Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1025
- Tình trạng: Hoàn thành
Buổi tối, lúc tớ gỡ bỏ đồ trang sức, Trình Tranh trông thấy đôi hoa tai lam ngọc tớ đeo, liền bảo tớ: "Đúng là không thể tưởng tượng nổi, khi ấy anh và em đã xa cách những mấy năm trời".

Tớ nói, nếu không có mấy năm xen giữa ấy, đã không có Trình Tranh và Tô Vận Cẩm nắm tay đi suốt cuộc đời như ngày hôm nay được. Cho dù Trình Tranh của ngày hôm nay tình cờ gặp phải Tô Vận Cẩm khi xưa, bất kể yêu nhiều ra sao, chỉ e mối tình này chẳng thể có kết cục tốt đẹp, ngược lại cũng vậy.

Đúng rồi, vốn đã không định nhắc đến, buổi tiệc tối hôm nay, Chu Tử Dực đang cơn cao hứng, uống quá vài ly, lúc tớ ra toilet, trông thấy cậu ấy đứng ngẩn người ở hành lang, nhìn thấy tớ, chỉ hỏi đúng một câu, "Ở Dublin có tuyết rơi không nhỉ?". Tớ bỗng nhiên nghĩ là, nếu như cậu của hiện tại lần đầu tiên gặp gỡ Chu Tử Dực, liệu có vì cậu ta mà phí hoài lần nữa từng ấy năm không. Cậu bảo ngưỡng mộ tớ, bất kể lúc nào quay đầu lại, cũng đều có người ấy đang đợi chờ, còn cậu quay lại chỉ thấy cái bóng của chính mình. Thực ra tớ cảm thấy, sai lệch thời gian sẽ chẳng gặp đúng người, đợi chờ cũng chỉ hoài công vô ích. Tớ phải mất bốn năm mới hiểu rõ chân lý này, cậu thông minh hơn tớ, nghĩ chút sẽ hiểu ngay thôi mà. Nếu quay đầu lại cũng vẫn chẳng thể nào thấy cậu ta, chi bằng cứ nhìn về phía trước, suy cho cùng thì phong cảnh Dublin đẹp tươi nhường vậy mà.

Chuyện kể thêm 1: Cậu ấy không hề sai

Tôi vẫn nhớ hình như có ai đó đã từng nói: "Tuyệt đối không được bàn tán chuyện đồng nghiệp trong phòng vệ sinh", nghe nói đây là điều thứ bảy trong định luật sinh tồn xã hội rất nổi tiếng, tôi thấy cực kỳ đúng đắn. Nhưng hiển nhiên là có những người không nghĩ như thế.

"... Trông cậu kìa, sao đánh son đậm thế, bị chủ nhiệm tóm được là thảm đấy."

"Sợ cái gì, chủ nhiệm làm gì có thời gian mà để ý mấy thứ này, đàn bà mà, đến quyền điểm trang còn không có, sống phỏng còn ý nghĩa gì nữa."

"Cậu đừng nói thế, có người không ham hố gì thứ này đâu."

"Hi hi, tớ biết cậu nói ai rồi, có phải là Mạc..."

Hai cô y tá trẻ tuổi chọc ghẹo một chặp, một người trong đó lại nói: "Cậu nói xem, một người đàn bà như bác sĩ Mạc ấy mà, rốt cuộc thì đã có mảnh tình nào vắt vai chưa?".

"Ai mà biết được, nhưng mà tớ cũng chẳng thể tưởng tượng nổi, có người đàn ông nào lại chịu nổi cái dáng vẻ lạnh như dao mổ của bà chị ấy."

"Như tớ ấy mà, nói không chừng hồi trước bà ấy đã từng va vấp tổn thương với đàn ông rồi, thế nên..."

"Há há, có điều cậu be bé cái giọng xuống, đừng có để người ta nghe thấy."

"Sợ quái gì, hôm nay đâu phải đến phiên trực của bà ấy."

Tôi yên lặng đứng trong phòng vệ sinh đóng im ỉm. Dò dẫm bí mật của người khác rồi tìm vui trong đó chính là nguồn cảm hứng cuộc đời của rất nhiều người. Tôi rất vinh hạnh được làm vừa lòng bọn họ. Trước khi bọn họ kịp rời đi, tôi mở cửa phòng vệ sinh, bước ra ngoài, lúc rửa tay, tôi cảm thấy vẫn rất cần phải giải thích một chút, vậy nên nói với cô y tá trẻ tay cầm thỏi son đang đứng sững giữa chừng: "Ngại quá đi mất, tôi hôm nay trực thay cho bác sĩ Vương".

Tỉ mẩn lau khô từng chút ẩm ướt còn sót lại trên tay xong xuôi. Tôi mới lướt qua hai cô y tá còn đang ngây cả người, bước ra khỏi toa lét, còn chuyện sau đó bọn họ chê bai tôi ra sao, tôi cũng mặc kệ thôi.

Những điều bọn họ nói cũng không hoàn toàn là sai.

Mãi mãi về sau tôi cũng chẳng thể quên nổi, buổi tối cuối cùng sau khi kết thúc năm thứ ba trung học, trên lối đi tối tăm vắng vẻ của tiệm karaoke, tiếng hát hò ầm ĩ trong phòng bao riêng chỉ còn là tiếng vọng xa xăm thoang thoảng, chẳng thể che lấp nhịp đập trái tim tôi.

Chẳng bao giờ ngờ nổi ngay buổi tối hôm ấy, trên đường từ phòng vệ sinh trở về tôi lại đụng mặt cậu ấy. Cậu ấy mặt mũi đỏ gay, vội vã nhẳm thẳng nơi chốn cần đến mà chạy, hẳn nhiên đã uống không ít, lúc băng qua người tôi, cậu ấy chẳng liếc nhìn tôi lấy một cái. Thế nhưng tôi biết, đây chính là cơ hội cuối cùng mà ông trời ban tặng, tôi chẳng muốn mang theo bí mật cùng hối tiếc mà nói lời giã biệt.

"Chu Tử Dực!", tôi gọi giật cậu ấy lại.

Cậu ấy tiến lên trước thêm một bước, rồi mới hồ hoặc ngoái đầu lại, ánh mắt lướt qua, dáo dát tứ phía tìm người vừa gọi.

Tôi tự nhủ với mình, Mạc Úc Hoa ơi, đếm từ một đến bảy, không được hồi hộp nữa.

Tôi cảm thấy chân mình đang dần dần bước lại gần cậu ấy, một tiếng nói cất lên: "Có thể dành cho tớ một chút thời gian của cậu được không, tớ có điều muốn nói với cậu".

Cậu ấy sững người không nói năng gì.

Tôi nói: "Tớ thích cậu, ba năm rồi, luôn là như thế".

Kì thực, tôi chưa hề mong đợi cậu ấy nói một câu đáp lại: "Tớ cũng vậy", cũng đã hoàn toàn chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ thái độ không thể ngờ nổi mà bảo rằng: "Làm sao thế được... Cậu tha cho tôi đi", tôi mới biết rằng cái sự phòng bị của bản thân không đến nỗi kiên cố như vẫn tưởng tượng. Thế nên tận nhiều năm về sau, tôi vẫn cứ một lòng tin rằng, những lời nói làm người ta đau đớn nhất là phát ra từ những khuôn miệng đẹp đẽ nhất.

Tô Vận Cẩm đã từng thấy bất bình thay cho tôi. "Vì cớ gì chứ?", cô ấy hỏi tôi như thế. "Cậu ta ngoài cái mặt đẹp ra, còn có những thứ gì đáng để cậu yêu?" Tôi chẳng có cách nào trả lời cô ấy.

Prev 1 ... 94 95 96 97 98 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000401