửa tay xong, cô cởi mũ y tá rồi định đi uống một tách trà nóng cho ấm bụng. Vừa ra khỏi phòng mổ đã nhìn thấy Giản Đơn và Liễu Tinh đứng bên ngoài. Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt họ khiến tim cô chùng xuống.
Giản Đơn đã đến được một lúc, nghe nói Bạch Nhạn đang tham gia ca mổ, anh bèn quay đi tìm Liễu Tinh. Khi gặp nhau, họ đều hơi mất tự nhiên. Giản Đơn nhanh chóng đè nén sự thất vọng trong lòng xuống rồi kéo Liễu Tinh sang một bên.
Nghe anh kể xong, Liễu Tinh hoảng lên, sếp Khang thật sự nhận hối lộ ư? Anh ấy có phải vào tù không? Nếu vào tù thì phải bao lâu sau mới được ra?
Giản Đơn lập tức trừng mắt nhìn cô, không được nói lung tung, mọi việc còn chưa điều tra sáng tỏ, bây giờ điều quan trọng là phải an ủi Bạch Nhạn, rồi còn phải tìm người nghĩ cách.
Liễu Tinh cuống quít gật đầu, trong lòng xót xa thay cho Bạch Nhạn, hai người họ mới quay lại với nhau chưa được bao lâu thì đã phải chịu cú sốc này.
- Xảy ra chuyện gì thế? – Bạch Nhạn mỉm cười hỏi Giản Đơn rồi dẫn họ tới phòng hồ sơ, ở đó không có ai, nói chuyện tiện hơn.
- Em nói đi. – Nhìn gương mặt mệt mỏi của Bạch Nhạn, trong lòng không nỡ, Giản Đơn bèn đẩy Liễu Tinh một cái.
Liễu Tinh lắc đầu:
- Anh biết nhiều, anh nói đi.
Cô đi tới, ôm chặt lấy Bạch Nhạn:
- Nhạn, cậu phải kiên cường nhé.
Bạch Nhạn cười:
- Làm gì thế này! Giản Đơn, có phải chức thị trưởng của sếp Khang bị người khác cướp mất rồi không?
Giản Đơn cúi gằm đầu:
- Không phải là bị cướp, mà sếp Khang xảy ra chuyện rồi.
Anh đem mọi chuyện lúc sáng kể lại tỉ mỉ.
Bạch Nhạn bê tách trà lên, nhấp từng ngụm nhỏ, rất lặng lẽ.
- Cụ thể là những chuyện gì, không ai rõ sao? – Bạch Nhạn hỏi.
- Trước khi chưa có lệnh bắt chính thức thì không ai biết được. – Giản Đơn trả lời.
- Có thể tìm người nghe ngóng không?
- Tối nay bí thư Khang và Giám đốc Lý tới Tân Giang, tới lúc đó chúng ta sẽ xem tình hình của họ thế nào.
- Nếu thật sự nhận hối lộ thì phạt tù bao nhiêu năm?
- Nhận hối lộ năm nghìn tệ đã được coi là phạm tội. Tiền nhận hối lộ phải hoàn trả lại, nếu con số đó là 500.000 tệ thì ít nhất phải mười năm. Bạch Nhạn, em đừng nghĩ quẩn, sếp Khang sẽ không có chuyện gì đâu. Lần này là do có người ganh tị với việc anh ấy trúng cử nên vu oan cho anh ấy thôi. – Giản Đơn ra sức an ủi Bạch Nhạn.
- Liễu Tinh, đi mua bánh mì hộ mình, mình đói phát điên lên rồi. – Bạch Nhạn quay sang nói với Liễu Tinh.
Liễu Tinh gật đầu rồi đi ra ngoài.
- Anh Giản, có phải bây giờ chức thị trưởng xây dựng sẽ rơi vào tay Lục Địch Phi không? – Bạch Nhạn cố ý bảo Liễu Tinh đi là vì có một số chuyện, cô sợ Liễu Tinh biết được sẽ càng thêm lo lắng.
- Có lẽ vậy. Công việc của sếp Khang, bí thư Lục đã tiếp quản rồi. – Giản Đơn thở dài than vãn – Giậu đổ bìm leo, bây giờ trong Ủy ban ai nấy đều dè bỉu sếp Khang, còn Lục Địch Phi đi tới đâu cũng có người theo đuôi nịnh bợ, buổi tối có người mở tiệc chúc mừng anh ta ở khách sạn, anh... còn phải tham gia nữa.
- Đi đi, vì miếng cơm manh áo, chịu ấm ức một chút có đáng là gì. À, bố mẹ của sếp Khang đến rồi sẽ ở đâu?
- Ngoài khách sạn ra thì còn ở đâu được! Ủy ban thành phố không thể ra mặt đón tiếp họ được.
- Anh Giản, anh giúp em liên hệ với khách sạn rồi gọi điện cho bố mẹ anh ấy, bảo họ sau khi tới Tân Giang thì đến thẳng khách sạn, buổi tối em sẽ đến đó với họ. Chỗ em nhỏ quá, phòng ốc lại lạnh, họ lớn tuổi rồi ở không tiện.
Nói xong, Bạch Nhạn rút trong ví ra một tấm thẻ:
- Anh sắp xếp cho họ căn phòng tốt một chút, họ sống dư dả quen rồi, lúc này đừng để họ cảm thấy bị tiếp đãi quá chênh lệch, nếu không sẽ càng buồn thêm.
Giản Đơn nhận tấm thẻ rồi nhìn Bạch Nhạn, lòng chấn động:
- Bạch Nhạn, sếp Khang rất yêu chị.
Không nghĩ được phải nói gì, nửa ngày trời Giản Đơn mới rặn ra được một câu.
Anh xấu hổ gãi đầu:
- Tôi đi theo anh ấy mấy năm rồi, thấy anh ấy mất kiểm soát đều là vì chị. Khi đi công tác, lúc nói chuyện, anh ấy thích nhất là kể chuyện Bạch Nhạn nhà tôi thế này thế nọ, lúc nói, khuôn mặt vô cùng rạng rỡ.
Bạch Nhạn đỏ mặt bĩu môi:
- Anh ấy yêu em là đúng rồi, bởi vì em tốt mà!
- Tự cao tự đại.
Họ cùng bật cười, bầu không khí căng thẳng phút chốc dễ thở hơn.
Đúng lúc này, Liễu Tinh bước vào, Bạch Nhạn nhận bánh mì rồi nhờ Liễu Tinh tiễn Giản Đơn về, cô nói muốn được yên tĩnh một mình.
Liễu Tinh lúc này, bảo sao nghe vậy.
Hai người họ đi rồi, Bạch Nhạn còn chưa ăn xong bánh mì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân thình thịch và tiếng Lãnh Phong đang hỏi: "Y tá Bạch đâu?"
Ông Lưu gật đầu:
- Ngày 24 tháng 9, Bạch Nhạn – vợ cũ của anh đã nhận hai triệu nhân dân tệ tại văn phòng của Hoa Hưng, ông ta còn sai thư ký đưa cô ta đến ngân hàng.
***
Bạch Nhạn biết được tin Khang Kiếm bị đưa đi là sau ca mổ buổi trưa.
Một thanh niên đi xe máy đâm vào một chiếc ôtô Ford, lúc đưa tới bệnh viện, cả người cậu thanh niên như tắm trong máu. Ca mổ này kéo dài bốn tiếng đồng hồ, lúc đi ra đã là hai giờ, bụng Bạch Nhạn lép kẹp, nôn nao, dạ dày đau quặn.
Rửa tay xong, cô cởi mũ y tá rồi định đi uống một tách trà nóng cho ấm bụng. Vừa ra khỏi phòng mổ đã nhìn thấy Giản Đơn và Liễu Tinh đứng bên ngoài. Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt họ khiến tim cô chùng xuống.
Giản Đơn đã đến được một lúc, nghe nói Bạch Nhạn đang tham gia ca mổ, anh bèn quay đi tìm Liễu Tinh. Khi gặp nhau, họ đều hơi mất tự nhiên. Giản Đơn nhanh chóng đè nén sự thất vọng trong lòng xuống rồi kéo Liễu Tinh sang một bên.
Nghe anh kể xong, Liễu Tinh hoảng lên, sếp Khang thật sự nhận hối lộ ư? Anh ấy có phải vào tù không? Nếu vào tù thì phải bao lâu sau mới được ra?
Giản Đơn lập tức trừng mắt nhìn cô, không được nói lung tung, mọi việc còn chưa điều tra sáng tỏ, bây giờ điều quan trọng là phải an ủi Bạch Nhạn, rồi còn phải tìm người nghĩ cách.
Liễu Tinh cuống quít gật đầu, trong lòng xót xa thay cho Bạch Nhạn, hai người họ mới quay lại với nhau chưa được bao lâu thì đã phải chịu cú sốc này.
- Xảy ra chuyện gì thế? – Bạch Nhạn mỉm cười hỏi Giản Đơn rồi dẫn họ tới phòng hồ sơ, ở đó không có ai, nói chuyện tiện hơn.
- Em nói đi. – Nhìn gương mặt mệt mỏi của Bạch Nhạn, trong lòng không nỡ, Giản Đơn bèn đẩy Liễu Tinh một cái.
Liễu Tinh lắc đầu:
- Anh biết nhiều, anh nói đi.
Cô đi tới, ôm chặt lấy Bạch Nhạn:
- Nhạn, cậu phải kiên cường nhé.
Bạch Nhạn cười:
- Làm gì thế này! Giản Đơn, có phải chức thị trưởng của sếp Khang bị người khác cướp mất rồi không?
Giản Đơn cúi gằm đầu:
- Không phải là bị cướp, mà sếp Khang xảy ra chuyện rồi.
Anh đem mọi chuyện lúc sáng kể lại tỉ mỉ.
Bạch Nhạn bê tách trà lên, nhấp từng ngụm nhỏ, rất lặng lẽ.
- Cụ thể là những chuyện gì, không ai rõ sao? – Bạch Nhạn hỏi.
- Trước khi chưa có lệnh bắt chính thức thì không ai biết được. – Giản Đơn trả lời.
- Có thể tìm người nghe ngóng không?
- Tối nay bí thư Khang và Giám đốc Lý tới Tân Giang, tới lúc đó chúng ta sẽ xem tình hình của họ thế nào.
- Nếu thật sự nhận hối lộ thì phạt tù bao nhiêu năm?
- Nhận hối lộ năm nghìn tệ đã được coi là phạm tội. Tiền nhận hối lộ phải hoàn trả lại, nếu con số đó là 500.000 tệ thì ít nhất phải mười năm. Bạch Nhạn, em đừng nghĩ quẩn, sếp Khang sẽ không có chuyện gì đâu. Lần này là do có người ganh tị với việc anh ấy trúng cử nên vu oan cho anh ấy thôi. – Giản Đơn ra sức an ủi Bạch Nhạn.
- Liễu Tinh, đi mua bánh mì hộ mình, mình đói phát điên lên rồi. – Bạch Nhạn quay sang nói với Liễu Tinh.
Liễu Tinh gật đầu rồi đi ra ngoài.
- Anh Giản, có phải bây giờ chức thị trưởng xây dựng sẽ rơi vào tay Lục Địch Phi không? – Bạch Nhạn cố ý bảo Liễu Tinh đi là vì có một số chuyện, cô sợ Liễu Tinh biết được sẽ càng thêm lo lắng.
- Có lẽ vậy. Công việc của sếp Khang, bí thư Lục đã tiếp quản rồi. – Giản Đơn thở dài than vãn – Giậu đổ bìm leo, bây giờ trong Ủy ban ai nấy đều dè bỉu sếp Khang, còn Lục Địch Phi đi tới đâu cũng có người theo đuôi nịnh bợ, buổi tối có người mở tiệc chúc mừng anh ta ở khách sạn, anh... còn phải tham gia nữa.
- Đi đi, vì miếng cơm manh áo, chịu ấm ức một chút có đáng là gì. À, bố mẹ của sếp Khang đến rồi sẽ ở đâu?
- Ngoài khách sạn ra thì còn ở đâu được! Ủy ban thành phố không thể ra mặt đón tiếp họ được.
- Anh Giản, anh giúp em liên hệ với khách sạn rồi gọi điện cho bố mẹ anh ấy, bảo họ sau khi tới Tân Giang thì đến thẳng khách sạn, buổi tối em sẽ đến đó với họ. Chỗ em nhỏ quá, phòng ốc lại lạnh, họ lớn tuổi rồi ở không tiện.
Nói xong, Bạch Nhạn rút trong ví ra một tấm thẻ:
- Anh sắp xếp cho họ căn phòng tốt một chút, họ sống dư dả quen rồi, lúc này đừng để họ cảm thấy bị tiếp đãi quá chênh lệch, nếu không sẽ càng buồn thêm.
Giản Đơn nhận tấm thẻ rồi nhìn Bạch Nhạn, lòng chấn động:
- Bạch Nhạn, sếp Khang rất yêu chị.
Không nghĩ được phải nói gì, nửa ngày trời Giản Đơn mới rặn ra được một câu.
Anh xấu hổ gãi đầu:
- Tôi đi theo anh ấy mấy năm rồi, thấy anh ấy mất kiểm soát đều là vì chị. Khi đi công tác, lúc nói chuyện, anh ấy thích nhất là kể chuyện Bạch Nhạn nhà tôi thế này thế nọ, lúc nói, khuôn mặt vô cùng rạng rỡ.
Bạch Nhạn đỏ mặt bĩu môi:
- Anh ấy yêu em là đúng rồi, bởi vì em tốt mà!
- Tự cao tự đại.
Họ cùng bật cười, bầu không khí căng thẳng phút chốc dễ thở hơn.
Đúng lúc này, Liễu Tinh bước vào, Bạch Nhạn nhận bánh mì rồi nhờ Liễu Tinh tiễn Giản Đơn về, cô nói muốn được yên tĩnh một mình.
Liễu Tinh lúc này, bảo sao nghe vậy.
Hai người họ đi rồi, Bạch Nhạn còn chưa ăn xong bánh mì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân thình thịch và tiếng Lãnh Phong đang hỏi: "Y tá Bạch đâu?"


