- Cạn ly nào! – Lục Địch Phi rót cho Bạch Nhạn một ly bia.
- Tôi không biết uống. – Bạch Nhạn uể oải xua tay.
- Có thể học. Cái gì mà chẳng phải học?
- Không muốn học. Cái gì cũng đáng phải học sao?
- Đương nhiên. Anh tuyệt đối là một thầy giáo giỏi. – Lục Địch Phi nở một nụ cười gian tà. Lần này đi chơi đảo Giang Tâm hoàn toàn là vì em. Đây là lần hẹn thứ hai của chúng ta, em có thể hỏi một câu. Lần sau muốn hỏi phải đợi tới nửa tháng, anh phải lên tỉnh học.
- Sao anh lại ly hôn? – Bạch Nhạn bỗng hỏi.
Lục Địch Phi nhún vai:
- Em xác định muốn bỏ qua cơ hội này?
Bạch Nhạn gật đầu.
- Bọn anh kết hôn vì lợi ích, bây giờ hai bên đều đã đạt được mục đích, không còn giá trị lợi dụng nữa, vì thế mới buông tay đi tìm khoảng trời riêng. – Lục Địch Phi nói cứ như không.
- Chẳng phải anh nói người làm chính trị không thể để chuyện nhà cửa lục đục, anh làm như vậy khác nào cản trở tiền đồ của mình.
Lục Địch Phi cười ha ha:
- Đảng không cho phép năm thê bảy thiếp, nhưng vẫn tôn trọng quyền tự do hôn nhân. Chỉ cần không ly hôn vì những lý do lăng nhăng, thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý thôi.
- Ồ, anh Lục lại còn có thể lợi dụng cả kẽ hở đạo đức, thông minh đấy. – Bạch Nhạn ngồi thẳng dậy – Thì ra ly hôn lại đơn giản như vậy.
- Không thì em tưởng sao?
- Tôi tưởng là sự lựa chọn bất đắc dĩ. Kết hôn, là muốn gắn bó, nương tựa vào một người, sống lâu dài với nhau, xây dựng một gia đình, sinh một đứa con, có tình ruột rà máu mủ, không gì có thể chia tách. Sao anh lại đành lòng ly hôn nhỉ?
- Hả? – Đây là luận điệu gì vậy? Lục Địch Phi lắc đầu, hay là anh nghe nhầm? – Duyên phận đã hết thì chia tay thôi! Anh rất thẳng thắn, thích là thích, không thích là không thích. Không giống ai kia vì mấy cái mục đích không muốn người khác biết mà làm ra vẻ tình sâu nghĩa nặng.
- Không, anh chẳng hơn loại người đó ở điểm nào. Anh như vậy, nếu không phải kẻ nhu nhược, thì cũng là gã khốn kiếp.
Bạch Nhạn nửa cười nửa không, giọng lại rất nghiêm túc.
Lục Địch Phi mặt mũi đờ đẫn, không ngừng nuốt nước bọt:
- Nhóc à, em nói cụ thể hơn được không?
- Nói anh là kẻ nhu nhược, vì anh căn bản không có dũng khí làm một người chồng đạt tiêu chuẩn hay một người cha xứng đáng. Anh sợ bị gia đình trói chân, khiến anh mất đi cơ hội chơi bời, anh càng sợ phải gánh trách nhiệm, vì thế anh không dám lấy người anh thích, như thế anh có thể muốn đi thì đi, không chút áy náy. Nói anh là tên khốn kiếp, rõ ràng đã có vợ có con, nhưng anh vẫn chơi bời đàng điếm ở bên ngoài, tự cho mình là phong lưu, phóng khoáng. Nếu thật sự là cuộc hôn nhân vì lợi ích, vậy tại sao lại sinh con? Hai người đều trưởng thành rồi, phủi mông là đi, còn đứa trẻ thì sao? Nó không có quyền lựa chọn cha mẹ, nó có lỗi gì, gặp phải cha mẹ như các người, thực sự là điều bất hạnh? Có thể anh nói đứa trẻ sẽ không thiếu người yêu thương, vật chất đầy đủ, những thứ này có thể sánh với tình yêu thương của bố mẹ không? Anh Lục, anh có biết cái gì gọi là gia đình không? Là bờ vai anh dựa khi mệt mỏi, là ánh đèn khi anh trở về giữa đêm khuya, là câu nói động viên khi anh thất bại, là hình bóng đứng ở phía xa khi anh thuận buồm xuôi gió...
Giọng Bạch Nhạn bỗng nghẹn lại, mắt đỏ hoe, cô nâng cốc lên để che giấu, quên mất đó là bia, bất giác lộ ra vẻ đau khổ.
Lục Địch Phi không cười, ngây ra nhìn Bạch Nhạn chằm chằm, như thể lần đầu tiên biết cô.
- Là vì từ nhỏ em đã không có cha, nên mới suy nghĩ được như vậy ư? Thực ra khi nghĩ tới con gái, lòng anh cũng rất đau đớn.
- Trái tim anh là tim chất lượng cao, khả năng phục hồi rất mạnh. – Bạch Nhạn nuốt ngụm bia vào bụng, mỉa mai nói.
- Cô nhóc, đừng lấy nhân sinh quan của em để nhìn nhận người khác, mỗi ngừơi đều có những điều bất đắc dĩ. Có phải vì thế mà em năm lần bảy lượt tha thứ cho Khang Kiếm, thực ra trong lòng em đã sớm biết hết mọi chuyện hay không?
Bạch Nhạn lại rúc cả người vào trong ghế:
- Hôn nhân được ví như một con thuyền, tôi và anh ấy là hai kẻ cùng hội cùng thuyền, nếu chỉ vì con thuyền va phải đá ngầm, hay do anh ấy mắc sai lầm khiến thuyền mất phương hướng mà tôi lại bỏ thuyền đi sao? Làm chuyện gì cũng có thể à uôm, duy chỉ trong cuộc sống vợ chồng là không thể. Làm người ai cũng có những lúc phạm sai lầm, cũng có quá khứ, có những lúc u mê, tôi sẽ giúp anh ấy, sẽ chờ đợi, sẽ cố gắng và không dễ dàng bỏ cuộc. Ai dám chắc rằng, nếu chia tay, cuộc hôn nhân tiếp theo sẽ là mối lương duyên?
- Nếu cậu ta không xứng đáng?
- Tôi sẽ khiến anh ấy vì tôi mà trở nên xứng đáng.
- Nếu cậu ta thực sự là một thanh gỗ mục, hoặc giả là cuộc hôn nhân có ý đồ khác?
Bạch Nhạn mỉm cười:
- Mắt tôi không phải dùng để thở, tôi tin vào mắt mình. – Rồi giọng cô lại tỏ vẻ bất lực – Tôi sẽ cho người tôi để ý mười cơ hội, nếu cơ hội hết rồi... tôi sẽ thừa nhận đó là số mệnh của mình.
Rất lâu sau, Lục Địch Phi vẫn không nói gì, chỉ thở dài.

