Giọng nói lành lạnh của Lãnh Phong từ đầu dây bên kia vọng tới, Bạch Nhạn kinh ngạc tới mức nhổm ngay dậy:
- Tôi đang làm việc.
- Mời cô đến khoa Tiết niệu lấy lại hồ sơ mà tôi cầm lúc sáng.
Bạch Nhạn lau mồ hôi rịn trên trán:
- Được, tôi tới ngay.
Trời ạ, tim đập điên cuồng không ngừng.
Trong bệnh viện có hai khoa không thể tự ý xông vào, một là khoa Phụ sản, hai là khoa Tiết niệu, đều là hai khoa liên quan đến chuyện thầm kín cá nhân. Mặc dù các bác sĩ không phân biệt nam nữ, nhưng bệnh nhân lại rất ngại việc này. Thông thường, khoa Phụ sản cố gắng bố trí toàn là bác sĩ nữ, khoa Tiết niệu chắc chắn là bác sĩ nam.
Bạn nói xem, nếu một người đàn ông chạy đến khoa Tiết niệu làm phẫu thuật cắt bao quy đầu, đối diện với một nữ bác sĩ xinh như hoa như mộng, vậy chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao!
Khoa Tiết niệu cũng không phải là không có phụ nữ lui tới, ví dụ như y tá nữ, nhưng ai nấy đều đeo khẩu trang, mắt nhòm mũi, mũi nhòm mồm, không nói không nhìn ngó lung tung.
Trước khi Bạch Nhạn tới, cũng đã nghiêm túc chỉnh đốn lại trang phục một lượt, tóc tai cặp lại gọn gàng, ngoan ngoãn nằm gọn trong mũ y tá, tìm một cái khẩu trang tiệt trùng đeo vào, quần áo vuốt cho phẳng phiu, thót bụng, ưỡn ngực, ánh mắt nghiêm nghị.
Cô đứng trước cửa, hít thật sâu, nhìn vào trong, không có bệnh nhân, Lãnh Phong đang ngồi, phía sau có một y tá thực tập đang pha trà cho anh. Nước rất nóng, cô y tá bê lên, hơi đung đưa tách trà trong tay, muốn làm nguội nước bằng sự thay đổi không khí. Sau đó cô ấy lại lấy từ trong túi áo ra một túi khăn giấy tiệt trùng đặt bên tay Lãnh Phong:
- Bác sĩ Lãnh, anh lau tay đi.
- Cảm ơn! – Lãnh Phong ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi nhếch lên.
Cô y tá đỏ mặt, bối rối cúi đầu.
Bạch Nhạn muốn lòi cả con ngươi, toi rồi, hôm nay sao trông bác sĩ Lãnh lại tình cảm như thế, lại còn cười nữa. Lúc sáng đúng thật là mình cảm nhận sai, bác sĩ Lãnh không chỉ đối với cô, mà anh ta đổi tính rồi, bắt đầu phát ra ma lực với mọi người, báo hại cô căng thẳng lo lắng như sắp gặp quân địch.
Bác sĩ Lãnh cũng không còn trẻ nữa, nghe nói vẫn còn độc thân, cũng nên động lòng trần rồi.
Bạch Nhạn cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, không còn thận trọng như trước nữa, liền thoải mái gõ cửa:
- Bác sĩ Lãnh, tôi đến rồi.
Hết sức cung kính.
- Ừ! – Lãnh Phong ngoảnh lại – Mời ngồi.
Anh đưa tay về hướng chiếc ghế đối diện.
- Không ngồi đâu, trong phòng phẫu thuật vẫn còn có việc.
Dè dặt.
- Buổi chiều hình như không có ca mổ! – Lãnh Phong bình thản nói.
Đoàng, nói dối bị lật tẩy, Bạch Nhạn đỏ mặt, xấu hổ cười cười, vội chuyển chủ đề sang cô y tá thực tập:
- Em gái đáng yêu này cũng học trường y tá à?
Y tá thực tập gật đầu.
- Vậy chị là đàn chị của em đó. – Bạch Nhạn ra vẻ già đời.
- Em chào chị. – Cô y tá ngoan ngoãn cất tiếng chào.
- Tiểu Trương, đến phòng bệnh xem tình hình bệnh nhân mổ hôm qua thế nào rồi. – Lãnh Phong không cho cô được già nhanh, đuổi khéo cô y tá đi.
Trong phòng chỉ còn lại Lãnh Phong và Bạch Nhạn, một áp lực vô hình khiến Bạch Nhạn cảm thấy hít thở hơi khó khăn, ánh mắt lúc nóng lúc lạnh của anh, như một tấm lưới từ từ ập xuống, cách cô càng lúc càng gần.
- Bác sĩ Lãnh, hồ sơ đâu? – Bạch Nhạn đi thẳng vào đề.
- Ồ, lát nữa đưa. – Lãnh Phong lại kéo dài không gian và thời gian thêm một lần nữa – Bánh chưng rất ngon.
Bạch Nhạn cười, cái này sếp Khang đã khen rồi, Lệ Lệ cũng rất thích.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong bỗng đổi đề tài, vẻ mặt nghiêm túc – Hạnh phúc không phải là tỏ ra như thế, mà phải là chân chính có được. Em có hạnh phúc không?
Bạch Nhạn sững sờ, gai ốc nổi khắp người:
- Bác sĩ Lãnh, việc này có liên quan gì đến hồ sơ hay không?
Lãnh Phong đứng dậy, đi tới trước mặt cô, ánh mắt long lanh:
- Không liên quan, tôi chỉ không thể chịu nổi việc em cứ đè nén bản thân tới mức sắp biến dạng. Khi tay chảy máu, người ta sẽ cảm thấy đau, khi tim người ta đau, họ sẽ khóc. Em có cảm giác đó không?
Bạch Nhạn mím môi run rẩy:
- Anh... vô duyên vô cớ...
- Em không phải là người tham lam hư vinh bề ngoài, tại sao lại phải chịu ấm ức như vậy? Hôn nhân không có tốt nhất, chỉ có thích hợp hay không thích hợp, cũng giống như đi giày vậy. Em đừng có phủ nhận, đôi giày này của em hiện giờ không hề vừa chân. – Lãnh Phong hùng hồn.
Bạch Nhạn nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng nhắm mắt lại:
- Cơn hàn lưu của anh phân bố cũng rộng nhỉ, có phải tôi nên cảm tạ sự quan tâm của anh không?
- Đây không phải là quan tâm, tôi chỉ muốn nhắc nhở em, con người ta phải sống vì bản thân mình. Thứ Bảy tuần sau em có rỗi không?
Anh rút tập hồ sơ từ trong ngăn kéo ra.
- Không.
- Hôm đó tôi tới một viện điều dưỡng, nếu em có thời gian thì vẫn giờ đó xuống lầu. Con người nếu muốn độc lập, muốn là chính mình, thì trước tiên phải độc lập về kinh tế, đừng kết thù kết oán với đồng tiền. Ít nhất trong lúc em cô đơn nhất, nó cũng không phản bội em.
Lãnh Phong đưa hồ sơ cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn nhận lấy, không nhìn anh mà quay đầu đi thẳng.
Lãnh Phong bật cười lắc đầu.
- Tôi đang làm việc.
- Mời cô đến khoa Tiết niệu lấy lại hồ sơ mà tôi cầm lúc sáng.
Bạch Nhạn lau mồ hôi rịn trên trán:
- Được, tôi tới ngay.
Trời ạ, tim đập điên cuồng không ngừng.
Trong bệnh viện có hai khoa không thể tự ý xông vào, một là khoa Phụ sản, hai là khoa Tiết niệu, đều là hai khoa liên quan đến chuyện thầm kín cá nhân. Mặc dù các bác sĩ không phân biệt nam nữ, nhưng bệnh nhân lại rất ngại việc này. Thông thường, khoa Phụ sản cố gắng bố trí toàn là bác sĩ nữ, khoa Tiết niệu chắc chắn là bác sĩ nam.
Bạn nói xem, nếu một người đàn ông chạy đến khoa Tiết niệu làm phẫu thuật cắt bao quy đầu, đối diện với một nữ bác sĩ xinh như hoa như mộng, vậy chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao!
Khoa Tiết niệu cũng không phải là không có phụ nữ lui tới, ví dụ như y tá nữ, nhưng ai nấy đều đeo khẩu trang, mắt nhòm mũi, mũi nhòm mồm, không nói không nhìn ngó lung tung.
Trước khi Bạch Nhạn tới, cũng đã nghiêm túc chỉnh đốn lại trang phục một lượt, tóc tai cặp lại gọn gàng, ngoan ngoãn nằm gọn trong mũ y tá, tìm một cái khẩu trang tiệt trùng đeo vào, quần áo vuốt cho phẳng phiu, thót bụng, ưỡn ngực, ánh mắt nghiêm nghị.
Cô đứng trước cửa, hít thật sâu, nhìn vào trong, không có bệnh nhân, Lãnh Phong đang ngồi, phía sau có một y tá thực tập đang pha trà cho anh. Nước rất nóng, cô y tá bê lên, hơi đung đưa tách trà trong tay, muốn làm nguội nước bằng sự thay đổi không khí. Sau đó cô ấy lại lấy từ trong túi áo ra một túi khăn giấy tiệt trùng đặt bên tay Lãnh Phong:
- Bác sĩ Lãnh, anh lau tay đi.
- Cảm ơn! – Lãnh Phong ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi nhếch lên.
Cô y tá đỏ mặt, bối rối cúi đầu.
Bạch Nhạn muốn lòi cả con ngươi, toi rồi, hôm nay sao trông bác sĩ Lãnh lại tình cảm như thế, lại còn cười nữa. Lúc sáng đúng thật là mình cảm nhận sai, bác sĩ Lãnh không chỉ đối với cô, mà anh ta đổi tính rồi, bắt đầu phát ra ma lực với mọi người, báo hại cô căng thẳng lo lắng như sắp gặp quân địch.
Bác sĩ Lãnh cũng không còn trẻ nữa, nghe nói vẫn còn độc thân, cũng nên động lòng trần rồi.
Bạch Nhạn cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, không còn thận trọng như trước nữa, liền thoải mái gõ cửa:
- Bác sĩ Lãnh, tôi đến rồi.
Hết sức cung kính.
- Ừ! – Lãnh Phong ngoảnh lại – Mời ngồi.
Anh đưa tay về hướng chiếc ghế đối diện.
- Không ngồi đâu, trong phòng phẫu thuật vẫn còn có việc.
Dè dặt.
- Buổi chiều hình như không có ca mổ! – Lãnh Phong bình thản nói.
Đoàng, nói dối bị lật tẩy, Bạch Nhạn đỏ mặt, xấu hổ cười cười, vội chuyển chủ đề sang cô y tá thực tập:
- Em gái đáng yêu này cũng học trường y tá à?
Y tá thực tập gật đầu.
- Vậy chị là đàn chị của em đó. – Bạch Nhạn ra vẻ già đời.
- Em chào chị. – Cô y tá ngoan ngoãn cất tiếng chào.
- Tiểu Trương, đến phòng bệnh xem tình hình bệnh nhân mổ hôm qua thế nào rồi. – Lãnh Phong không cho cô được già nhanh, đuổi khéo cô y tá đi.
Trong phòng chỉ còn lại Lãnh Phong và Bạch Nhạn, một áp lực vô hình khiến Bạch Nhạn cảm thấy hít thở hơi khó khăn, ánh mắt lúc nóng lúc lạnh của anh, như một tấm lưới từ từ ập xuống, cách cô càng lúc càng gần.
- Bác sĩ Lãnh, hồ sơ đâu? – Bạch Nhạn đi thẳng vào đề.
- Ồ, lát nữa đưa. – Lãnh Phong lại kéo dài không gian và thời gian thêm một lần nữa – Bánh chưng rất ngon.
Bạch Nhạn cười, cái này sếp Khang đã khen rồi, Lệ Lệ cũng rất thích.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong bỗng đổi đề tài, vẻ mặt nghiêm túc – Hạnh phúc không phải là tỏ ra như thế, mà phải là chân chính có được. Em có hạnh phúc không?
Bạch Nhạn sững sờ, gai ốc nổi khắp người:
- Bác sĩ Lãnh, việc này có liên quan gì đến hồ sơ hay không?
Lãnh Phong đứng dậy, đi tới trước mặt cô, ánh mắt long lanh:
- Không liên quan, tôi chỉ không thể chịu nổi việc em cứ đè nén bản thân tới mức sắp biến dạng. Khi tay chảy máu, người ta sẽ cảm thấy đau, khi tim người ta đau, họ sẽ khóc. Em có cảm giác đó không?
Bạch Nhạn mím môi run rẩy:
- Anh... vô duyên vô cớ...
- Em không phải là người tham lam hư vinh bề ngoài, tại sao lại phải chịu ấm ức như vậy? Hôn nhân không có tốt nhất, chỉ có thích hợp hay không thích hợp, cũng giống như đi giày vậy. Em đừng có phủ nhận, đôi giày này của em hiện giờ không hề vừa chân. – Lãnh Phong hùng hồn.
Bạch Nhạn nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng nhắm mắt lại:
- Cơn hàn lưu của anh phân bố cũng rộng nhỉ, có phải tôi nên cảm tạ sự quan tâm của anh không?
- Đây không phải là quan tâm, tôi chỉ muốn nhắc nhở em, con người ta phải sống vì bản thân mình. Thứ Bảy tuần sau em có rỗi không?
Anh rút tập hồ sơ từ trong ngăn kéo ra.
- Không.
- Hôm đó tôi tới một viện điều dưỡng, nếu em có thời gian thì vẫn giờ đó xuống lầu. Con người nếu muốn độc lập, muốn là chính mình, thì trước tiên phải độc lập về kinh tế, đừng kết thù kết oán với đồng tiền. Ít nhất trong lúc em cô đơn nhất, nó cũng không phản bội em.
Lãnh Phong đưa hồ sơ cho Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn nhận lấy, không nhìn anh mà quay đầu đi thẳng.
Lãnh Phong bật cười lắc đầu.

