Cô nào có giỏi giang gì, cô phải dùng hết tâm trí và sức lực bảo vệ anh như vậy, nhưng anh đem lại cho cô những gì?
Có đôi lúc, con người ta khó tránh khỏi việc so đo tính toán.
Sếp Khang là tên khốn kiếp! Bạch Nhạn rủa thầm.
Thấy lạnh tê cả chân, cô hơi dịch người, xoay xoay cái cổ mỏi nhừ rồi thu tầm mắt lại, cúi đầu đi về mà không phát hiện ra một bóng đen đang đi lên từ phía cầu thang bộ.
Vừa nhìn thấy cô, bóng đen bèn đứng lại.
Cảm thấy phía sau có người đang nhìn mình, Bạch Nhạn bèn quay đầu lại.
- Á...
Cô hoảng hốt thét lên, rồi cả người cô bỗng bị kéo nhào vào một vòng tay quen thuộc, giọng nói bị nuốt trọn trong một nụ hôn nồng nàn sâu thẳm.
- Bà xã...
Tiếng thì thầm quyện trong hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.
Khang Kiếm kích động và mừng rỡ đến phát điên, anh đã mất đi rồi lại có được, cảm giác buồn vui lẫn lộn... những từ ngữ này không đủ để miêu tả tình cảm như gió cuốn triều dâng của anh giờ phút này.
Cũng giống như một người mù, vào một buổi sáng đẹp trời bỗng mở mắt ra và nhìn thấy màu sắc của chiếc ga giường, nhìn thấy hoa cỏ ngoài cửa sổ, nhìn thấy trời xanh và nắng vàng, nhìn thấy gió đang xào xạc ru tán lá.
Niềm vui sướng như vậy, lại không thể thốt được thành lời, cũng có lẽ là không biết nên nói điều gì trước.
Anh đem nỗi nhung nhớ suốt mười ngày và nỗi mừng tủi khi vượt qua kiếp nạn dồn trọn vào cái ôm này, chất chứa trong nụ hôn này là một tình yêu đang dâng trào như vũ bão.
Anh vùi đầu vào cổ cô, hai tay ôm chặt lấy eo cô như muốn chạm khắc thân hình cô vào lòng mình. Bạch Nhạn cảm thấy khó mà chịu nổi, hơi thở như sắp bị ép ra khỏi lồng ngực. Anh chưa từng ôm cô chặt đến mức quên cả thương hương tiếc ngọc như thế này. Đầu lưỡi anh dịu dàng linh hoạt khuấy đảo trong khoang miệng cô, mang theo hơi rượu nồng, nghịch ngợm quấn quít triền miên với lưỡi cô, từ dịu dàng mơn trớn đến nồng nàn say đắm, hôn đến khi cô suýt không thở được. Người anh dính sát vào người cô.
Chỉ một lát, mái tóc xoăn nhẹ của Bạch Nhạn đã xõa tung ra khỏi mũ y tá. Cô trợn trừng mắt, vừa lẩm bẩm điều gì đó vừa dùng sức đấm mạnh vào vai anh.
- Tiểu Nhạn... – Sau cơn mê đắm, Khang Kiếm ngước mắt lên, vội vàng buông cô ra rồi vỗ nhẹ lên lưng cô.
- Anh muốn hại chết em sao? – Bạch Nhạn khom người thở dốc.
- Anh nhớ em quá. – Khang Kiếm cười khẽ, cọ cằm lên tóc cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi mọng đỏ của cô, giọng khàn đi – Để anh hô hấp nhân tạo cho em.
Thoáng bình tĩnh lại, Bạch Nhạn gỡ tay anh ra rồi lùi lại phía sau:
- Không cần.
Nhìn gương mặt xị xuống và đôi mắt không một tia ấm áp của cô, người Khang Kiếm căng lên, tim như bị ai kéo ra khỏi lồng ngực.
- Xin lỗi Tiểu Nhạn, anh đến muộn.
Anh lắc đầu, dặn lòng mình không được quá mẫn cảm.
Anh tiến lên trước một bước, nắm lấy tay cô lật lên lật xuống, hình như cô gầy và xanh đi, cằm cũng nhọn hơn lúc anh đi.
Qua ông Nghiêm Lệ, anh biết được mọi điều cô đã làm vì anh, anh nghe mà tim không ngừng run lên. Một người đàn ông lại phải để cho một cô gái yếu ớt dang tay bảo vệ, anh rất hổ thẹn, nhưng cũng cảm thấy ấm áp.
Anh không phải là người đàn ông tốt, nhưng anh may mắn biết bao khi được một người con gái thông minh, đáng yêu và bao dung như vậy đem lòng yêu thương.
Vốn tưởng rằng cô không yêu sâu nặng bằng anh, đến giờ mới biết tình yêu của anh còn lâu mới có thể rộng lớn bằng cô.
Anh chỉ có thể dùng một tình yêu sâu nặng hơn, rộng lớn hơn, dùng cả cuộc đời mình để đáp lại tình yêu của cô!
Chỉ có tình yêu, chỉ có sinh mệnh.
- Vẫn còn chưa tới mười một giờ, vẫn chưa muộn. – Bạch Nhạn không kích động đến đánh mất bản thân mình như anh, cô rất lạnh lùng, không mỉm cười, như đang nói chuyện công việc, rất chuyên nghiệp nhưng lại không có chút tình cảm nào.
Khang Kiếm nhắm mắt lại. Anh nghĩ Bạch Nhạn đang làm nũng với anh, xa nhau lâu như vậy anh lại không tới gặp cô trước để cô được yên lòng. Anh cũng là bất đắc dĩ, anh phải xua hết mọi người đi mới có thể yên ổn ở bên cô. Anh đã nghĩ tới việc gọi điện, nhưng anh sợ sóng điện thoại không đủ hơi ấm, anh muốn gặp mặt cô, muốn nhìn thẳng vào mắt cô, muốn ôm cô, cảm nhận hơi ấm của cô, rồi sau đó bọn họ sẽ cùng nhau trò chuyện.
- Tay em hơi lạnh. – Anh đánh trống lảng, cảm thấy ngón tay cô lạnh giá bèn kéo lên áp sát vào má mình – Chúng ta vào phòng trực nói chuyện đi!
Bạch Nhạn không nhúc nhích mà chỉ lắc đầu:
- Lát nữa đồng nghiệp sẽ lên nghỉ ngơi, anh vào trong đó không tiện. Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây!
Giọng điệu xa lạ của cô khiến hơi thở của anh như ngừng lại, đầu óc cũng như ngừng hoạt động.
- Bạch Nhạn, không phải em không muốn gặp anh đấy chứ? – Anh hỏi đùa, đưa tay véo cái mũi xinh của cô.
- Sếp Khang, em hơi mệt rồi. – Bạch Nhạn cụp mắt xuống, lảng tránh ánh mắt nồng nàn của anh.
- Mệt thì vào nghỉ đi, anh đưa em đi.
- Không phải là cơ thể, mà là trái tim em mệt. – Cô đưa tay lên từ từ gỡ tay anh ra.
Khang Kiếm im lặng đợi cô nói tiếp.
Có đôi lúc, con người ta khó tránh khỏi việc so đo tính toán.
Sếp Khang là tên khốn kiếp! Bạch Nhạn rủa thầm.
Thấy lạnh tê cả chân, cô hơi dịch người, xoay xoay cái cổ mỏi nhừ rồi thu tầm mắt lại, cúi đầu đi về mà không phát hiện ra một bóng đen đang đi lên từ phía cầu thang bộ.
Vừa nhìn thấy cô, bóng đen bèn đứng lại.
Cảm thấy phía sau có người đang nhìn mình, Bạch Nhạn bèn quay đầu lại.
- Á...
Cô hoảng hốt thét lên, rồi cả người cô bỗng bị kéo nhào vào một vòng tay quen thuộc, giọng nói bị nuốt trọn trong một nụ hôn nồng nàn sâu thẳm.
- Bà xã...
Tiếng thì thầm quyện trong hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.
Khang Kiếm kích động và mừng rỡ đến phát điên, anh đã mất đi rồi lại có được, cảm giác buồn vui lẫn lộn... những từ ngữ này không đủ để miêu tả tình cảm như gió cuốn triều dâng của anh giờ phút này.
Cũng giống như một người mù, vào một buổi sáng đẹp trời bỗng mở mắt ra và nhìn thấy màu sắc của chiếc ga giường, nhìn thấy hoa cỏ ngoài cửa sổ, nhìn thấy trời xanh và nắng vàng, nhìn thấy gió đang xào xạc ru tán lá.
Niềm vui sướng như vậy, lại không thể thốt được thành lời, cũng có lẽ là không biết nên nói điều gì trước.
Anh đem nỗi nhung nhớ suốt mười ngày và nỗi mừng tủi khi vượt qua kiếp nạn dồn trọn vào cái ôm này, chất chứa trong nụ hôn này là một tình yêu đang dâng trào như vũ bão.
Anh vùi đầu vào cổ cô, hai tay ôm chặt lấy eo cô như muốn chạm khắc thân hình cô vào lòng mình. Bạch Nhạn cảm thấy khó mà chịu nổi, hơi thở như sắp bị ép ra khỏi lồng ngực. Anh chưa từng ôm cô chặt đến mức quên cả thương hương tiếc ngọc như thế này. Đầu lưỡi anh dịu dàng linh hoạt khuấy đảo trong khoang miệng cô, mang theo hơi rượu nồng, nghịch ngợm quấn quít triền miên với lưỡi cô, từ dịu dàng mơn trớn đến nồng nàn say đắm, hôn đến khi cô suýt không thở được. Người anh dính sát vào người cô.
Chỉ một lát, mái tóc xoăn nhẹ của Bạch Nhạn đã xõa tung ra khỏi mũ y tá. Cô trợn trừng mắt, vừa lẩm bẩm điều gì đó vừa dùng sức đấm mạnh vào vai anh.
- Tiểu Nhạn... – Sau cơn mê đắm, Khang Kiếm ngước mắt lên, vội vàng buông cô ra rồi vỗ nhẹ lên lưng cô.
- Anh muốn hại chết em sao? – Bạch Nhạn khom người thở dốc.
- Anh nhớ em quá. – Khang Kiếm cười khẽ, cọ cằm lên tóc cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi mọng đỏ của cô, giọng khàn đi – Để anh hô hấp nhân tạo cho em.
Thoáng bình tĩnh lại, Bạch Nhạn gỡ tay anh ra rồi lùi lại phía sau:
- Không cần.
Nhìn gương mặt xị xuống và đôi mắt không một tia ấm áp của cô, người Khang Kiếm căng lên, tim như bị ai kéo ra khỏi lồng ngực.
- Xin lỗi Tiểu Nhạn, anh đến muộn.
Anh lắc đầu, dặn lòng mình không được quá mẫn cảm.
Anh tiến lên trước một bước, nắm lấy tay cô lật lên lật xuống, hình như cô gầy và xanh đi, cằm cũng nhọn hơn lúc anh đi.
Qua ông Nghiêm Lệ, anh biết được mọi điều cô đã làm vì anh, anh nghe mà tim không ngừng run lên. Một người đàn ông lại phải để cho một cô gái yếu ớt dang tay bảo vệ, anh rất hổ thẹn, nhưng cũng cảm thấy ấm áp.
Anh không phải là người đàn ông tốt, nhưng anh may mắn biết bao khi được một người con gái thông minh, đáng yêu và bao dung như vậy đem lòng yêu thương.
Vốn tưởng rằng cô không yêu sâu nặng bằng anh, đến giờ mới biết tình yêu của anh còn lâu mới có thể rộng lớn bằng cô.
Anh chỉ có thể dùng một tình yêu sâu nặng hơn, rộng lớn hơn, dùng cả cuộc đời mình để đáp lại tình yêu của cô!
Chỉ có tình yêu, chỉ có sinh mệnh.
- Vẫn còn chưa tới mười một giờ, vẫn chưa muộn. – Bạch Nhạn không kích động đến đánh mất bản thân mình như anh, cô rất lạnh lùng, không mỉm cười, như đang nói chuyện công việc, rất chuyên nghiệp nhưng lại không có chút tình cảm nào.
Khang Kiếm nhắm mắt lại. Anh nghĩ Bạch Nhạn đang làm nũng với anh, xa nhau lâu như vậy anh lại không tới gặp cô trước để cô được yên lòng. Anh cũng là bất đắc dĩ, anh phải xua hết mọi người đi mới có thể yên ổn ở bên cô. Anh đã nghĩ tới việc gọi điện, nhưng anh sợ sóng điện thoại không đủ hơi ấm, anh muốn gặp mặt cô, muốn nhìn thẳng vào mắt cô, muốn ôm cô, cảm nhận hơi ấm của cô, rồi sau đó bọn họ sẽ cùng nhau trò chuyện.
- Tay em hơi lạnh. – Anh đánh trống lảng, cảm thấy ngón tay cô lạnh giá bèn kéo lên áp sát vào má mình – Chúng ta vào phòng trực nói chuyện đi!
Bạch Nhạn không nhúc nhích mà chỉ lắc đầu:
- Lát nữa đồng nghiệp sẽ lên nghỉ ngơi, anh vào trong đó không tiện. Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây!
Giọng điệu xa lạ của cô khiến hơi thở của anh như ngừng lại, đầu óc cũng như ngừng hoạt động.
- Bạch Nhạn, không phải em không muốn gặp anh đấy chứ? – Anh hỏi đùa, đưa tay véo cái mũi xinh của cô.
- Sếp Khang, em hơi mệt rồi. – Bạch Nhạn cụp mắt xuống, lảng tránh ánh mắt nồng nàn của anh.
- Mệt thì vào nghỉ đi, anh đưa em đi.
- Không phải là cơ thể, mà là trái tim em mệt. – Cô đưa tay lên từ từ gỡ tay anh ra.
Khang Kiếm im lặng đợi cô nói tiếp.

