Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2627
- Tình trạng: Hoàn thành
- Sao vậy? Nếu mệt thì chợp mắt một chút đi, anh nấu gần xong sẽ gọi em dậy ăn cơm tất niên, sau đó chúng ta đốt pháo. – Sếp Khang dịu dàng nói. Lại thêm mấy viên thịt cháy rồi, đúng là thất bại.

- Em tưởng anh về tỉnh rồi! – Cô lẩm bẩm.

- Anh đâu dám! Bây giờ quyền không tiền không, lại còn có tiền án, anh chỉ có thể ở lại lấy thân mình báo đáp ân đức trời bể của bà xã đối với anh.

Khang Kiếm ngoảnh lại, giơ tay lên cao, khẽ hôn lên môi cô, nụ hôn càng lúc càng sâu. Hai tay Bạch Nhạn bất giác ôm lấy vai anh, ngẩng đầu đáp lại nụ hôn triền miên nồng nàn này.

Trong chảo nổ bụp một tiếng, Khang Kiếm cười khổ buông cô ra, tiếp tục chiến đấu với chảo dầu sôi, còn cô vẫn bám lấy lưng anh.

- Người anh phải báo đáp không phải chỉ có mình em. – Cô rì rầm.

- Anh biết, còn có Lục Địch Phi nữa. – Anh nhướn mày – Ân tình này, sẽ không nợ quá lâu đâu.

Bạch Nhạn ngừng lại một lúc rồi nói:

- Sếp ạ, tại sao anh không hỏi em đã có biên lai và giấy chứng nhận quyên góp từ tháng Chín rồi mà đến giờ mới đưa ra?

Khang Kiếm cười, quay lại hôn nhẹ lên mũi cô, đôi mắt đen thẳm lại:

- Có cần phải hỏi không?

Nếu cô yêu anh ít đi một chút, có lẽ cô đã không hao tâm tốn sức như vậy. Hơn mười ngày song quy, sự trừng phạt này đối với anh là quá nhẹ, quá nhẹ.

Cô yêu anh, yêu sâu nặng, nồng nàn như vậy, thận trọng như vậy, sợ anh không rút ra bài học, nhưng lại không nỡ để anh bị xúc phạm quá nhiều.

- Không cần. – Cô nũng nịu kiễng chân lên hôn lên trán anh, sau đó mới về phòng thay quần áo rồi giúp anh nấu cơm.

Trên vai, trong lòng, mọi gánh nặng đều đã được dỡ bỏ. Từ nay trở về sau, cho dù trời có sập xuống, cô cũng sẽ cuộn tròn trong lòng người đàn ông này, để anh che chở cho cô.

Bữa cơm giao thừa rất thịnh soạn, có điều mùi vị hơi lạ, có lẽ do người nấu không tập trung, cũng may không ai so đo điều này. Họ ngồi đối diện nhau, mở một chai rượu vang cùng nhau uống. Rượu vào, má Bạch Nhạn đỏ ửng lên tựa hoa đào.

Trên tivi, chương trình văn nghệ đón xuân đã bắt đầu, rực rỡ sắc màu, rộn ràng lời chúc tụng. Điện thoại của họ cũng không ngừng reo vang báo tin nhắn mừng năm mới, nhưng họ không đọc. Dọn dẹp xong bát đũa, họ ôm nhau đứng trên ban công, cùng ngắm pháo hoa rực sáng trên bầu trời.

Ban công rất nhỏ, hai người đứng là chật, Khang Kiếm càng xiết chặt Bạch Nhạn hơn:

- Trước đây anh cảm thấy căn hộ này giống như một cái tổ, bây giờ mới biết tổ cũng có cái hay của tổ, rất hợp để ôm nhau.

Anh nói vậy khiến Bạch Nhạn rúc vào lòng anh cười mãi.

Khi cô cười, bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ đì đùng, át đi cả tiếng trò chuyện của họ. Khi dứt tiếng pháo, Khang Kiếm nghe thấy Bạch Nhạn nói một câu, giọng rất nhẹ:

- Sếp ạ, đây là lần đầu tiên có người cùng đón giao thừa với em.

Cô ngước lên nhìn anh, trên gương mặt xinh xắn là vẻ dịu dàng mà hạnh phúc. Họ đứng sát vào nhau, hơi thở ấm áp của cô phả vào môi anh, ánh mắt cô làm trái tim anh run lên rồi tan ra.

Tim anh thắt lại, đau lòng xiết chặt lấy cô:

- Năm nay là một mình anh, sang năm sẽ là cả một gia đình cùng em đón giao thừa. – Anh xoa đầu cô, hạ giọng nói.

Cơ thể Khang Kiếm không kìm chế được mà run lên, anh bế thốc cô lên đi vào phòng ngủ. Đôi tay lành lạnh của cô thò vào áo anh, vuốt ve cơ thể cường tráng của anh. Máu huyết toàn thân anh dâng trào, đầu óc phút chốc như trống rỗng, cơ thể ngay lập tức phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, như có một ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt. Họ trao cho nhau một nụ hôn triền miên bất tận, bàn tay cuống quýt tìm đến nhau.

Cô đẩy anh ra rồi chỉ về phía tủ đầu giường. Anh lắc đầu, thì thầm vào tai cô bằng giọng nói nhỏ tới mức chẳng thể nào nghe được:

- Anh muốn không có thứ gì ngăn cản anh cảm nhận sự ẩm ướt và nóng hổi của em...

Anh hôn cô cuồng nhiệt, cởi bỏ lớp ngăn cách cuối cùng giữa hai người. Ngoài cửa sổ, pháo hoa sáng rực trời đêm, dưới ánh sáng rực rỡ ấy, mái tóc dài của cô xõa tung trên gối, gương mặt kiều diễm sống động lạ thường.

Trong tiếng pháo nổ, cô nghẹn ngào, thủ thỉ gọi tên anh, như đang cầu xin, lại như đang khuyến khích. Họ cùng nhau lên đỉnh, sự vỡ òa đó như rút hết toàn bộ sức lực của cô, cô thất thần phủ phục trên người anh, anh quay mặt cô lại để hôn cô, có thể nhìn được những giọt nước lấp lánh trong mắt cô, cuối cùng, một giọt nước mắt từ khóe mắt lăn ra ngoài.

- Tiểu Nhạn, anh làm em đau sao? – Khang Kiếm dịu dàng hôn lên giọt nước mắt đó.

Cô lắc đầu, rồi lại nằm lên người anh, vùi đầu vào vai anh. Họ cứ ngồi ôm nhau như vậy, anh vuốt ve bờ eo bóng mượt mảnh mai của cô, trong không khí, nơi đó đã trở nên lành lạnh. Môi anh khô ran:

- Anh đi rót nước.

Anh lật chăn ra, nhưng cô lại ôm chặt cổ anh, khẽ nói:

- Đừng, Khang Kiếm, đừng rời khỏi em.

Giọng nói yếu ớt, bất lực ấy của cô xuyên thẳng vào góc mềm yếu nhất trong trái tim anh.

Anh hơi thất thần.

Có thể nói, anh chưa từng thấy một Bạch Nhạn như thế.

Khi mới bắt đầu tình cảm giữa họ, anh tưởng rằng anh là kẻ mạnh mẽ. Trước sự mạnh mẽ của anh, Bạch Nhạn không hề hoảng hốt vì được ưu ái, không tính được tính mất. Hoặc mềm mỏng hoặc giận dữ, cô nhẹ nhàng biến yếu thành mạnh.

Có một câu nói rất hay, trong cuộc chiến tình cảm, ai động lòng trước người đó thua.

Prev 1 ... 253 254 255 256 257 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000636
The Soda Pop