Hôm ấy cô nhỏm dậy bên mình Trình Tranh, thu vén gọn gàng lại mình và cả buồng ngủ, phòng bếp đang bày bừa, vừa bước ra khỏi cửa chưa được bao xa, đã đụng ngay Chương Tấn Nhân vừa mới về nhà, giống y hệt như trong tiểu thuyết, Chương Tấn Nhân cũng mời cô lên xe mình để "trò chuyện" mấy câu.
Ngay từ câu đầu tiên, bà đã nói: "Vận Cẩm, ta đã từng nghĩ là con sẽ trở thành con dâu ta..."
Thực ra trong suốt quá trình diễn ra cuộc đối thoại ấy, Tô Vận Cẩm đều im lặng. Chương Tấn Nhân cũng không hùng hổ dồn ép, nề nếp gia giáo cẩn thận khiến một vài chủ đề bà chỉ chạm tới là dừng, vô cùng chú ý đến cảm nhận của Tô Vận Cẩm. Thế nhưng Tô Vận Cẩm biết, chuyện lằng nhằng cũ giữa cô và Từ Chí Hằng, cả việc cô không thể có con, người đang đối thoại kia đều rõ cả, điều này chẳng lạ lùng gì, một vòng tròn rộng được đến cỡ nào, dưới gầm trời này chẳng tường nào không lọt gió, huống hồ là một người quyền thế đầy mình như Chương Tấn Nhân.
"Ta cũng chỉ là một người mẹ bình thường, mong con sẽ lượng thứ", Chương Tấn Nhân thở dài.
Tô Vận Cẩm chỉ cười, "Cô không cần phải đòi con lượng thứ gì hết, bởi vì tất cả những điều này là sự thật, con hiểu rõ ý của cô". Thậm chí trong lòng cô còn biết ơn Chương Tấn Nhân không đưa tiền cho cô, nếu không cô còn phải tủi hổ hơn nhiều.
"Thực ra ta cũng không ép con phải rời xa Trình Tranh, con trai ta sinh ra ta biết lắm, nó là một đứa khờ dại, đã quyết làm gì thì xưa nay chưa từng quay đầu lại. Thế nhưng Vận Cẩm, cứ cho là chúng ta có thể không phiền lòng vì những việc trong bốn năm vừa rồi của con, không để ý việc có hay không có con nữa, nhưng con cũng thấy rồi đấy, các con đã từng sống với nhau, thế nhưng chẳng khiến người kia hạnh phúc. Ta hy vọng con ta được sống vui vẻ, thế nên, ta chỉ hỏi con, con có thể đảm bảo sẽ mang lại hạnh phúc cho nó hay không?"
Tô Vận Cẩm trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên, thẳng thắn nói: "Con không thể".
Đúng lúc Tô Vận Cẩm dường như sắp thiếp đi dưới ánh mặt trời, có người cầm cuốn sách cô đang úp trên bụng lên, giọng điệu quái gở đọc ra tên cuốn sách: "...Ái tình của những đứa trẻ hư..." Hì hì, Tô Vận Cẩm, anh phải nói em thế nào mới phải, e chạy về đây, chỉ là để chuyên tâm nghiền ngẫm mấy thứ sách vở bổ béo này hở?".
Tô Vận Cẩm cũng không thắc mắc tại sao anh lại tìm đến đây, chỉ giơ tay giằng lại cuốn sách của mình, rồi lại nhắm mắt giả vờ ngủ. Trình Tranh lấy tay vỗ vỗ lên mặt cô: "Lại còn giả vờ, nói mau, em chạy đến chỗ khỉ ho cò gáy này làm gì?".
Tô Vận Cẩm gạt tay anh ra, "Thế anh thì đến làm gì?".
"Anh... Anh đến đòi lại đồ của anh, trả dây chuyền lại cho anh!", anh hùng hồn nói.
"Nhưng mà, đấy rõ ràng là hoa tai anh tặng em cơ mà!", Tô Vận Cẩm nhắc anh.
"Anh không biết!", đuối lý rồi bắt đầu nhùng nhằng nhõng nhẽo vẫn luôn là phong cách của anh. "Em dụ cho anh ngủ say rồi đi mất là ra thể thống gì, đến chơi bời trăng gió với một con vịt cũng phải trả tiền đấy!"
Tô Vận Cẩm nhổm dậy từ chiếc giường gấp: "Thế anh muốn bao nhiêu, cái phục vụ của anh cũng chẳng đáng mấy tiền".
Trình Tranh nghiến răng trèo trẹo, "Đằng nào thì em cũng phải nói lại với anh một lời chứ".
Tô Vận Cẩm nhìn anh một hồi, sau đó chẳng hó hé gì đi vào căn phòng phía sau sân phơi, lúc đi ra trong tay ôm một bộ cờ vây. Cô bày bàn cờ ngay trên nền sân phơi, sau đó bảo: "Trình Tranh, có một số việc chúng mình dùng cái này để quyết định đi".
Trình Tranh dùng thứ ánh mắt "Em điên rồi" nhìn cô, phát hiện dáng vẻ cô không giống như đùa cợt, sau đó liền thương lượng với cô,
"Hay là chúng mình đổi cách khác vậy, ví dụ như là thi chạy? Anh phải có quyền lựa chọn chứ".
"Anh có thể lựa chọn chơi hoặc không chơi", Tô Vận Cẩm rất bình tĩnh đáp lại.
Trình Tranh ngần ngừ một hồi, cơ hồ giằng co trong lòng, "Được, anh chọn quân đen". Nếu đã không tránh được, vậy thì không được chịu thiệt.
"Thoải mái. Bắt đầu nhé." Tô Vận Cẩm ngồi bệt xuống đất.
Khi hai người còn ở bên nhau, anh trước sau đều không chịu học đánh cờ, cho dù cờ vây chính là môn truyền thống ở trường đại học cũ của anh, mấy năm không gặp, hóa ra lại khiến Tô Vận Cẩm cảm thấy vô cùng sửng sốt. Lối đánh của Trình Tranh hệt như tác phong con người anh vậy, quyết đoán khoáng đạt, công thành phá trì, khá là mạnh mẽ, Tô Vận Cẩm ngược lại trầm tĩnh hơn nhiều, nhưng không phải là ngay lập tức có thể phân rõ ngay cục thế trên dưới. Lúc đánh xuống quân đen 65, đen đã chiếm ưu thế, trông thấy Tô Vận Cẩm chân mày hơi nhíu, Trình Tranh mừng thầm trong bụng, cô nàng làm sao biết được mấy năm nay anh đắm chìm trong cái thú tao nhã này, tay cờ đã tiến bộ lên nhiều, thế nên lúc quân trắng 67 đánh ra, anh không e dè hoảng hốt, đen 73 chặt xuống, đến Tô Vận Cẩm cũng lộ ra vẻ phấn khích. Phần thắng đã nắm trong tay, Trình Tranh gắng sức kiềm chế sự đắc ý của mình, người đàn bà này, lại còn tình dùng chiêu này mà bắt nạt anh, xem cô nàng thua rồi thì còn nói năng gì nữa.
Ngay từ câu đầu tiên, bà đã nói: "Vận Cẩm, ta đã từng nghĩ là con sẽ trở thành con dâu ta..."
Thực ra trong suốt quá trình diễn ra cuộc đối thoại ấy, Tô Vận Cẩm đều im lặng. Chương Tấn Nhân cũng không hùng hổ dồn ép, nề nếp gia giáo cẩn thận khiến một vài chủ đề bà chỉ chạm tới là dừng, vô cùng chú ý đến cảm nhận của Tô Vận Cẩm. Thế nhưng Tô Vận Cẩm biết, chuyện lằng nhằng cũ giữa cô và Từ Chí Hằng, cả việc cô không thể có con, người đang đối thoại kia đều rõ cả, điều này chẳng lạ lùng gì, một vòng tròn rộng được đến cỡ nào, dưới gầm trời này chẳng tường nào không lọt gió, huống hồ là một người quyền thế đầy mình như Chương Tấn Nhân.
"Ta cũng chỉ là một người mẹ bình thường, mong con sẽ lượng thứ", Chương Tấn Nhân thở dài.
Tô Vận Cẩm chỉ cười, "Cô không cần phải đòi con lượng thứ gì hết, bởi vì tất cả những điều này là sự thật, con hiểu rõ ý của cô". Thậm chí trong lòng cô còn biết ơn Chương Tấn Nhân không đưa tiền cho cô, nếu không cô còn phải tủi hổ hơn nhiều.
"Thực ra ta cũng không ép con phải rời xa Trình Tranh, con trai ta sinh ra ta biết lắm, nó là một đứa khờ dại, đã quyết làm gì thì xưa nay chưa từng quay đầu lại. Thế nhưng Vận Cẩm, cứ cho là chúng ta có thể không phiền lòng vì những việc trong bốn năm vừa rồi của con, không để ý việc có hay không có con nữa, nhưng con cũng thấy rồi đấy, các con đã từng sống với nhau, thế nhưng chẳng khiến người kia hạnh phúc. Ta hy vọng con ta được sống vui vẻ, thế nên, ta chỉ hỏi con, con có thể đảm bảo sẽ mang lại hạnh phúc cho nó hay không?"
Tô Vận Cẩm trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên, thẳng thắn nói: "Con không thể".
Đúng lúc Tô Vận Cẩm dường như sắp thiếp đi dưới ánh mặt trời, có người cầm cuốn sách cô đang úp trên bụng lên, giọng điệu quái gở đọc ra tên cuốn sách: "...Ái tình của những đứa trẻ hư..." Hì hì, Tô Vận Cẩm, anh phải nói em thế nào mới phải, e chạy về đây, chỉ là để chuyên tâm nghiền ngẫm mấy thứ sách vở bổ béo này hở?".
Tô Vận Cẩm cũng không thắc mắc tại sao anh lại tìm đến đây, chỉ giơ tay giằng lại cuốn sách của mình, rồi lại nhắm mắt giả vờ ngủ. Trình Tranh lấy tay vỗ vỗ lên mặt cô: "Lại còn giả vờ, nói mau, em chạy đến chỗ khỉ ho cò gáy này làm gì?".
Tô Vận Cẩm gạt tay anh ra, "Thế anh thì đến làm gì?".
"Anh... Anh đến đòi lại đồ của anh, trả dây chuyền lại cho anh!", anh hùng hồn nói.
"Nhưng mà, đấy rõ ràng là hoa tai anh tặng em cơ mà!", Tô Vận Cẩm nhắc anh.
"Anh không biết!", đuối lý rồi bắt đầu nhùng nhằng nhõng nhẽo vẫn luôn là phong cách của anh. "Em dụ cho anh ngủ say rồi đi mất là ra thể thống gì, đến chơi bời trăng gió với một con vịt cũng phải trả tiền đấy!"
Tô Vận Cẩm nhổm dậy từ chiếc giường gấp: "Thế anh muốn bao nhiêu, cái phục vụ của anh cũng chẳng đáng mấy tiền".
Trình Tranh nghiến răng trèo trẹo, "Đằng nào thì em cũng phải nói lại với anh một lời chứ".
Tô Vận Cẩm nhìn anh một hồi, sau đó chẳng hó hé gì đi vào căn phòng phía sau sân phơi, lúc đi ra trong tay ôm một bộ cờ vây. Cô bày bàn cờ ngay trên nền sân phơi, sau đó bảo: "Trình Tranh, có một số việc chúng mình dùng cái này để quyết định đi".
Trình Tranh dùng thứ ánh mắt "Em điên rồi" nhìn cô, phát hiện dáng vẻ cô không giống như đùa cợt, sau đó liền thương lượng với cô,
"Hay là chúng mình đổi cách khác vậy, ví dụ như là thi chạy? Anh phải có quyền lựa chọn chứ".
"Anh có thể lựa chọn chơi hoặc không chơi", Tô Vận Cẩm rất bình tĩnh đáp lại.
Trình Tranh ngần ngừ một hồi, cơ hồ giằng co trong lòng, "Được, anh chọn quân đen". Nếu đã không tránh được, vậy thì không được chịu thiệt.
"Thoải mái. Bắt đầu nhé." Tô Vận Cẩm ngồi bệt xuống đất.
Khi hai người còn ở bên nhau, anh trước sau đều không chịu học đánh cờ, cho dù cờ vây chính là môn truyền thống ở trường đại học cũ của anh, mấy năm không gặp, hóa ra lại khiến Tô Vận Cẩm cảm thấy vô cùng sửng sốt. Lối đánh của Trình Tranh hệt như tác phong con người anh vậy, quyết đoán khoáng đạt, công thành phá trì, khá là mạnh mẽ, Tô Vận Cẩm ngược lại trầm tĩnh hơn nhiều, nhưng không phải là ngay lập tức có thể phân rõ ngay cục thế trên dưới. Lúc đánh xuống quân đen 65, đen đã chiếm ưu thế, trông thấy Tô Vận Cẩm chân mày hơi nhíu, Trình Tranh mừng thầm trong bụng, cô nàng làm sao biết được mấy năm nay anh đắm chìm trong cái thú tao nhã này, tay cờ đã tiến bộ lên nhiều, thế nên lúc quân trắng 67 đánh ra, anh không e dè hoảng hốt, đen 73 chặt xuống, đến Tô Vận Cẩm cũng lộ ra vẻ phấn khích. Phần thắng đã nắm trong tay, Trình Tranh gắng sức kiềm chế sự đắc ý của mình, người đàn bà này, lại còn tình dùng chiêu này mà bắt nạt anh, xem cô nàng thua rồi thì còn nói năng gì nữa.

