XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2592
- Tình trạng: Hoàn thành
Xong phần công việc, họ sẽ tự động hạ nhỏ âm lượng. Những lời nói ra lúc này, nếu người ngoài nghe được sẽ cảm thấy cực kỳ kinh khủng và vớ vẩn.

- Khang Kiếm, anh nhớ em không?

- Nhớ chứ!

- Nhớ chỗ nào?

- Chỗ nào cũng nhớ.

- Anh nhớ không chịu nổi nữa thì phải làm sao?

Máu huyết Khang Kiếm sôi trào:

- Anh sẽ hôn lên ảnh của em.

- Ảnh lạnh lắm, có gì để hôn đâu.

- Thế thì anh dồn tinh lực lại để dành lúc về Tân Giang hôn luôn một thể.

- Cái đó mà cũng để dành được á? – Bạch Nhạn tò mò hỏi.

Khang Kiếm há miệng thở dốc, không còn lời nào để nói.

Cúp máy rồi, sếp Khang phải lăn lộn trên giường chán chê mới có thể xua đi cái nóng rừng rực trong người. Tính ra thì anh đã sắp đến huyện Vân được mười ngày rồi, cuối tuần này nhất định phải về huyện Vân, nếu không anh sẽ phát điên mất.

Hôm sau, Khang Kiếm xử lý công việc xong thì Giản Đơn nói buổi tối chưa có kế hoạch gì. Anh gật đầu rồi gọi điện cho bà Bạch Mộ Mai.

Cũng nên tới thăm bà ta một lát, vì việc công mà cũng vì việc riêng.

Nhận được điện thoại của Khang Kiếm, bà Bạch Mộ Mai cũng không chút ngạc nhiên, họ hẹn nhau cùng ăn tối ở một nhà hàng kế bên khu tập thể Văn hóa.

Tiết trời vừa vào xuân, bà Bạch Mộ Mai bèn cởi chiếc áo bông dày bình bịch để mặc một chiếc áo khoác chít eo, cổ quấn khăn choàng, tóc xõa dài, trông rất phong tình.

- Sao lại muốn tới huyện Vân làm việc? – Bà hỏi bằng vẻ mặt không chút cảm xúc. Thần sắc của bà không được tốt lắm, người cũng mệt mỏi chứ không được nũng nịu, điệu đà như thường ngày.

- Điều chuyển công tác bình thường thôi. – Không nói nhiều tới những chuyện khác, Khang Kiếm hỏi bà muốn uống rượu vang hay rượu trắng.

- Uống nước trái cây đi! – Bà Bạch Mộ Mai gọi ông chủ làm một ly nước đu đủ ép.

Đu đủ dưỡng da trắng sáng, nhìn gương mặt được chăm sóc chỉn chu của bà Bạch Mộ Mai, Khang Kiếm thầm nghĩ bà ta thật biết cách chiều chuộng bản thân.

- Huyện Vân muốn thành lập một trung tâm đào tạo Việt kịch, bà là nhân vật tiếng tăm trong giới Việt kịch, khả năng kêu gọi lớn, bà có thể tới đó làm Chủ nhiệm trung tâm hay không? – Khang Kiếm hỏi.

- Tôi? – Bà Bạch Mộ Mai nhướn đôi mắt phượng hẹp dài – Trông tôi có ra dáng quan chức hay không? Cậu tìm người khác đi, tôi phải đi diễn, rồi còn phải quản lý công ty tổ chức sự kiện nữa, tôi không muốn hao tâm tổn sức cho việc đó.

- Nhưng chẳng phải bà đã nhận chức cố vấn cho đoàn Việt kịch của tỉnh sao? Công ty tổ chức sự kiện của bà ở huyện Vân, tội gì phải một chốn đôi nơi như vậy, thù lao của trung tâm đào tạo không ít hơn tiền lương làm cố vấn của bà đâu.

- Làm việc quan trọng là phải có hứng, tôi không bận tâm đến chuyện tiền bạc. – Bà Bạch Mộ Mai tao nhã nhận ly sinh tố đu đủ từ tay ông chủ quán rồi nhấp một ngụm – Hơn nữa cậu đã ly hôn với Bạch Nhạn rồi, tôi không cần phải lấy lòng cậu làm gì.

Khang Kiếm thoáng ngạc nhiên, giọng điệu này của bà nghe như đang tức tối vì anh ly hôn với Bạch Nhạn, có thể nào?

- Tôi hẹn bà ra đây, thực ra là muốn nói một chuyện, tôi và Bạch Nhạn sắp tái hôn rồi.

Bà Bạch Mộ Mai ngước mắt lên nhìn anh một lúc rồi thong thả ừ một tiếng:

- Bố mẹ cậu đồng ý rồi?

Khang Kiếm gật đầu:

- Dĩ nhiên. Còn bà?

Bà Bạch Mộ Mai nửa cười nửa không, chua chát nói:

- Ý kiến của tôi không quan trọng. Tin nhắn chúc mừng năm mới nó gửi cho tôi cũng là gửi lại từ tin nhắn của người khác, còn không thèm xóa tên người ta ở phía cuối đi. Tôi già rồi, còn nó đã đủ lông đủ cánh, không cần đến tôi nữa. Nó chê tôi làm nó xấu hổ, đương nhiên không cần bận tâm đến tôi.

Hàm ý thật sâu xa, Khang Kiếm chớp mắt liên tục đầy sửng sốt:

- Không phải đâu, Bạch Nhạn nghĩ Tết nhất bà nhiều việc nên không muốn làm phiền bà!

Bà Bạch Mộ Mai xua tay:

- Đừng nói nữa, nó do một tay tôi nuôi lớn, lòng dạ nó thế nào tôi đều biết rõ. Nó hận tôi, tôi cũng chẳng bao biện cho mình.

- Bạch Nhạn nói cái cắt đứt được là cuống rốn, cái không cắt đứt được là tình máu mủ, với cô ấy, bà mãi mãi là mẹ.

- Nếu được lựa chọn, nó thà mồ côi còn hơn có người mẹ như tôi.

Khang Kiếm ngỡ ngàng, tối nay bà Bạch Mộ Mai như một người hoàn toàn khác, khiến anh hoàn toàn bất ngờ.

Họ lặng lẽ ăn cơm. Ăn xong, bà Bạch Mộ Mai liền đứng dậy ra về, trước khi đi còn thanh toán hết tiền.

Khang Kiếm không hề biết, hôm nay bà Bạch Mộ Mai nhận được kết quả xét nghiệm của bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán bà có một khối u ác tính trong ngực.

Bà cảm thấy như đã trải qua mấy kiếp người, tất cả mọi thứ đã từng thân thuộc với bà trong cuộc sống đều trở nên xa lạ và nhạt nhòa. Thảm hoa vàng đón xuân nở rộ dưới lầu, món ăn vặt thơm nức mũi trong ngõ nhỏ, quần áo, đồ trang sức, nước hoa và túi xách trong những tủ kính trưng bầy, cả tiếng rao hàng réo rắt rộn rã của những người bán hàng rong, những người đàn ông đẹp trai đưa mắt nhìn theo bà trên phố, dường như trong khoảnh khắc ấy họ đều quay lưng lại oai phong bỏ đi, không cho bà một cơ hội nào để thương lượng, vứt bà lại trong cô đơn, cô độc, tuyệt vọng và bất lực, nhưng lại không thể làm gì khác.

Prev 1 ... 270 271 272 273 274 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000606