80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2584
- Tình trạng: Hoàn thành
Khi vượt qua những trở ngại trước kia, anh đã từng nản chí, đã từng lo lắng, nhưng trong lòng anh luôn le lói một tia hy vọng. Ngay cả lúc bị song quy, anh vẫn có thể kiên định tin rằng hạnh phúc sẽ đến với họ.

Bây giờ anh có dám quả quyết anh có thể mang lại hạnh phúc cho Bạch Nhạn không?

Khi Thương Minh Thiên vì Bạch Nhạn mà đánh nhau với anh, dù né tránh anh đã rất lâu, nhưng vì tương lai của Thương Minh Thiên, cô chủ động đến năn nỉ anh, anh đã ý thức được tầm quan trọng của cậu ấy với Bạch Nhạn. Tuy rằng tình cảm này không liên quan đến tình cảm nam nữ, nhưng cũng ít nhiều khiến anh cảm thấy chua xót.

Anh âm thầm thề với chính mình, anh nhất định sẽ yêu Bạch Nhạn rất nhiều rất nhiều, nhiều tới mức có thể che lấp đi hình ảnh của Thương Minh Thiên.

Anh tưởng rằng anh và Bạch Nhạn đã thân thiết đến mức ấy, đã kết hợp đến như vậy, thì anh sẽ là người độc nhất vô nhị mà cô yêu.

Hình như anh đã nhầm.

Lãnh Phong đưa Khang Kiếm tới văn phòng của mình rồi lấy ra một tập bệnh án.

- Khoa Tâm thần? – Nhìn thấy tên khoa viết trên tờ bệnh án, mặt Khang Kiếm thoắt tái nhợt đi.

Sắc mặt Lãnh Phong rất nghiêm trọng:

- Anh Khang, mặc dù bản thân tôi cũng không thể chấp nhận điều này, nhưng đó là sự thật. Bạch Nhạn đã suy sụp, cô ấy khép kín bản thân lại, không nhận ra người quen, cô ấy chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Dần dần cô ấy sẽ mất đi khả năng tự chăm sóc. Loại bệnh này chính là một dạng bệnh tâm thần.

Giọng Khang Kiếm khản đặc:

- Bệnh này có thể chữa khỏi không?

- Tôi đã hỏi chuyên gia rồi, không có phương pháp điều trị khỏi 100%. Thông thường là vì bệnh nhân không thể nào đối diện với những sự cố bất ngờ nên sẽ trốn tránh hiện thực, giống như một con ốc sên hoảng sợ rụt đầu vào vỏ. Trừ khi tự cô ấy bước ra khỏi thế giới ấy, nếu không thì phải thử dùng biện pháp kích điện lên não xem thế nào.

- Không được, Bạch Nhạn chỉ là nhất thời gặp phải cú sốc quá lớn chứ chẳng phải bệnh tâm thần gì hết. Cô ấy sẽ khỏe lại thôi. – Khang Kiếm co tay thành nắm đấm, ra sức lắc đầu, trong lòng lạnh giá.

Lãnh Phong mím môi nhìn Khang Kiếm:

- Tôi đã đọc nhật ký Thương Minh Thiên viết cho Bạch Nhạn, đối với cô ấy, có thể nói Minh Thiên là toàn bộ ý nghĩa của cuộc sống. Đây không phải là cú sốc thông thường, có thể cả đời cô ấy cũng không tự thoát ra được.

- Anh sai rồi. – Khang Kiếm nheo mắt lại – Trước đây Thương Minh Thiên đúng là tất cả đối với cô ấy. Nhưng bây giờ và sau này, cô ấy có tôi, cô ấy sẽ không bỏ đi quá xa đâu.

- Anh định làm gì?

- Tôi sẽ không để cô ấy phải vào viện tâm thần đâu, tôi muốn đưa cô ấy về huyện Vân, về nhà.

Lãnh Phong cười nhạt:

- Chỉ sợ cô ấy không cho anh lại gần.

- Đó là chuyện của tôi. Hôm nay đã làm phiền bác sĩ Lãnh rồi. – Anh lịch sự bắt tay với Lãnh Phong rồi lại đi về phòng bệnh.

Bạch Nhạn vẫn đang ngủ.

Khang Kiếm ngồi xuống giường, đưa tay nắm lấy tay cô. Bàn tay mảnh mai mà anh quen thuộc giờ lạnh giá vì mất máu, móng tay màu hồng phấn lấp lánh giờ trở nên nhợt nhạt. Anh nâng bàn tay ấy lên môi rồi nhẹ hôn lên đó.

- Bà xã, làm người không thể quá ích kỷ, anh mới đi có mười ngày mà em đã trừng phạt anh thế này sao? Em nhớ cậu ta như vậy, vậy em đặt anh vào chỗ nào? Em thích nói với anh nhà chúng ta đẹp đến thế nào, phòng khách to cho con mình tha hồ đạp xe, nếu có thể em muốn sinh hai đứa. Em còn nói anh lớn hơn em, sau này già rồi em sẽ đẩy xe lăn cho anh, đánh răng giả hộ anh, dắt anh đi dạo trong công viên, những lời này em còn giữ hay không?

Hàng mi dài của Bạch Nhạn khẽ rung lên.

- Bà xã, trong lòng em Thương Minh Thiên rất đặc biệt, anh không tranh giành với cậu ấy, nhưng anh có thể thay cậu ấy yêu thương em. Không có Minh Thiên, em vẫn còn có anh. Những gì cậu ấy làm cho em, anh cũng có thể làm được. Em đừng trẻ con nữa được không? Thực ra nếu trong lòng có hình bóng một người, thì dù người đó có ở đâu, em cũng đều có thể cảm nhận được tình yêu thương của người đó. Thiên đường cũng chỉ là một địa điểm mà thôi, một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ tới đó, chúng ta sẽ gặp lại cậu ấy. Cùng lắm lúc đó anh và cậu ấy sẽ cạnh tranh công bằng, có được không em?

Một giọt nước mắt chầm chậm lăn tròn trên đôi mi khép chặt của Bạch Nhạn.

- Anh mới tới huyện Vân, công việc còn chưa triển khai, có một số chuyện vẫn chưa nắm bắt được. Bà xã, anh không đủ tự tin, anh cần sự cổ vũ và động viên của em. Anh cũng muốn làm nên sự nghiệp cho em xem, khiến em cảm thấy người đàn ông mà em lấy làm chồng rất manly, một người đàn ông xứng với em chứ không phải là một cậu ấm chỉ biết núp bóng bố mẹ. Nếu em để anh phải đứng ngoài trái tim em thì tất cả những gì anh làm chẳng phải chẳng còn chút ý nghĩa gì sao? Bạch Nhạn, em tỉnh rồi sao?

Khang Kiếm bỗng cảm thấy ngón tay của Bạch Nhạn hơi ngọ nguậy trong lòng bàn tay anh, anh mừng rỡ mở to hai mắt.

Bạch Nhạn từ từ mở mắt ra, nhìn anh không chớp mắt.

- Bà xã, anh về rồi đây, em có đói không?

Bạch Nhạn cứ nhìn mãi không chớp mắt, không nói lời nào.

Khang Kiếm nhích về phía cô:

- Có muốn uống nước không?

Prev 1 ... 272 273 274 275 276 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000496