Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2570
- Tình trạng: Hoàn thành
Lại quay người cúi nhìn sông nước cuồn cuộn không ngừng phía dưới, từng con sóng vỗ vào ghềnh đá trên đảo, sau mỗi lần sóng vỗ, xung quanh ghềnh đá đều có những tầng thác nhỏ chảy xuống như tà váy trắng xóa. Tiếng nước chảy cũng có quy luật, từ mạnh tới yếu, từ nặng tới nhẹ, sau đó, con sóng phía sau ập tới, rồi lại một con sóng nữa.

Trường Giang, chỉ mới nhìn thôi đã thấy cuồn cuộn khí thế, nếu ở trong lòng nó, e rằng sẽ giống như một phiến lá rơi, không biết trôi dạt về nơi đâu. Chà, mình đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Khang Kiếm và Bạch Nhạn ở phòng phía Đông, Lục Địch Phi và Tiểu Tây ở phía Tây. Bạch Nhạn bước qua phòng khách, đi vào phòng ngủ phía trong, đập vào mắt cô là một chiếc giường đôi rộng rãi. Cô ngoái nhìn bên phòng phía Tây, hình như bố trí cũng tương tự bên này, không khỏi cười thầm, Lục Địch Phi đúng là một tên đại lưu manh chính hiệu.

Trời nóng, bốn người ở trong phòng tới tận lúc chiều tà mới xuống bơi. Bạch Nhạn thay đồ tắm trong phòng vệ sinh, lúc đi ra, Khang Kiếm đã thay đồ xong, cô cảm thấy ánh mắt anh như cây cọ mềm mại nhẹ lướt trên người cô. Nhẹ thì nhẹ, lướt thì lướt, nhưng cây cọ này cũng thật dài, nó bám theo từng tấc da thịt cô, như muốn xuyên thấu từng lỗ chân lông của cô.

- Anh... mà còn nhìn nữa, em sẽ...

Bạch Nhạn xấu hổ xông đến, hai tay bịt mắt anh.

Khang Kiếm chầm chậm đưa tay ra, ôm chặt eo cô, chỉ riêng phần eo đó là để trần. Ngón tay ấm nóng dán trên những đường cong tròn trịa căng tràn của cô, bản năng Khang Kiếm sôi sục, người ngả về phía trước, hai người dính chặt vào nhau. "Thì sao?" Anh hà hơi nóng vào lỗ tai nhỏ nhắn của cô.

Còn nhớ trong phim Loạn thế giai nhân, Bạch Thụy Đức và Hách Tư Giai đi thuyền trên biển, thuyền bị sóng đánh lật, hai người dạt đến một hòn đảo vắng, khi tỉnh lại, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt họ không có chuyện cũ, không có ân oán, chỉ có niềm vui sống sót và tình yêu sâu sắc dành cho nhau đã che giấu từ rất lâu.

Đây cũng là một hòn đảo vắng, anh không phải Khang Kiếm, cô không phải Bạch Nhạn. Anh là một người chồng, cô là vợ anh. Mọi tạp niệm trong đầu đều tan biến, trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ: ôm chặt lấy cô, không buông tay, không bao giờ buông tay...

Anh không muốn khống chế mình nữa, cơ thể và trái tim đều buông lỏng, để mặc cho cơn nóng hừng hực đang lên từ gót chân, tập trung ở một điểm nào đó trên cơ thể, điểm này xông thẳng đến nơi mềm mại của cô, khát khao cô giải tỏa sự cương cứng của anh.

- Thôi, mặc kệ anh đấy. – Bạch Nhạn cười thành tiếng, đẩy anh ra, ôm phao chạy như bay xuống lầu, như một cánh bướm tránh gió rét. Ở khu nước nông, cô cẩn thận nằm ngập xuống, không chịu đứng lên nữa.

Nước hồ ấm áp vỗ nhẹ lên người cô, như một bàn tay cực lớn đang hiền hòa xoa bóp cho cô, mặt cô đỏ rực như ráng chiều, tim đập thình thịch không ngừng.

Một lát lâu sau, Khang Kiếm mới từ trên lầu đi xuống. Bạch Nhạn không đủ can đảm ngẩng đầu lên, vui vẻ vẩy nước.

- Lại đây, anh dạy em bơi. – Khang Kiếm nhảy xuống hồ, bơi như cá tới bên cô.

- Em cứ ở đây đấy. – Cô bướng bỉnh ôm chặt tay vịn cầu thang như trẻ con.

Khang Kiếm cười khẽ, cực kỳ nhẫn nại:

- Đừng sợ, anh sẽ đỡ em thật chắc.

Vấn đề bây giờ chính là sợ anh đỡ đó, anh không biết anh có ma lực gì, vừa đặt tay lên người cô, cô đã run rẩy, thoáng chốc như mất hết năng lực hành vi, hơi thở gấp gáp, đầu gối mềm nhũn.

- Em... để em làm quen với nhiệt độ nước trước đã, anh mặc kệ em. – Cô né tránh ánh mắt anh, nhưng sức ép vô hình mà anh mang đến vẫn cứ tồn tại, dường như cô sắp không kiên trì được nữa.

Nghe tiếng bước chân của Lục Địch Phi và Tiểu Tây, cô cười rạng rỡ như gặp được người thân.

Tiểu Tây mặc một bộ bikini, làn da khỏe mạnh, bóng láng, đẹp mắt trong ánh chiều tà. Thân hình Lục Địch Phi cũng không tệ, bờ vai vạm vỡ, nước da ngăm đen, đeo kính bơi trông rất ngầu. Anh ta vừa thấy Bạch Nhạn đang bò rạp ở khu nước nông, bên cạnh còn dập dềnh chiếc phao bơi, liền cười nhạo:

- Cô nhóc, em thật khiến người ta phải nhìn với con mắt khác đấy. Thôi thôi, cứ đứng yên một bên. Khang Kiếm, tới đây, chúng ta làm mẫu cho cô nhóc xem.

Anh ta vẫy tay với Khang Kiếm, Khang Kiếm đi tới. Tiểu Tây đóng vai người phát lệnh, hai người nhảy ùm xuống bể bơi như hai con cá, lúc thì bơi tự do, lúc thì bơi ếch, lúc thì bơi ngửa, Bạch Nhạn trố mắt đứng nhìn.

- Hồi trung học, hai ông ấy đều ở đội bơi lội của tỉnh, từng luyện tập chính thức, nếu không làm sao có được thể hình như bây giờ. – Tiểu Tây bơi đến cạnh Bạch Nhạn, cười nói: – Chị dạy em bơi nhé!

Bạch Nhạn cảm ơn:

- Hồi trước bọn chị chơi thân lắm ạ?

- Không, tuy là cùng một khu phố, nhưng Địch Phi hoạt bát, Khang Kiếm cứng nhắc, chị là con gái, không chơi được với nhau. – Tiểu Tây xuất thân dư dả, người lại đẹp, chưa gặp phải thất bại gì, không hề sắc sảo, nghĩ đến đâu nói tới đó. – Nghe Địch Phi nói Khang Kiếm cưới em, chị giật cả mình. Theo tính cách của cô Lý, bọn chị đều tưởng rằng Khang Kiếm sẽ phải lấy một nàng công chúa cơ.

- Mẹ chồng em kỹ tính lắm ạ? Khụ, khụ...

Bạch Nhạn quệt mũi, vừa chui xuống nước bị sặc một ngụm.

- Em... chưa gặp à?

- Sức khỏe bà không tốt, đang ở Bắc Kinh ạ! Bà bị bệnh gì thế?

Tiểu Tây lại làm mẫu cho Bạch Nhạn một lần:

Prev 1 ... 41 42 43 44 45 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000499
XtGem Forum catalog