Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2645
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Nhạn vẫn cười tinh nghịch, như đang làm nũng.

Anh không cười, cẩn thận cầm điện thoại:

- Đến bệnh viện chưa?

- Đến lâu rồi, vừa mới ra ngoài ăn chè với đồng nghiệp. Sao anh vẫn chưa ngủ?

- Sắp ngủ rồi. Bạch Nhạn...

- Hả?

- Bánh chưng rất ngon.

Bạch Nhạn như hít phải một ngụm khí lạnh, nửa ngày trời không nói câu nào.

- Anh... không có chuyện gì khác chứ? – Cô ấp úng hỏi.

- Ngày mai tan làm anh đến đón em, mình cùng đi ăn.

- Sếp à, ngày mai, Tân Giang trời nắng, nhiệt độ thấp nhất là 16 độ, cao nhất là 30 độ, gió Đông Nam cấp 3 – cấp 4.

Anh chớp mắt, không hiểu gì.

Đầu dây kia cười khúc khích:

- Ngày mai trời không có bão đâu, sếp đừng dọa người khác, em tan làm rồi sẽ tự về nhà.

Cho dù là ngày cuối cùng cũng phải bảo vệ thật tốt trận địa của mình, quyết không để bà Lý cho rằng cô là kẻ đào ngũ.

Điện thoại cúp trong tiếng cười của cô.

Tâm trạng của anh không hề vì cuộc điện thoại này mà tốt lên chút nào. Giọng cô ngọt ngào nhưng lại vẫn bảo vệ mình thật chặt, thổi một hơi khiến anh bay tới mười vạn tám ngàn dặm, cô không quan tâm đến sự tốt bụng của anh.

Sếp Khang lại bị dội một gáo nước lạnh, phiền muộn, hụt hẫng đến tận tảng sáng mới chợp mắt được.

Sáng sớm xuống lầu, đứng ở đầu cầu thang đã ngửi thấy mùi nui hăng hắc, đây là bữa sáng một năm bốn mùa sấm đánh không thay đổi của thím Ngô, dạ dày của Khang Kiếm quặn lên theo phản xạ.

Thím Ngô vóc người chắc khỏe, chăm sóc bà Lý Tâm Hà thật sự là quá phù hợp, cũng rất chịu khó, khuyết điểm duy nhất là không biết nấu ăn. Bà vốn sống ở một làng quê phía Bắc cùng Đông Bắc, ít rau xanh, thức ăn quanh năm chủ yếu là mì. Bà biết làm bánh bao, biết làm mì nui, bánh xèo, xào rau nấu canh đều ham làm nhiều, chỉ mong dùng được cả chậu rửa mặt để đựng. Bà Lý Tâm Hà cũng đã từng có ý định dạy dỗ bà cho cẩn thận, nhưng về mặt này thím Ngô lại không thông. Nghe thì nghe đấy, nấu ra rồi vẫn thế.

Bà Lý Tâm Hà bất lực, đành để mặc thím Ngô. Ông Khang Vân Lâm xã giao nhiều, thường không ăn cơm ở nhà. Bên ngoài có đủ loại hàng quán, nếu bà chán đồ thím Ngô làm thì sẽ rủ thím Ngô ra ngoài đổi khẩu vị.

- Kiếm Kiếm, dậy rồi à! – Thím Ngô chùi tay, đi từ trong bếp ra.

Khang Kiếm gật đầu, cau mày nhìn phòng bếp bừa bộn, rót cho mình một ly nước lạnh:

- Mẹ con dậy chưa?

- Đang lên mạng trong phòng.

Thú vui duy nhất của bà Lý Tâm Hà là lên mạng. Bà không tiện ra ngoài, ra ngoài rồi lại không muốn bị những ánh mắt hiếu kỳ trên đường soi mói, phần lớn thời gian đều ở trong nhà. Sau khi học lên mạng, phát hiện nơi đó là cả một thế giới rộng lớn. Bà với bạn trên mạng giao lưu chuyện vợ chồng, chat chuyện nấu ăn, nuôi con, bàn chuyện nuôi thú cưng, trồng hoa. Gần đây bà đang mê thêu chữ thập.

Khang Kiếm đẩy cửa phòng, bà Lý Tâm Hà đang ngồi rạp trước máy tính lướt web, Lệ Lệ nằm trên đùi bà, hai chậu lan mang từ Bắc Kinh tới đặt trên bệ cửa sổ, đó là cũng thứ yêu thích của bà.

- Mẹ, mẹ ngủ ngon không? – Khang Kiếm mỉm cười đi tới ngồi cạnh giường.

Bà Lý Tâm Hà ngoảnh đầu lại, nhìn Khang Kiếm từ trên xuống dưới, mặt sa sầm:

- Kiếm Kiếm, con bé đó đúng là hồ ly tinh chính cống, cả tối không buông tha cho con phải không? Con trông sắc mặt con...

- Mẹ – Khang Kiếm ngắt lời bà – Tối hôm qua Bạch Nhạn đến bệnh viện trực, không ở nhà.

Bà Lý Tâm Hà mất tự nhiên ho một tiếng:

- Kiếm Kiếm, con nhãi đó còn lợi hại hơn con nói qua điện thoại nhiều, mẹ cảm thấy nước cờ này của con có thể đã đi sai rồi. Nó mồm mép giảo hoạt, hại người không chớp mắt, không có chút giáo dục nào, con đã quá nhượng bộ nó rồi, nó không xứng.

Khang Kiếm sầm mặt:

- Mẹ, con phải đi làm rồi, mẹ bảo thím Ngô đưa mẹ xuống dưới đi dạo, ở đây gần sông, phong cảnh rất đẹp.

- Mẹ đến đây không phải là để ngắm cảnh. – Bà Lý Tâm Hà có phần tức giận – Kiếm Kiếm, con không bị con bé đó mê hoặc đấy chứ?

Khang Kiếm cười khổ:

- Sao có thể được mẹ?

Giọng nói không hề chắc chắn.

- Tốt nhất là như vậy, mẹ cứ cảnh báo trước, cho dù con thích nó, mẹ cũng tuyệt đối không chấp nhận, con đừng giẫm lên vết xe đổ của bố con.

Khang Kiếm nhíu mày, lẳng lặng nhìn bà rồi đi ra ngoài.

- Kiếm Kiếm, mì nguội rồi, mau ngồi xuống ăn đi. – Thím Ngô cười hi hi bước tới.

Khang Kiếm nhìn bát mì to vật vã, nhắm mắt lại, cười hiền lành:

- Tối qua con ăn bánh chưng vẫn chưa tiêu hết, bát mì to thế này con ăn không nổi, con ăn thứ khác vậy.

Anh bước vào bếp mở tủ lạnh, đầu tiên là ngăn mát, rồi đến ngăn đá, mở đi mở lại, lông mày xoăn tít:

- Thím Ngô, bánh chưng đâu?

- Không ở trong đó sao? – Thím Ngô lấy cái hộp giấy ở phía trên ra.

- Không phải cái này, bánh Bạch Nhạn gói cơ.

Sắc mặt thím Ngô thoắt thay đổi: "Thím không biết", giọng đầy bực bội.

Khang Kiếm lại tìm thêm lần nữa, quái thật, đĩa bánh chưng đầy ụ tối qua biến đâu mất rồi?

Oẳng oẳng... Lệ Lệ vẫy đuôi chạy tới, cắn ống quần Khang Kiếm.

Khang Kiếm ngồi xổm xuống xoa đầu Lệ Lệ:

- Lệ Lệ, có phải mày ăn không?

Lệ Lệ lúc lắc cái đuôi trông rất vô tội.

Phòng phẫu thuật.

Prev 1 ... 75 76 77 78 79 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000553