Anh đã thua, thua một cách cam tâm tình nguyện.
Một Bạch Nhạn mạnh mẽ khiến anh cảm thấy hơi thất bại. Dường như với cô, có hay không có anh cũng chẳng hề quan trọng. Sau đó, từng bước tiến tới, anh mới phát hiện được tình yêu ẩn dấu trong trái tim sâu thẳm của cô. Nhưng Bạch Nhạn quá độc lập, quá tự bảo vệ mình, ngay cả khi anh bị song quy, cô cũng có thể xử lý mọi việc mà không hề hoảng loạn, đến tận khi anh trở về bình an.
Chỉ là một bữa cơm tất niên vụng về, chỉ là một cái ôm khi ngắm pháo hoa ngoài cửa sổ, chỉ là một lần ân ái sau bao ngày không bên nhau, cô bỗng trở nên yếu đuối như một đứa trẻ nhút nhát, bỗng ỷ lại vào anh tới mức không thể nào ngờ.
Như thế liệu có phải trong cuộc sống của cô, anh đã trở thành một người không thể thiếu được?
Anh quay trở lại giường ôm cô, để cô gối đầu lên ngực mình, cằm anh kề sát trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
- Ừ, anh không đi! – Giọng anh khàn đặc.
Trên tivi, MC Bản Sơn đang dùng sự hài hước của mình để đẩy đêm hội tới một cao trào mới. Bạch Nhạn ngóc đầu lên cười theo, sau đó lại cúi người gục lên cổ anh.
Tiếp đó, đồng hồ điểm mười hai tiếng, năm mới đã tới. Ngoài cửa sổ, pháo hoa, pháo nổ cùng đì đùng vang lên, tiếng nổ đập vào tường chung cư dội vang.
- Tiểu Nhạn, chúc mừng năm mới! – Khang Kiếm cúi đầu hôn lên môi cô.
- Chúc mừng năm mới, Khang Kiếm! – Bạch Nhạn đáp lại nụ hôn của anh.
Khang Kiếm cười véo mũi cô:
- Sau này không thêm chữ sếp cho anh nữa chứ?
Trong lòng lại mừng thầm vì Bạch Nhạn đã đổi cách xưng hô. Nghe cô gọi "sếp"tuy rằng thân thiết, nhưng vẫn cảm thấy hơi xa cách. Gọi cả họ cả tên "Khang Kiếm", như những đôi vợ chồng khác mới là bình thường.
Anh đổi tư thế, vùi mặt vào cổ cô, hít hà từng hơi ẩm trên da thịt cô.
- Em từng đọc một bài điều tra, họ nói chồng phải sợ vợ thì gia đình mới hạnh phúc bền lâu. Vì thế em quyết định, từ giờ trở đi, trong nhà này em sẽ là sếp. – Cô hơi ngước lên với vẻ ranh mãnh, đôi môi lướt từ cổ anh lên phía trên rồi dán vào tai anh.
Đây không phải là một câu nói tình ý, mà là một câu nói đùa. Nhưng Khang Kiếm lại thực sự rung động trước mấy từ "chồng, gia đình, hạnh phúc bền lâu".
- Vậy chỉ thị đầu tiên trong năm mới mà sếp giao phó là gì?
- Gọi điện cho bố mẹ anh để chúc mừng năm mới.
Bạch Nhạn đưa điện thoại trên tủ đầu giường cho anh. Khang Kiếm ở lại đón năm mới cùng cô, cô không rõ vợ chồng ông Khang Vân Lâm đi về tỉnh hay về nhà ở Bắc Kinh.
Khang Kiếm nhìn cô mỉm cười rồi bấm điện thoại thật.
- Bố, mẹ, chúc mừng năm mới! Con và Bạch Nhạn chúc bố mẹ năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, luôn luôn hòa thuận.
Bạch Nhạn chau mày, đúng là sếp có khác, chúc năm mới mà nói toàn những lời sáo rỗng.
- Vâng ạ, ổn định công việc xong con sẽ về tỉnh thăm bố mẹ. – Khang Kiếm cúp máy – Chúng ta cũng gọi điện cho mẹ em nhé?
Bạch Nhạn quay mặt sang chỗ khác, cụp mắt xuống:
- Mẹ phải ngủ ngon để dưỡng da, đừng làm phiền mẹ. Hôm qua em nhắn tin cho mẹ rồi.
- Vậy thì thôi! – Khang Kiếm với điều khiển tắt tivi đi, tiếng pháo bên ngoài dần dần thưa thớt, đất trời cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Tắt đèn ngủ đi, hai người lại rúc vào trong chăn. Nằm trong lòng Khang Kiếm, Bạch Nhạn điều chỉnh tư thế cho thoải mái nhất rồi nhắm mắt lại.
Thực ra cô không đa nghi. Khang Kiếm không đưa điện thoại cho cô để cô chúc mừng năm mới là cô đã đoán được ông bà Khang Vân Lâm vẫn chưa thể chấp nhận cô. Nhưng cô chẳng rảnh rỗi để đi chấp nhặt mấy chuyện này, xin hãy thứ lỗi cho sự ích kỷ của cô!
- Khang Kiếm, ngày mai, à không, hôm nay chứ, em muốn ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi. – Cô lẩm bẩm rồi ôm chặt Khang Kiếm, không nhúc nhích.
Chỉ một lát sau, Khang Kiếm đã nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Anh trìu mến hôn lên tóc cô, rồi theo hơi thở đều đều của cô, anh cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà rời khỏi Tân Giang vào sáng ngày giao thừa. Lần này Khang Kiếm gặp họa mà vẫn bình yên nên họ hết sức phấn khởi, đòi về tỉnh để đón năm mới và đãi tiệc bạn bè và họ hàng, sau đó mùng Năm tết, cả ba người sẽ tới Bắc Kinh thăm bà ngoại.
Thành ủy Tân Giang bố trí cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà hai chiếc xe công vụ, Lục Địch Phi cũng cùng ngồi xe để về tỉnh.
Lúc trả phòng cho bố mẹ, Khang Kiếm nghe quản lý khách sạn nói Bạch Nhạn đã thanh toán hết tiền phòng, anh chỉ mỉm cười, không nói gì.
- Khang Kiếm – Vừa rồi nghe Khang Kiếm nói muốn ở lại Tân Giang đón Tết, bà Lý Tâm Hà thấy trong lòng thật chua xót – Con thật sự không về ăn Tết cùng bố mẹ sao?
Khang Kiếm đẩy chiếc xe lăn, áy náy gật đầu:
- Mẹ, chỉ năm nay thôi ạ. Sau này năm nào con cũng sẽ về nhà sớm đón Tết với mẹ.
Khóe mắt bà Lý Tâm Hà đỏ hoe, oán trách với vẻ không cam tâm:
- Con đừng dối mẹ nữa, trong lòng con, nó quan trọng hơn mẹ.
Nó, chính là Bạch Nhạn. Bà Lý Tâm Hà vẫn không muốn nhắc tới tên cô, nhưng giọng điệu đã không còn hằn học như trước. Khang Kiếm đã đem hết mọi chuyện kể lại rõ ràng cho bà và ông Khang Vân Lâm nghe. Hai ông bà ngồi đó, nửa ngày không nói được lời nào, trong lòng đan xen đủ mọi cảm xúc.
Một Bạch Nhạn mạnh mẽ khiến anh cảm thấy hơi thất bại. Dường như với cô, có hay không có anh cũng chẳng hề quan trọng. Sau đó, từng bước tiến tới, anh mới phát hiện được tình yêu ẩn dấu trong trái tim sâu thẳm của cô. Nhưng Bạch Nhạn quá độc lập, quá tự bảo vệ mình, ngay cả khi anh bị song quy, cô cũng có thể xử lý mọi việc mà không hề hoảng loạn, đến tận khi anh trở về bình an.
Chỉ là một bữa cơm tất niên vụng về, chỉ là một cái ôm khi ngắm pháo hoa ngoài cửa sổ, chỉ là một lần ân ái sau bao ngày không bên nhau, cô bỗng trở nên yếu đuối như một đứa trẻ nhút nhát, bỗng ỷ lại vào anh tới mức không thể nào ngờ.
Như thế liệu có phải trong cuộc sống của cô, anh đã trở thành một người không thể thiếu được?
Anh quay trở lại giường ôm cô, để cô gối đầu lên ngực mình, cằm anh kề sát trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
- Ừ, anh không đi! – Giọng anh khàn đặc.
Trên tivi, MC Bản Sơn đang dùng sự hài hước của mình để đẩy đêm hội tới một cao trào mới. Bạch Nhạn ngóc đầu lên cười theo, sau đó lại cúi người gục lên cổ anh.
Tiếp đó, đồng hồ điểm mười hai tiếng, năm mới đã tới. Ngoài cửa sổ, pháo hoa, pháo nổ cùng đì đùng vang lên, tiếng nổ đập vào tường chung cư dội vang.
- Tiểu Nhạn, chúc mừng năm mới! – Khang Kiếm cúi đầu hôn lên môi cô.
- Chúc mừng năm mới, Khang Kiếm! – Bạch Nhạn đáp lại nụ hôn của anh.
Khang Kiếm cười véo mũi cô:
- Sau này không thêm chữ sếp cho anh nữa chứ?
Trong lòng lại mừng thầm vì Bạch Nhạn đã đổi cách xưng hô. Nghe cô gọi "sếp"tuy rằng thân thiết, nhưng vẫn cảm thấy hơi xa cách. Gọi cả họ cả tên "Khang Kiếm", như những đôi vợ chồng khác mới là bình thường.
Anh đổi tư thế, vùi mặt vào cổ cô, hít hà từng hơi ẩm trên da thịt cô.
- Em từng đọc một bài điều tra, họ nói chồng phải sợ vợ thì gia đình mới hạnh phúc bền lâu. Vì thế em quyết định, từ giờ trở đi, trong nhà này em sẽ là sếp. – Cô hơi ngước lên với vẻ ranh mãnh, đôi môi lướt từ cổ anh lên phía trên rồi dán vào tai anh.
Đây không phải là một câu nói tình ý, mà là một câu nói đùa. Nhưng Khang Kiếm lại thực sự rung động trước mấy từ "chồng, gia đình, hạnh phúc bền lâu".
- Vậy chỉ thị đầu tiên trong năm mới mà sếp giao phó là gì?
- Gọi điện cho bố mẹ anh để chúc mừng năm mới.
Bạch Nhạn đưa điện thoại trên tủ đầu giường cho anh. Khang Kiếm ở lại đón năm mới cùng cô, cô không rõ vợ chồng ông Khang Vân Lâm đi về tỉnh hay về nhà ở Bắc Kinh.
Khang Kiếm nhìn cô mỉm cười rồi bấm điện thoại thật.
- Bố, mẹ, chúc mừng năm mới! Con và Bạch Nhạn chúc bố mẹ năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, luôn luôn hòa thuận.
Bạch Nhạn chau mày, đúng là sếp có khác, chúc năm mới mà nói toàn những lời sáo rỗng.
- Vâng ạ, ổn định công việc xong con sẽ về tỉnh thăm bố mẹ. – Khang Kiếm cúp máy – Chúng ta cũng gọi điện cho mẹ em nhé?
Bạch Nhạn quay mặt sang chỗ khác, cụp mắt xuống:
- Mẹ phải ngủ ngon để dưỡng da, đừng làm phiền mẹ. Hôm qua em nhắn tin cho mẹ rồi.
- Vậy thì thôi! – Khang Kiếm với điều khiển tắt tivi đi, tiếng pháo bên ngoài dần dần thưa thớt, đất trời cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Tắt đèn ngủ đi, hai người lại rúc vào trong chăn. Nằm trong lòng Khang Kiếm, Bạch Nhạn điều chỉnh tư thế cho thoải mái nhất rồi nhắm mắt lại.
Thực ra cô không đa nghi. Khang Kiếm không đưa điện thoại cho cô để cô chúc mừng năm mới là cô đã đoán được ông bà Khang Vân Lâm vẫn chưa thể chấp nhận cô. Nhưng cô chẳng rảnh rỗi để đi chấp nhặt mấy chuyện này, xin hãy thứ lỗi cho sự ích kỷ của cô!
- Khang Kiếm, ngày mai, à không, hôm nay chứ, em muốn ngủ đến khi nào tỉnh thì thôi. – Cô lẩm bẩm rồi ôm chặt Khang Kiếm, không nhúc nhích.
Chỉ một lát sau, Khang Kiếm đã nghe thấy hơi thở đều đều của cô. Anh trìu mến hôn lên tóc cô, rồi theo hơi thở đều đều của cô, anh cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà rời khỏi Tân Giang vào sáng ngày giao thừa. Lần này Khang Kiếm gặp họa mà vẫn bình yên nên họ hết sức phấn khởi, đòi về tỉnh để đón năm mới và đãi tiệc bạn bè và họ hàng, sau đó mùng Năm tết, cả ba người sẽ tới Bắc Kinh thăm bà ngoại.
Thành ủy Tân Giang bố trí cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà hai chiếc xe công vụ, Lục Địch Phi cũng cùng ngồi xe để về tỉnh.
Lúc trả phòng cho bố mẹ, Khang Kiếm nghe quản lý khách sạn nói Bạch Nhạn đã thanh toán hết tiền phòng, anh chỉ mỉm cười, không nói gì.
- Khang Kiếm – Vừa rồi nghe Khang Kiếm nói muốn ở lại Tân Giang đón Tết, bà Lý Tâm Hà thấy trong lòng thật chua xót – Con thật sự không về ăn Tết cùng bố mẹ sao?
Khang Kiếm đẩy chiếc xe lăn, áy náy gật đầu:
- Mẹ, chỉ năm nay thôi ạ. Sau này năm nào con cũng sẽ về nhà sớm đón Tết với mẹ.
Khóe mắt bà Lý Tâm Hà đỏ hoe, oán trách với vẻ không cam tâm:
- Con đừng dối mẹ nữa, trong lòng con, nó quan trọng hơn mẹ.
Nó, chính là Bạch Nhạn. Bà Lý Tâm Hà vẫn không muốn nhắc tới tên cô, nhưng giọng điệu đã không còn hằn học như trước. Khang Kiếm đã đem hết mọi chuyện kể lại rõ ràng cho bà và ông Khang Vân Lâm nghe. Hai ông bà ngồi đó, nửa ngày không nói được lời nào, trong lòng đan xen đủ mọi cảm xúc.

