- Người ta nói làm quan là một nghề nguy hiểm, làm tốt thì vẻ vang dòng họ, làm không tốt thì liên lụy tới cả chín đời. Tương tự như vậy, vợ của sếp không phải người bình thường nào cũng làm được, mà cần phải có lòng can đảm, cần có sự nhạy cảm về chính trị, cần biết cùng tiến cùng lùi với sếp. Sếp Khang, mấy ngày nay em như ngồi trên tàu lượn cao tốc, em nhát gan nên không thích cảm giác này. Em chỉ muốn tìm một người chồng an phận cùng nhau sống bình yên qua ngày. Anh hiểu ý em chứ? – Cô ngước lên, đôi mắt thăm thẳm như hồ nước lặng lẽ nhìn anh.
- Bạch Nhạn, sau này chúng ta sẽ sống bình yên. Xin lỗi vì đã làm em sợ. – Khang Kiếm cắn môi, áy náy muốn ôm cô vào lòng.
- Sếp Khang, em thật sự là tài hèn sức mọn, không đảm nhận được những vị trí khó khăn. Cứ nhìn vào thực tế chung sống giữa chúng ta sẽ thấy lời nói của anh có độ tin cậy rất thấp. Tha lỗi cho em chỉ biết nghĩ đến mình, em muốn sống thoải mái hơn một chút.
- Bạch Nhạn, đừng nói những lời dối lòng như vậy. – Khang Kiếm run rẩy nhắm mắt lại, một nỗi chua chát trào lên trong lòng – Em đã từng hứa sẽ đợi anh năm đến mười năm, anh mới chỉ đi xa có hơn mười ngày, em sẽ không thay đổi đâu.
Hàng mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp:
- Đúng vậy, em đã từng hứa với anh. Nhưng khi đó anh nói là đi làm xa, nam nhi chí tại bốn phương, đương nhiên em không thể làm vướng chân anh. Nhưng bây giờ, mười mấy ngày này là anh bị song quy, anh có biết trong cảm giác giày vò bất lực ấy còn có cả cảm giác nhục nhã không?
Gương mặt tuấn tú của Khang Kiếm trắng bệch như tờ giấy, anh nhìn Bạch Nhạn bằng vẻ mặt không dám tin.
- Nếu em cảm thấy nhục nhã, tại sao em còn giúp anh? – Trái tim đã lạnh giá tới cùng cực.
- Thực ra em chẳng phải là thiên sứ, cũng chẳng bao dung độ lượng. – Bạch Nhạn đảo mắt để xác định xung quanh không có người rồi hạ giọng – Tuy đã thế chấp nhà để hoàn trả lại khoản nhận hối lộ của anh, nhưng việc anh tặng nhà tặng xe cho Y Đồng Đồng là sự thật rành rành, nó luôn ép em phải đối diện với việc anh đã từng quan tâm tới cô ta biết bao nhiêu. Vì cô ta, anh có thể phạm pháp, tình yêu này vĩ đại biết nhường nào! Đến bây giờ em mới tỉnh ra, người anh thật lòng yêu vẫn là cô ấy.
- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm trợn tròn mắt, cô đang cố tình đổi trắng thay đen.
- Để em nói hết đã. – Bạch Nhạn xua tay – Anh quay về bên em, có lẽ là do cảm giác tội lỗi vì trước đây đã từng làm tổn thương em. Mẹ em cũng đã từng làm tổn thương gia đình anh, bây giờ em làm những điều này cho anh, coi như chúng ta không ai nợ ai. Giờ phút này, anh đứng trước mặt em cũng không phải là yêu, mà là xuất phát từ lòng biết ơn. Vì thế chúng ta đừng làm khổ lẫn nhau nữa, đường ai nấy đi.
- Em nói em làm những việc này cho anh là để trả nợ? – Khang Kiếm nắm hai bàn tay cô, mặt lạnh như băng.
- Đúng! – Bạch Nhạn dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh.
Một tay Khang Kiếm nắm chặt lấy tay cô, tay kia nâng cằm cô lên:
- Bạch Nhạn, đừng tàn nhẫn như vậy, kéo anh lên tận mây xanh rồi lại buông tay để anh rơi xuống địa ngục. Anh chưa từng thật lòng yêu Y Đồng Đồng, người anh yêu là em, là em, không phải là bù đắp, không phải là biết ơn, mà là yêu. – Nói đến đây, giọng anh đã hơi nghẹn lại – Nếu em kiên quyết nói rằng đó là trả nợ, thì em lấy lại đi, em không nợ anh, anh sẽ đi nhận tội, anh đi chịu trừng phạt chứ không đau khổ đứng ở đây để nghe em nói những lời lạnh lùng này.
- Sếp Khang... – Bạch Nhạn bần thần nhìn gương mặt rúm ró lại vì đau khổ của anh.
- Ở trong đó, anh cố nén mọi nỗi nhục nhã và hổ thẹn, cố gắng ăn cơm, xốc lại tinh thần, động viên bản thân không được quá đau lòng, bởi vì ngoài kia có một người con gái đang đợi anh. Cho dù cả thế giới này có bỏ rơi anh, có thất vọng vì anh thì cô ấy vẫn sẽ dịu dàng nhìn anh, ngỏ cửa, để đèn chờ anh. Mười năm, nghe ra thì rất dài, nhưng anh nghĩ anh sẽ cắn răng chịu được. Có lẽ anh sẽ phải ở xa cô ấy, nhưng chỉ cần trong lòng anh có tình yêu của cô ấy thì sẽ không còn cảm thấy khoảng cách xa xôi nữa. Đợi tới khi anh được ra ngoài thì đã gần bốn mươi, nhưng anh nghĩ còn rất nhiều việc vẫn còn làm kịp. Cho cô ấy một mái ấm, yêu thương cô ấy, cùng cô ấy sinh con đẻ cái... Nhờ giấc mơ này mà anh đã chống chọi được mỗi ngày. Bạch Nhạn, đúng thế, có thể anh đã khiến em mỏi mệt, nhưng đừng đẩy anh ra xa có được không? Anh yêu em!
Sếp Khang vuốt ve khuôn mặt cô, mắt nhòa nước.
Bạch Nhạn ra sức cắn chặt môi, chân run lên, tim mềm ra như một miếng tơ ngâm trong nước, chỉ cần khẽ bóp nhẹ là nước sẽ trào ra.
Cô há miệng: "Em..."
Khang Kiếm đưa tay ngăn cô lại.
- Bạch Nhạn, nếu thật sự em không chấp nhận được quá khứ của anh, cũng không tin tưởng vào tương lai mà anh sẽ đem đến, vậy thì em chỉ cần nói "Khang Kiếm anh đi đi, sau này gặp nhau chúng ta xem như chưa từng quen biết"thì anh sẽ đi ngay lập tức. Sau này nếu chẳng may gặp em, anh sẽ chỉ lịch sự gật đầu chào em, tuyệt đối sẽ không tới gần làm phiền em.
Bạch Nhạn ngỡ ngàng nhìn Khang Kiếm, mồm há ra thành đủ mọi hình dạng nhưng không thể nghĩ được phải nói gì.
Ý cô chỉ là muốn trừng phạt anh một chút, để anh đau khổ đến khắc cốt ghi tâm, sau này không đi vào vết xe đổ nữa, mọi việc sao lại biến thành như thế này?
- Bạch Nhạn, sau này chúng ta sẽ sống bình yên. Xin lỗi vì đã làm em sợ. – Khang Kiếm cắn môi, áy náy muốn ôm cô vào lòng.
- Sếp Khang, em thật sự là tài hèn sức mọn, không đảm nhận được những vị trí khó khăn. Cứ nhìn vào thực tế chung sống giữa chúng ta sẽ thấy lời nói của anh có độ tin cậy rất thấp. Tha lỗi cho em chỉ biết nghĩ đến mình, em muốn sống thoải mái hơn một chút.
- Bạch Nhạn, đừng nói những lời dối lòng như vậy. – Khang Kiếm run rẩy nhắm mắt lại, một nỗi chua chát trào lên trong lòng – Em đã từng hứa sẽ đợi anh năm đến mười năm, anh mới chỉ đi xa có hơn mười ngày, em sẽ không thay đổi đâu.
Hàng mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp:
- Đúng vậy, em đã từng hứa với anh. Nhưng khi đó anh nói là đi làm xa, nam nhi chí tại bốn phương, đương nhiên em không thể làm vướng chân anh. Nhưng bây giờ, mười mấy ngày này là anh bị song quy, anh có biết trong cảm giác giày vò bất lực ấy còn có cả cảm giác nhục nhã không?
Gương mặt tuấn tú của Khang Kiếm trắng bệch như tờ giấy, anh nhìn Bạch Nhạn bằng vẻ mặt không dám tin.
- Nếu em cảm thấy nhục nhã, tại sao em còn giúp anh? – Trái tim đã lạnh giá tới cùng cực.
- Thực ra em chẳng phải là thiên sứ, cũng chẳng bao dung độ lượng. – Bạch Nhạn đảo mắt để xác định xung quanh không có người rồi hạ giọng – Tuy đã thế chấp nhà để hoàn trả lại khoản nhận hối lộ của anh, nhưng việc anh tặng nhà tặng xe cho Y Đồng Đồng là sự thật rành rành, nó luôn ép em phải đối diện với việc anh đã từng quan tâm tới cô ta biết bao nhiêu. Vì cô ta, anh có thể phạm pháp, tình yêu này vĩ đại biết nhường nào! Đến bây giờ em mới tỉnh ra, người anh thật lòng yêu vẫn là cô ấy.
- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm trợn tròn mắt, cô đang cố tình đổi trắng thay đen.
- Để em nói hết đã. – Bạch Nhạn xua tay – Anh quay về bên em, có lẽ là do cảm giác tội lỗi vì trước đây đã từng làm tổn thương em. Mẹ em cũng đã từng làm tổn thương gia đình anh, bây giờ em làm những điều này cho anh, coi như chúng ta không ai nợ ai. Giờ phút này, anh đứng trước mặt em cũng không phải là yêu, mà là xuất phát từ lòng biết ơn. Vì thế chúng ta đừng làm khổ lẫn nhau nữa, đường ai nấy đi.
- Em nói em làm những việc này cho anh là để trả nợ? – Khang Kiếm nắm hai bàn tay cô, mặt lạnh như băng.
- Đúng! – Bạch Nhạn dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh.
Một tay Khang Kiếm nắm chặt lấy tay cô, tay kia nâng cằm cô lên:
- Bạch Nhạn, đừng tàn nhẫn như vậy, kéo anh lên tận mây xanh rồi lại buông tay để anh rơi xuống địa ngục. Anh chưa từng thật lòng yêu Y Đồng Đồng, người anh yêu là em, là em, không phải là bù đắp, không phải là biết ơn, mà là yêu. – Nói đến đây, giọng anh đã hơi nghẹn lại – Nếu em kiên quyết nói rằng đó là trả nợ, thì em lấy lại đi, em không nợ anh, anh sẽ đi nhận tội, anh đi chịu trừng phạt chứ không đau khổ đứng ở đây để nghe em nói những lời lạnh lùng này.
- Sếp Khang... – Bạch Nhạn bần thần nhìn gương mặt rúm ró lại vì đau khổ của anh.
- Ở trong đó, anh cố nén mọi nỗi nhục nhã và hổ thẹn, cố gắng ăn cơm, xốc lại tinh thần, động viên bản thân không được quá đau lòng, bởi vì ngoài kia có một người con gái đang đợi anh. Cho dù cả thế giới này có bỏ rơi anh, có thất vọng vì anh thì cô ấy vẫn sẽ dịu dàng nhìn anh, ngỏ cửa, để đèn chờ anh. Mười năm, nghe ra thì rất dài, nhưng anh nghĩ anh sẽ cắn răng chịu được. Có lẽ anh sẽ phải ở xa cô ấy, nhưng chỉ cần trong lòng anh có tình yêu của cô ấy thì sẽ không còn cảm thấy khoảng cách xa xôi nữa. Đợi tới khi anh được ra ngoài thì đã gần bốn mươi, nhưng anh nghĩ còn rất nhiều việc vẫn còn làm kịp. Cho cô ấy một mái ấm, yêu thương cô ấy, cùng cô ấy sinh con đẻ cái... Nhờ giấc mơ này mà anh đã chống chọi được mỗi ngày. Bạch Nhạn, đúng thế, có thể anh đã khiến em mỏi mệt, nhưng đừng đẩy anh ra xa có được không? Anh yêu em!
Sếp Khang vuốt ve khuôn mặt cô, mắt nhòa nước.
Bạch Nhạn ra sức cắn chặt môi, chân run lên, tim mềm ra như một miếng tơ ngâm trong nước, chỉ cần khẽ bóp nhẹ là nước sẽ trào ra.
Cô há miệng: "Em..."
Khang Kiếm đưa tay ngăn cô lại.
- Bạch Nhạn, nếu thật sự em không chấp nhận được quá khứ của anh, cũng không tin tưởng vào tương lai mà anh sẽ đem đến, vậy thì em chỉ cần nói "Khang Kiếm anh đi đi, sau này gặp nhau chúng ta xem như chưa từng quen biết"thì anh sẽ đi ngay lập tức. Sau này nếu chẳng may gặp em, anh sẽ chỉ lịch sự gật đầu chào em, tuyệt đối sẽ không tới gần làm phiền em.
Bạch Nhạn ngỡ ngàng nhìn Khang Kiếm, mồm há ra thành đủ mọi hình dạng nhưng không thể nghĩ được phải nói gì.
Ý cô chỉ là muốn trừng phạt anh một chút, để anh đau khổ đến khắc cốt ghi tâm, sau này không đi vào vết xe đổ nữa, mọi việc sao lại biến thành như thế này?

