Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ đêm, gập điện thoại vào, nhìn khuôn mặt của Cố Tông Kỳ trong đêm tối, không biết phải nói gì.
Có vài thứ, trong khoảnh khắc trời như sắp đổ xuống, có vài quan hệ phải dùng cả cơ thể để gắn bó mãi.
"Tịch Tịch, em nghĩ gì đấy."
Tôi vẫn chăm chú nhìn anh ấy, miệng cứ ngậm vào không biết nói gì, không khí lạnh lẽo thổi vào bờ vai hở của tôi, những cảm giác đau đớn thấm vào gân cốt, anh ấy duỗi tay ra ôm tôi vào lòng. "Đừng nghĩ nhiều em nhé."
Nghĩ nhiều ư? Tôi nghe không hiểu lời Cố Tông Kỳ nói, tôi lắc lắc đầu: "Em không nghĩ gì cả, chỉ là..."
"Có những lúc sẽ nghĩ, cuộc đời con người phải vui vẻ đúng lúc, có những khi sẽ cảm thấy cuộc đời chẳng có chút thú vị nào, em không biết, Cố Tông Kỳ, em thực sự không biết, em nên nghĩ cái gì chứ? Hay cái gì cũng không cần nghĩ."
Anh ấy nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc tôi: "Anh muốn cái gì cũng không cần nghĩ hết, cứ vô tư mà sống."
"Tại sao thế?"
"Như thế em sẽ thấy vui vẻ, vui vẻ thì không nhất định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả."
Hôm sau tôi cùng Tần Chi Văn về quê, trời vẫn cứ mưa rất to.
Trong khu vườn nhỏ bức bách, có lẽ không có ai dọn cỏ mọc tươi tốt, những giọt nước trong ao bị mưa làm tung lên, màu xanh của rong rêu, mùi ngai ngái của bùn đất tỏa ra khắp nơi bay lên mũi.
Cánh cửa của ngôi nhà cũ kêu kẽo kẹt, hơi ẩm lan tỏa ẩm ướt bao trùm khắp căn phòng, lúc ấy đồ đạc trong nhà đã được chuyển đi rồi, dường như không còn dấu tích nào của mọi người, ánh sáng mờ mịt xuyên qua ngôi nhà cũ kỹ.
Tần Chi Văn chỉ chỉ lên lầu: "Đồ đạc của chúng ta đều được để trong phòng của cậu ở tầng trên, cậu lên xem có thứ nào cần lấy không, tớ ngồi dưới đây một lúc, sau này có thể không có cơ hội trở về đây nữa."
Tôi "Ờ" một tiếng rồi từ từ lên tầng trên, nền tường trước kia màu trắng tuyết giờ phủ đầy bụi xám, một góc tối đã từng đùa nghịch ở đó, vết bút chì viết lên đã mờ nhạt, tôi nhìn lên tường rồi chợt cảm thấy một chút đau thương.
Đồ đạc hồi nhỏ của tôi và Tần Chi Văn được xếp vào một góc, thực tế là chẳng có đồ đạc gì quan trọng cả, tất cả đều là sách, vở bài tập, vài món đồ chơi. Nhìn hết rồi tôi đi xuống dưới tìm Tần Chi Văn, thì phát hiện ra cậu ấy đang đứng trước tường của giếng trời, nhắm mắt, giống như đang ngủ vậy.
Còn khuôn mặt xanh gầy, cái cằm nhọn nhọn, có một ít râu, từ khi tôi bắt đầu nhớ lại, cậu ấy lúc nào cũng có khí chất lạnh lùng, vài giọt nước mưa rơi tí tách từ trên mái xuống.
Dường như thời gian như ngừng lại.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ấy, môt lúc lâu sau mới cảm thấy có gì đó không bình thường.
Không phải là mệt đến mức ngủ quên rồi, mà là thái độ tĩnh lặng không một chút màng gì đến đời người, trong căn nhà cũ kỹ, lặng lẽ đợi thời gian trôi qua, đợi đến lúc bản thân mình biến thành cát bụi, lại theo gió bay đi.
Dự cảm không hay dồn vào đầu tôi.
"Muỗi, muỗi ơi?". Tôi thử gọi cậu ấy, cậu ấy vẫn cứ nhắm mắt, tôi đến kéo cậu ấy, toàn bộ cơ thể cậu ấy ngã xuống một bên, tôi đưa tay thử kiểm tra hơi thở ở mũi. Vẫn còn!
Cậu ấy không còn bất cứ ý thức nào nữa.
Tôi cũng không nhớ bản thân làm cách nào gọi điện thoại cho xe cấp cứu, chỉ nhớ là lúc đợi tiếng còi của xe cấp cứu đến thì đầu óc tôi đã là một khoảng trống rỗng, giống như trạng thái lúc ân ái với Cố Tông Kỳ.
Chỉ có tiếng mưa rào rào, tôi và cậu ấy, tĩnh lặng tựa vào nhau, ánh sáng trong suốt, không còn nhìn thấy bóng của hai đứa chúng tôi trên mặt đất, dường như mang theo cả đau thương và nóng sốt.
Rất nhanh chóng, Tần Chi Văn được đưa vào phòng cấp cứu, sau đó chuyển sang ICU, tôi thấy bố nuôi đứng trước cửa thang máy, khuôn mặt trang nghiêm nhìn tôi, tôi lúc ấy đã chuẩn bị làm thật tốt một dự định xấu xa nhất.
Từ bao giờ, trong tiềm thức Tần Chi Văn đã biến thành một làn nước, nhanh chóng bốc hơi, lập tức biến mất.
Có lẽ tuyết tung bay trong đêm giáng sinh ấy, cơ thể của cậu ấy vùi trong tuyết, hoàn toàn biến mất, lúc đó cậu ấy nói với tôi: "Tịch Tịch, chúng ta không thể ở bên nhau suốt đời rồi.", dường như là một kết thúc tồi tệ như thế.
"Không được như nguyện vọng của con đâu, ung thư giai đoạn cuối, ảnh hưởng đến não, hệ thần kinh đã có đặc điểm bị mất điều khiển, rối loạn chuyển hóa, trí lực giảm dần, ý thức bị ngăn cản, biểu hiện lâm sàng chủ yếu là hệ thống thần kinh và gan đều bị tổn thương..."
"Còn có thể sống được bao lâu nữa?"
Bố nuôi tôi đờ người một lúc, rồi lắc lắc đầu: "Đã đến giai đoạn này rồi, thì cũng có thể chỉ là mấy ngày."
"Con có thể đi thăm cậu ấy một chút không?"
"Ngay lập tức sẽ không tỉnh lại đâu, con tới nhìn cậu ấy thì cũng được."
Đường đi đến phòng bệnh hình như rất dài, một dải ánh sáng ở cửa sổ hành lang hình như cũng đã biến mất một nửa, tôi không ngừng hỏi bản thân, đây có phải đường thông giữa nhân gian với thiên đường. Phòng bệnh yên ắng, chỉ có ánh sáng yếu ớt của các loại máy móc, Tần Chi Văn nằm yên lặng trên giường bệnh, tôi bỗng nhiên hy vọng rằng cậu ấy cứ mãi mãi nhắm mắt thế này, không cần sống mà cũng không phải đi đâu hết.
Có vài thứ, trong khoảnh khắc trời như sắp đổ xuống, có vài quan hệ phải dùng cả cơ thể để gắn bó mãi.
"Tịch Tịch, em nghĩ gì đấy."
Tôi vẫn chăm chú nhìn anh ấy, miệng cứ ngậm vào không biết nói gì, không khí lạnh lẽo thổi vào bờ vai hở của tôi, những cảm giác đau đớn thấm vào gân cốt, anh ấy duỗi tay ra ôm tôi vào lòng. "Đừng nghĩ nhiều em nhé."
Nghĩ nhiều ư? Tôi nghe không hiểu lời Cố Tông Kỳ nói, tôi lắc lắc đầu: "Em không nghĩ gì cả, chỉ là..."
"Có những lúc sẽ nghĩ, cuộc đời con người phải vui vẻ đúng lúc, có những khi sẽ cảm thấy cuộc đời chẳng có chút thú vị nào, em không biết, Cố Tông Kỳ, em thực sự không biết, em nên nghĩ cái gì chứ? Hay cái gì cũng không cần nghĩ."
Anh ấy nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc tôi: "Anh muốn cái gì cũng không cần nghĩ hết, cứ vô tư mà sống."
"Tại sao thế?"
"Như thế em sẽ thấy vui vẻ, vui vẻ thì không nhất định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả."
Hôm sau tôi cùng Tần Chi Văn về quê, trời vẫn cứ mưa rất to.
Trong khu vườn nhỏ bức bách, có lẽ không có ai dọn cỏ mọc tươi tốt, những giọt nước trong ao bị mưa làm tung lên, màu xanh của rong rêu, mùi ngai ngái của bùn đất tỏa ra khắp nơi bay lên mũi.
Cánh cửa của ngôi nhà cũ kêu kẽo kẹt, hơi ẩm lan tỏa ẩm ướt bao trùm khắp căn phòng, lúc ấy đồ đạc trong nhà đã được chuyển đi rồi, dường như không còn dấu tích nào của mọi người, ánh sáng mờ mịt xuyên qua ngôi nhà cũ kỹ.
Tần Chi Văn chỉ chỉ lên lầu: "Đồ đạc của chúng ta đều được để trong phòng của cậu ở tầng trên, cậu lên xem có thứ nào cần lấy không, tớ ngồi dưới đây một lúc, sau này có thể không có cơ hội trở về đây nữa."
Tôi "Ờ" một tiếng rồi từ từ lên tầng trên, nền tường trước kia màu trắng tuyết giờ phủ đầy bụi xám, một góc tối đã từng đùa nghịch ở đó, vết bút chì viết lên đã mờ nhạt, tôi nhìn lên tường rồi chợt cảm thấy một chút đau thương.
Đồ đạc hồi nhỏ của tôi và Tần Chi Văn được xếp vào một góc, thực tế là chẳng có đồ đạc gì quan trọng cả, tất cả đều là sách, vở bài tập, vài món đồ chơi. Nhìn hết rồi tôi đi xuống dưới tìm Tần Chi Văn, thì phát hiện ra cậu ấy đang đứng trước tường của giếng trời, nhắm mắt, giống như đang ngủ vậy.
Còn khuôn mặt xanh gầy, cái cằm nhọn nhọn, có một ít râu, từ khi tôi bắt đầu nhớ lại, cậu ấy lúc nào cũng có khí chất lạnh lùng, vài giọt nước mưa rơi tí tách từ trên mái xuống.
Dường như thời gian như ngừng lại.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ấy, môt lúc lâu sau mới cảm thấy có gì đó không bình thường.
Không phải là mệt đến mức ngủ quên rồi, mà là thái độ tĩnh lặng không một chút màng gì đến đời người, trong căn nhà cũ kỹ, lặng lẽ đợi thời gian trôi qua, đợi đến lúc bản thân mình biến thành cát bụi, lại theo gió bay đi.
Dự cảm không hay dồn vào đầu tôi.
"Muỗi, muỗi ơi?". Tôi thử gọi cậu ấy, cậu ấy vẫn cứ nhắm mắt, tôi đến kéo cậu ấy, toàn bộ cơ thể cậu ấy ngã xuống một bên, tôi đưa tay thử kiểm tra hơi thở ở mũi. Vẫn còn!
Cậu ấy không còn bất cứ ý thức nào nữa.
Tôi cũng không nhớ bản thân làm cách nào gọi điện thoại cho xe cấp cứu, chỉ nhớ là lúc đợi tiếng còi của xe cấp cứu đến thì đầu óc tôi đã là một khoảng trống rỗng, giống như trạng thái lúc ân ái với Cố Tông Kỳ.
Chỉ có tiếng mưa rào rào, tôi và cậu ấy, tĩnh lặng tựa vào nhau, ánh sáng trong suốt, không còn nhìn thấy bóng của hai đứa chúng tôi trên mặt đất, dường như mang theo cả đau thương và nóng sốt.
Rất nhanh chóng, Tần Chi Văn được đưa vào phòng cấp cứu, sau đó chuyển sang ICU, tôi thấy bố nuôi đứng trước cửa thang máy, khuôn mặt trang nghiêm nhìn tôi, tôi lúc ấy đã chuẩn bị làm thật tốt một dự định xấu xa nhất.
Từ bao giờ, trong tiềm thức Tần Chi Văn đã biến thành một làn nước, nhanh chóng bốc hơi, lập tức biến mất.
Có lẽ tuyết tung bay trong đêm giáng sinh ấy, cơ thể của cậu ấy vùi trong tuyết, hoàn toàn biến mất, lúc đó cậu ấy nói với tôi: "Tịch Tịch, chúng ta không thể ở bên nhau suốt đời rồi.", dường như là một kết thúc tồi tệ như thế.
"Không được như nguyện vọng của con đâu, ung thư giai đoạn cuối, ảnh hưởng đến não, hệ thần kinh đã có đặc điểm bị mất điều khiển, rối loạn chuyển hóa, trí lực giảm dần, ý thức bị ngăn cản, biểu hiện lâm sàng chủ yếu là hệ thống thần kinh và gan đều bị tổn thương..."
"Còn có thể sống được bao lâu nữa?"
Bố nuôi tôi đờ người một lúc, rồi lắc lắc đầu: "Đã đến giai đoạn này rồi, thì cũng có thể chỉ là mấy ngày."
"Con có thể đi thăm cậu ấy một chút không?"
"Ngay lập tức sẽ không tỉnh lại đâu, con tới nhìn cậu ấy thì cũng được."
Đường đi đến phòng bệnh hình như rất dài, một dải ánh sáng ở cửa sổ hành lang hình như cũng đã biến mất một nửa, tôi không ngừng hỏi bản thân, đây có phải đường thông giữa nhân gian với thiên đường. Phòng bệnh yên ắng, chỉ có ánh sáng yếu ớt của các loại máy móc, Tần Chi Văn nằm yên lặng trên giường bệnh, tôi bỗng nhiên hy vọng rằng cậu ấy cứ mãi mãi nhắm mắt thế này, không cần sống mà cũng không phải đi đâu hết.

