Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn học năm năm trong trường đào tạo y tá, hai năm đầu học môn cơ sở, hai năm sau học môn chuyên ngành, còn lại một năm thực tập. Hồi tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn thi rất tốt, thầy giáo trường Nhất Trung thành phố Tân Giang còn cất công đến tận nhà cô, nói chỉ cần cô đến đó học sẽ miễn toàn bộ học phí, tiền sách vở, tiền trọ học, mỗi tháng nhà trường còn có thể trợ cấp thêm sinh hoạt phí cho cô.
Bạch Nhạn từ chối, bà Bạch Mộ Mai không có ý kiến gì. Đối với chuyện của Bạch Nhạn, từ khi cô vào tiểu học, bà Bạch Mộ Mai đã để cô được toàn quyền quyết định.
Thực ra, bà Bạch Mộ Mai cũng chỉ mong sao cô học chuyên ngành. Cấp hai là giáo dục bắt buộc, không phải tốn mấy tiền. Cấp ba thì khác, nào là học thêm, nào là tài liệu, phải mất bao nhiêu tiền cho đủ đây? Lại học thêm bốn năm cơ bản, vèo một cái đã là bảy năm. Bà Bạch Mộ Mai nghĩ thôi đã thấy phiền lòng, mà ngành y tá chỉ phải học năm năm, học phí lại không cao, bình thường trường học còn cho tiền trợ cấp, đến khi đi thực tập cũng có thể kiếm chút tiền công, tốt nghiệp xong dễ tìm việc, xét về mặt nào cũng thấy thuận lợi. Con gái học nhiều quá, chẳng anh nào dám theo đuổi.
Trường đào tạo y tá là Tây Lương nữ quốc, đến giáo viên cũng đa phần là nữ, hiếm hoi có được vài ông thầy, nhưng ông thì tóc bạc da mồi như cây cổ thụ dày đặc vòng tuổi, ông thì ốm tong teo như cành tre khô, đầy dấu vết bể dâu năm tháng, muốn mơ tưởng hão huyền một chút cũng thấy khó khăn.
Liễu Tinh nói cái trường này tính toán cũng chu toàn, nếu có một chàng đẹp trai xuất hiện, một đám con gái háo sắc xông vào xâu xé, không khéo mất mạng như chơi.
Tuổi mộng mơ mà không có môi trường để mộng mơ, đúng là sầu não thật. Nhưng mà, cách một bức tường cao là Học viện Y học Tân Giang, ngồi thêm hai chặng xe là Học viện Công nghệ Tân Giang, hai học viện này từ trước đến nay dương thịnh âm suy, cô nào hơi xinh xắn một chút đã được tâng lên thành "hoa khôi của khoa", "hoa khôi học viện".
Trường y tá mới là một vườn hoa đích thực kìa! Ong bướm sao có thể bỏ qua?
Trước năm thứ ba còn tương đối trong sáng, lên năm thứ tư, nữ sinh trong lớp phần lớn đều có vệ sĩ, có người còn không chỉ có một vệ sĩ.
- Dù sao cũng chưa đến độ phải bàn chuyện cưới hỏi, chỉ kết bạn thôi, có thêm vài sự lựa chọn mới biết được ai là người phù hợp nhất.
Lâm Phong – người đẹp số một trong lớp chớp đôi mắt xinh đẹp nói.
Liễu Tinh ghét nhất là điệu bộ hợm hĩnh của cô ta, chẳng qua chỉ hơn người khác vài con ong vo ve vây quanh, có gì mà phách lối, cô nàng bất bình muốn mỉa mai vài câu, liền bị Bạch Nhạn ngăn lại.
Liễu Tinh và Bạch Nhạn thuộc số ít những bông hoa tách mình với trào lưu chung.
Liễu Tinh có một đối tượng đã đính hôn, rất tâm đầu ý hợp, học Sư phạm trên tỉnh, hễ có thời gian rảnh là Liễu Tinh chết chìm trong quán net, hẹn hò trên mạng với ông xã tương lai.
Bạch Nhạn cũng nhận được vài bức thư tình, nhưng cô chẳng thèm bóc mà quăng đi luôn.
- Sao lại làm thế? – Liễu Tinh lấy làm tiếc cho cô – Biết đâu lại là một anh chàng điển trai thì sao?
Bạch Nhạn nguýt cô nàng một cái:
- Chuyện không có kết quả, tội gì phải phí thời gian.
- Sao cậu biết là không có kết quả?
- Bọn họ đều không phải người mình thích.
- Người cậu thích là người như thế nào?
Liễu Tinh lúc lắc cái đầu, hết sức tò mò.
Bạch Nhạn vùi đầu vào trang sách, không trả lời.
Hồi thực tập năm thứ năm, Bạch Nhạn, Liễu Tinh, Lâm Phong và vài người nữa được phân về Bệnh viện Nhân dân số Một Tân Giang, thành tích không tồi, sau khi tốt nghiệp được giữ lại làm việc.
Bệnh viện là chốn giang hồ phức tạp, người có tay nghề giỏi thường là mặt vênh tới trời, cứ như ta đây là thần thánh; tay nghề tầm tầm cũng vênh vênh váo váo; tay nghề kém thì chỉ có thể lăn lộn ở những phòng mạch nơi thị trấn nhỏ heo hút.
Người tay nghề giỏi thường không cưới mĩ nữ, mà là cưới tài nữ, nếu không thì cũng là người nổi tiếng, như vậy mới xứng với thân phận của họ.
Người tay nghề tầm tầm, thích ăn cỏ đồng ta, mà còn phải là cỏ vừa thơm vừa đẹp.
Y tá lấy bác sĩ, trước giờ luôn là phong trào phổ biến trong bệnh viện.
Địa vị của y tá trong bệnh viện không cao, mỗi năm đến kỳ phân công công tác khi tốt nghiệp, mấy tay bác sĩ chưa có nơi có chốn đều ngắm nghía các em y tá mới về tới muốn rớt con ngươi, ngắm trúng ai liền vội vã xuất chiêu.
Khóa Bạch Nhạn rất nhiều người đẹp, ngắm cô này không tệ, cô kia cũng cực hay, loay hoay lựa chọn hoa cả mắt, lần này thì ổn rồi, đợi đến khi xuất chiêu thì cỏ đã mọc chân chạy mất tiêu.
Những cô y tá nhỏ thông minh, ngoại hình lại khá, thường sẽ không chọn bác sĩ.
Nghề nào cũng có mặt trái, làm việc trong bệnh viện cũng vậy.
Dù là bác sĩ hay y tá, dù ở phòng khám hay phòng bệnh, đều phải trực đêm, mỗi tháng ít nhất phải có vài ngày không ngủ ở nhà. Một dãy phòng trực, nam có nữ có, tắt đèn rồi ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Khi có ca cấp cứu, y tá phòng cấp cứu đều phải đứng ở hành lang gọi to một tiếng rồi mới vội vã xuống lầu, sợ không cẩn thận lại nhìn thấy cảnh tượng sống động ướt át thì sẽ rất khó xử.
Chuyện như thế không phải là chưa từng xảy ra.
Bạch Nhạn từ chối, bà Bạch Mộ Mai không có ý kiến gì. Đối với chuyện của Bạch Nhạn, từ khi cô vào tiểu học, bà Bạch Mộ Mai đã để cô được toàn quyền quyết định.
Thực ra, bà Bạch Mộ Mai cũng chỉ mong sao cô học chuyên ngành. Cấp hai là giáo dục bắt buộc, không phải tốn mấy tiền. Cấp ba thì khác, nào là học thêm, nào là tài liệu, phải mất bao nhiêu tiền cho đủ đây? Lại học thêm bốn năm cơ bản, vèo một cái đã là bảy năm. Bà Bạch Mộ Mai nghĩ thôi đã thấy phiền lòng, mà ngành y tá chỉ phải học năm năm, học phí lại không cao, bình thường trường học còn cho tiền trợ cấp, đến khi đi thực tập cũng có thể kiếm chút tiền công, tốt nghiệp xong dễ tìm việc, xét về mặt nào cũng thấy thuận lợi. Con gái học nhiều quá, chẳng anh nào dám theo đuổi.
Trường đào tạo y tá là Tây Lương nữ quốc, đến giáo viên cũng đa phần là nữ, hiếm hoi có được vài ông thầy, nhưng ông thì tóc bạc da mồi như cây cổ thụ dày đặc vòng tuổi, ông thì ốm tong teo như cành tre khô, đầy dấu vết bể dâu năm tháng, muốn mơ tưởng hão huyền một chút cũng thấy khó khăn.
Liễu Tinh nói cái trường này tính toán cũng chu toàn, nếu có một chàng đẹp trai xuất hiện, một đám con gái háo sắc xông vào xâu xé, không khéo mất mạng như chơi.
Tuổi mộng mơ mà không có môi trường để mộng mơ, đúng là sầu não thật. Nhưng mà, cách một bức tường cao là Học viện Y học Tân Giang, ngồi thêm hai chặng xe là Học viện Công nghệ Tân Giang, hai học viện này từ trước đến nay dương thịnh âm suy, cô nào hơi xinh xắn một chút đã được tâng lên thành "hoa khôi của khoa", "hoa khôi học viện".
Trường y tá mới là một vườn hoa đích thực kìa! Ong bướm sao có thể bỏ qua?
Trước năm thứ ba còn tương đối trong sáng, lên năm thứ tư, nữ sinh trong lớp phần lớn đều có vệ sĩ, có người còn không chỉ có một vệ sĩ.
- Dù sao cũng chưa đến độ phải bàn chuyện cưới hỏi, chỉ kết bạn thôi, có thêm vài sự lựa chọn mới biết được ai là người phù hợp nhất.
Lâm Phong – người đẹp số một trong lớp chớp đôi mắt xinh đẹp nói.
Liễu Tinh ghét nhất là điệu bộ hợm hĩnh của cô ta, chẳng qua chỉ hơn người khác vài con ong vo ve vây quanh, có gì mà phách lối, cô nàng bất bình muốn mỉa mai vài câu, liền bị Bạch Nhạn ngăn lại.
Liễu Tinh và Bạch Nhạn thuộc số ít những bông hoa tách mình với trào lưu chung.
Liễu Tinh có một đối tượng đã đính hôn, rất tâm đầu ý hợp, học Sư phạm trên tỉnh, hễ có thời gian rảnh là Liễu Tinh chết chìm trong quán net, hẹn hò trên mạng với ông xã tương lai.
Bạch Nhạn cũng nhận được vài bức thư tình, nhưng cô chẳng thèm bóc mà quăng đi luôn.
- Sao lại làm thế? – Liễu Tinh lấy làm tiếc cho cô – Biết đâu lại là một anh chàng điển trai thì sao?
Bạch Nhạn nguýt cô nàng một cái:
- Chuyện không có kết quả, tội gì phải phí thời gian.
- Sao cậu biết là không có kết quả?
- Bọn họ đều không phải người mình thích.
- Người cậu thích là người như thế nào?
Liễu Tinh lúc lắc cái đầu, hết sức tò mò.
Bạch Nhạn vùi đầu vào trang sách, không trả lời.
Hồi thực tập năm thứ năm, Bạch Nhạn, Liễu Tinh, Lâm Phong và vài người nữa được phân về Bệnh viện Nhân dân số Một Tân Giang, thành tích không tồi, sau khi tốt nghiệp được giữ lại làm việc.
Bệnh viện là chốn giang hồ phức tạp, người có tay nghề giỏi thường là mặt vênh tới trời, cứ như ta đây là thần thánh; tay nghề tầm tầm cũng vênh vênh váo váo; tay nghề kém thì chỉ có thể lăn lộn ở những phòng mạch nơi thị trấn nhỏ heo hút.
Người tay nghề giỏi thường không cưới mĩ nữ, mà là cưới tài nữ, nếu không thì cũng là người nổi tiếng, như vậy mới xứng với thân phận của họ.
Người tay nghề tầm tầm, thích ăn cỏ đồng ta, mà còn phải là cỏ vừa thơm vừa đẹp.
Y tá lấy bác sĩ, trước giờ luôn là phong trào phổ biến trong bệnh viện.
Địa vị của y tá trong bệnh viện không cao, mỗi năm đến kỳ phân công công tác khi tốt nghiệp, mấy tay bác sĩ chưa có nơi có chốn đều ngắm nghía các em y tá mới về tới muốn rớt con ngươi, ngắm trúng ai liền vội vã xuất chiêu.
Khóa Bạch Nhạn rất nhiều người đẹp, ngắm cô này không tệ, cô kia cũng cực hay, loay hoay lựa chọn hoa cả mắt, lần này thì ổn rồi, đợi đến khi xuất chiêu thì cỏ đã mọc chân chạy mất tiêu.
Những cô y tá nhỏ thông minh, ngoại hình lại khá, thường sẽ không chọn bác sĩ.
Nghề nào cũng có mặt trái, làm việc trong bệnh viện cũng vậy.
Dù là bác sĩ hay y tá, dù ở phòng khám hay phòng bệnh, đều phải trực đêm, mỗi tháng ít nhất phải có vài ngày không ngủ ở nhà. Một dãy phòng trực, nam có nữ có, tắt đèn rồi ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Khi có ca cấp cứu, y tá phòng cấp cứu đều phải đứng ở hành lang gọi to một tiếng rồi mới vội vã xuống lầu, sợ không cẩn thận lại nhìn thấy cảnh tượng sống động ướt át thì sẽ rất khó xử.
Chuyện như thế không phải là chưa từng xảy ra.

