XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2489
- Tình trạng: Hoàn thành
- HÌnh như nhẫn hơi bị rộng, vừa rồi rơi mà anh cũng không biết, may mà em nhìn thấy.

Khang Kiếm nhướn mày, che giấu vẻ sửng sốt vừa thoáng qua.

Lúc nói câu này, Bạch Nhạn vẫn không ngước mắt lên.

- Rộng thì rộng, chỉ đeo tối nay thôi, sau này đi làm cũng phải cởi ra. – Khang Kiếm nói.

Theo quy định, nhân viên công quyền khi đi làm không được đeo bất cứ đồ trang sức nào.

Bạch Nhạn hờn dỗi nâng tay trái anh lên:

- Tối nay không giống những tối khác, anh phải cẩn thận nhé, rơi nữa chưa chắc em đã nhặt được đâu. Tuy chỉ là chiếc nhẫn nam bình thường, nhưng với chúng mình lại có ý nghĩa lớn đúng không?

Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên, lúm đồng tiền đáng yêu in trên đôi má trắng mịn, đôi mắt trong veo như hồ nước.

Khang Kiếm phút chốc ngã vào hồ nước ấy, nhưng ngay lập tức anh đã quay mặt đi.

- Sẽ không rơi nữa đâu.

- Thế thì tốt rồi.

Bạch Nhạn khẽ cười một tiếng.

Phù rể Giản Đơn và phù dâu Liễu Tinh không biết từ xó nào chui ra, vừa đấu võ mồm vừa đi vào phòng, kẻ lườm người nguýt.

- Sếp Khang, Bí thư Khang nói là khách khứa đã đến đông đủ rồi, bây giờ mời anh và cô dâu vào hội trường.

Giản Đơn lườm nguýt một hồi mới chợt nhớ ra nhiệm vụ chính.

Khang Kiếm gật đầu, đứng dậy, đưa tay về phía Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn hít sâu một hơi, không nắm tay anh mà giơ tay khoác lấy cánh tay anh.

Khang Kiếm cứng người, rõ ràng là không quen với hành động thân mật đó.

Cô dâu, chú rể đi trước, phù dâu, phù rể đi sau, bốn người tiến vào hội trường lớn nhất của khách sạn.

Cửa hội trường đang đóng, giọng nói sang sảng của người chủ hôn vọng qua khe cửa:

- Bây giờ, chúng ta hãy yên lặng, dùng trái tim chân thành nghênh đón đôi uyên ương tiến vào hội trường.

Cô gái phục vụ từ từ mở cửa, đèn trong hội trường vụt tắt, hai bên lối đi lên sân khấu thắp đầy nến, khúc nhạc cưới du dương vang lên, thảm đỏ rắc đầy những cánh hoa tươi.

- Đi thôi! – Khang Kiếm khẽ giục.

Bạch Nhạn không nhấc chân, cô bỗng quay người lại, ôm lấy Khang Kiếm.

- Cảm ơn anh.

Giọng cô run run. Cảm ơn điều gì, cô không nói.

Cơ mặt Khang Kiếm thoáng co giật không tự nhiên, anh gượng gạo kéo tay cô về phía eo mình rồi tiến vào hội trường trong sự chú ý của mọi người.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại, bình thản mỉm cười.



Chương 2 - Nhiều năm rồi không làm tiên nữ



Những lúc vui vẻ, bà Bạch Mộ Mai – mẹ của Bạch Nhạn, sẽ bình thản nói với cô:

- Phụ nữ nhất định phải yêu. Đời người cũng chia làm bốn mùa xuân hạ thu đông, tình yêu là ngày tháng Tư ấm áp chan hòa, là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời con người. Sống uổng phí tuổi thanh xuân, rồi con sẽ hối hận.

Bạch Nhạn nghe xong, cười cười, tỏ vẻ không đồng tình.

- Mày chả giống mẹ chút nào.

Bà Bạch Mộ Mai nhìn chăm chăm vào mặt cô, như đang nhìn một người xa lạ.

Bạch Nhạn muốn nói có khi con giống bố, lời vừa lên đến miệng lại nuốt xuống bụng. Bở vì với cô, từ "bố" này chỉ là một từ, không có ý nghĩa gì khác. Mà từ này lại là từ đại kị của bà Bạch Mộ Mai, hồi nhỏ cô từng hỏi, bà đã giáng cho cô một cái tát tai nảy lửa.

- Tao có ngược đãi mày không? Mày không được ăn no hay không được mặc ấm, được voi còn đòi tiên! Người ta mang nặng chín tháng mười ngày sinh được đứa con gái như tấm áo bông khoác trên người, còn tao lại đẻ ra cái đồ vô ơn bạc nghĩa!

Từ đó trở đi, cô không nhắc tới từ này nữa.

Bà Bạch Mộ Mai là người coi tình yêu là sự nghiệp để kinh doanh suốt đời, điều này có lẽ có liên quan với việc bà luôn diễn những vai tiểu thư khuê các hết mình theo đuổi tình yêu trên sân khấu. Diễn nhiều quá, nhập vai quá, bà không còn phân biệt được đâu là kịch, đâu là đời thực.

Tuy lớn lên trong khu tập thể của đoàn kịch, xem đến hàng trăm vở kịch, nhưng Bạch Nhạn luôn ngồi ở hàng ghế khán giả. Cô không để ý tới chuyện yêu đương này nọ trong kịch, cô chỉ phát hiện ra một điều. Cho dù là Tây sương ký hay là Tháp Trân Châu, Bích ngọc trâm, Mẫu đơn đình... vai nữ chính trong đó đều là tiểu thư nhà giàu, được nâng niu từ tấm bé, không bệnh tự rên, vì thế âu sầu khổ não, ra khỏi khuê phòng tình cờ gặp gỡ một chàng tài tử, bèn diễn ra một màn phong hoa tuyết nguyệt. Còn đứa nha hoàn đi theo bọn họ, tuổi tác tương đương, nhan sắc xấp xỉ, chỉ rớt lại phía sau làm chân chạy vặt, canh gác, truyền tin, không bao giờ được dính dáng đến chuyện tình yêu.

Tình yêu là một chuyện xa xỉ, được hình thành trên cơ sở vật chất dồi dào.

Những người không bị sinh kế phiền nhiễu, yêu mới gọi là yêu.

Kết cục cuối cùng của nha hoàn, hoặc là gả cho thợ làm vườn, thư đồng trong phủ, hoặc là làm lẽ cho tài tử, đó không phải là tình yêu, mà là chắp vá tạm bợ.

Cuộc đời ắt phải có một sự trao gửi.

Bạch Nhạn cảm thấy mình không phải tiểu thư, cũng chẳng phải nha hoàn, cô là Bạch Nhạn, một Bạch Nhạn độc nhất vô nhị.

Tình yêu, xa xôi diệu vợi, thế thì cần gì phải miễn cưỡng. Cũng không nên chắp vá để làm khó chính mình.

Thà là chờ đợi cả đời, chứ không thể nhượng bộ xài tạm. Đây là nguyên tắc yêu đương của Bạch Nhạn.

Prev 1 ... 3 4 5 6 7 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000436