Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2641
- Tình trạng: Hoàn thành
Khang Kiếm hiểu rất rõ, trong cuộc hôn nhân này, cô là một người vợ tròn trách nhiệm, còn anh lại không phải là một người chồng tròn trách nhiệm. Không phải anh không làm được, mà là không thèm làm, bởi vì anh muốn thấy cô phải chịu mất mát, muốn thấy cô đau khổ.

Kết quả, người mất mát là anh, người đau khổ cũng là anh.

Sở dĩ cô vẫn nhẫn nhịn anh, là vì cuộc ứng cử chức thị trưởng xây dựng diễn ra vào tháng Một năm sau.

Đó là sự tốt bụng, sự chăm sóc, sự khoan dung của cô, nhưng há chẳng phải là sự bố thí của cô dành cho anh sao? Thật mỉa mai!

Đến tháng Một năm sau, họ thật sự sẽ chia tay. Khang Kiếm bỗng nghĩ tới việc tên cô sau này sẽ được viết ở bên trái tên một người đàn ông khác, cô sẽ ôm một người đàn ông khác, sẽ hôn anh ta, sẽ dịu dàng gọi anh ta là "sếp", sẽ làm món "tuyệt chiêu bí truyền" cho anh ta, trong đêm khuya như thế này, sẽ cùng anh ta nằm trên một chiếc giường, quấn quýt triền miên...

Anh bỗng rét run, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Anh bật dậy, cầm điện thoại nhấn số.

- Sao thế sếp? – Bạch Nhạn nhanh chóng nghe máy. Trong đêm khuya, giọng nói của cô vang lên lanh lảnh, giòn giã.

Sống mũi Khang Kiếm bỗng cay cay, anh không nói gì. Bạch Nhạn tưởng tín hiệu điện thoại không tốt, vội vàng ê ê hai tiếng:

- Sếp có nghe thấy gì không?

- Ừ. – Tim Khang Kiếm chùng xuống, thật lâu sau mới nói được một chữ.

- Ồ, nghe được rồi Một mình ngủ cái giường to thích nhé! Trời nóng thế này em còn phải chen chúc với người ta, hận anh chết đi được.

Bạch Nhạn vẫn cười tinh nghịch, như đang làm nũng.

Anh không cười, cẩn thận cầm điện thoại:

- Đến bệnh viện chưa?

- Đến lâu rồi, vừa mới ra ngoài ăn chè với đồng nghiệp. Sao anh vẫn chưa ngủ?

- Sắp ngủ rồi. Bạch Nhạn...

- Hả?

- Bánh chưng rất ngon.

Bạch Nhạn như hít phải một ngụm khí lạnh, nửa ngày trời không nói câu nào.

- Anh... không có chuyện gì khác chứ? – Cô ấp úng hỏi.

- Ngày mai tan làm anh đến đón em, mình cùng đi ăn.

- Sếp à, ngày mai, Tân Giang trời nắng, nhiệt độ thấp nhất là 16 độ, cao nhất là 30 độ, gió Đông Nam cấp 3 – cấp 4.

Anh chớp mắt, không hiểu gì.

Đầu dây kia cười khúc khích:

- Ngày mai trời không có bão đâu, sếp đừng dọa người khác, em tan làm rồi sẽ tự về nhà.

Cho dù là ngày cuối cùng cũng phải bảo vệ thật tốt trận địa của mình, quyết không để bà Lý cho rằng cô là kẻ đào ngũ.

Điện thoại cúp trong tiếng cười của cô.

Tâm trạng của anh không hề vì cuộc điện thoại này mà tốt lên chút nào. Giọng cô ngọt ngào nhưng lại ngoài kia, nếu không tại sao lại bỏ đi?

Anh không thể thất lễ, cợt nhả với cô, kể cả là có làm gì thì bọn họ là vợ chồng, chuyện ướt át nào mà chẳng làm được.

Cô nói: Nếu đã định chia tay thì không cần làm mọi chuyện thêm phức tạp.

Tim Khang Kiếm lại một lần nữa quặn đau.

Một chiếc taxi chạy đến, thoáng thấy được người lái xe là phụ nữ, Bạch Nhạn mở cửa, lên xe, biến mất trong màn đêm mịt mùng.

Khang Kiếm thẫn thờ quay về phòng ngủ, gối tay sau đầu nằm trên giường, không thấy buồn ngủ chút nào.

Trong đêm tân hôn của bọn họ, cô cũng đã từng nằm một mình trên chiếc giường này, khi đó cô đã nghĩ gì?

Thì ra cảm giác mất mát vì bị người ta ruồng rẫy lại đau đớn như vậy.

Anh nhớ khi anh đề nghị được qua lại với cô, cô lắc đầu nói: "Tôi không muốn phải chịu ấm ức"; trong phòng trang điểm, cô đeo cho anh chiếc nhẫn cưới bị rơi, hờn dỗi nói: "Sau này không được làm rơi nữa đâu nhé"; trước khi bước vào hội trường đám cưới, cô ôm lấy anh, gục đầu trên vai anh nói: "Cảm ơn anh"... Từng cảnh tượng, từng hình ảnh, anh nhớ rất rõ, khi đó, ánh mắt cô nhìn anh lấp lánh như sao, dịu dàng như nước.

Người con gái mà tên nằm ở bên trái tên anh trong tờ giấy đăng ký kết hôn, đêm nay lại vì anh, có nhà nhưng không thể ở.

Đây là "nhà" của cô sao?

Khang Kiếm hiểu rất rõ, trong cuộc hôn nhân này, cô là một người vợ tròn trách nhiệm, còn anh lại không phải là một người chồng tròn trách nhiệm. Không phải anh không làm được, mà là không thèm làm, bởi vì anh muốn thấy cô phải chịu mất mát, muốn thấy cô đau khổ.

Kết quả, người mất mát là anh, người đau khổ cũng là anh.

Sở dĩ cô vẫn nhẫn nhịn anh, là vì cuộc ứng cử chức thị trưởng xây dựng diễn ra vào tháng Một năm sau.

Đó là sự tốt bụng, sự chăm sóc, sự khoan dung của cô, nhưng há chẳng phải là sự bố thí của cô dành cho anh sao? Thật mỉa mai!

Đến tháng Một năm sau, họ thật sự sẽ chia tay. Khang Kiếm bỗng nghĩ tới việc tên cô sau này sẽ được viết ở bên trái tên một người đàn ông khác, cô sẽ ôm một người đàn ông khác, sẽ hôn anh ta, sẽ dịu dàng gọi anh ta là "sếp", sẽ làm món "tuyệt chiêu bí truyền" cho anh ta, trong đêm khuya như thế này, sẽ cùng anh ta nằm trên một chiếc giường, quấn quýt triền miên...

Anh bỗng rét run, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Anh bật dậy, cầm điện thoại nhấn số.

- Sao thế sếp? – Bạch Nhạn nhanh chóng nghe máy. Trong đêm khuya, giọng nói của cô vang lên lanh lảnh, giòn giã.

Sống mũi Khang Kiếm bỗng cay cay, anh không nói gì. Bạch Nhạn tưởng tín hiệu điện thoại không tốt, vội vàng ê ê hai tiếng:

- Sếp có nghe thấy gì không?

- Ừ. – Tim Khang Kiếm chùng xuống, thật lâu sau mới nói được một chữ.

- Ồ, nghe được rồi Một mình ngủ cái giường to thích nhé! Trời nóng thế này em còn phải chen chúc với người ta, hận anh chết đi được.

Prev 1 ... 74 75 76 77 78 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000474
Old school Easter eggs.