XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2282
- Tình trạng: Hoàn thành
Tiểu Trần lại nhìn Trình Thiếu Thần, nhận được sự đồng ý mới lái xe đi.

Xe tiến vào tiểu khu, đi qua trung tâm dịch vụ, Thẩm An Nhược liền kêu dừng xe, cầm túi bước xuống, Trình Thiếu Thần cũng xuống xe đi cùng.

"Em đi mua đồ."

"Anh đi cùng em."

Tiểu Trần thò đầu ra nhìn, cảm thấy có gì đó không ổn, kêu: "Bên này không được phép đỗ xe, em đến bãi đỗ, anh Thiếu Thần gọi điện cho em nhé" rồi lập tức chuồn mất.

Thẩm An Nhược đang đi rất nhanh, đột ngột quay lại, Trình Thiếu Thần suýt nữa va vào cô.

"Em đi mua băng vệ sinh, anh đi theo làm gì?" Cô hùng hổ gào lên với anh.

Trình Thiếu Thần ngẩng đầu ngắm trăng, thản nhiên nói: "Em chưa tới ngày mà?"

Rõ ràng là anh muốn trêu tức cô. Thẩm An Nhược quay đầu bước tiếp, anh giữ tay cô từ phía sau, cô vùng mà không thoát được, bực tức nói: "Chủ tịch Trình, anh cũng muốn mượn chức vụ quấy rối nữ nhân viên ư?"

Trình Thiếu Thần bị cô chọc cười nhưng vẫn không chịu buông tay: "Không phải em muốn anh dọn sạch đồ của mình sao?"

"Cuối tuần vào ban ngày, em sẽ để lại chìa khóa cho anh. Lúc khác em không tiếp khách, nhất là loại đàn ông vừa bỉ ổi vừa hạ lưu." Cô bị chọc giận nên lời nói lại càng khó nghe hơn.

Trình Thiếu Thần không nhịn được cười, cuối cùng cũng buông tay cô ra, cô quay người chạy mất, quên cả nhìn đường, suýt thì trẹo chân, may mà anh nhanh tay kéo cô lại, ôm chặt vào lòng.

"Buông ra, đừng chạm vào tôi!" Thẩm An Nhược bắt đầu hét, không quan tâm trên đường có người hay không, Trình Thiếu Thần nhanh chóng dúi đầu cô vào ngực mình, khiến cô kêu không ra tiếng.

Nhưng tiếng hét vừa rồi của cô cũng thu hút sự chú ý, một giọng nói già nua vang lên từ đằng xa: "Bên đó có chuyện gì không?" Lại có tiếng nỏi: "Cô gái, có cần giúp gì không?"

Cô vừa nghe đã nhận ra giọng nói này là của ai, nhưng thà rằng bọn họ không nghe thấy thì hơn. Đó là cặp vợ chồng già gần bảy mươi sống cùng tầng với cô, mỗi tối họ thường cùng nhau đi bộ ba, bống tiếng đồng hồ, cô còn học được một bài Thái cực quyền với họ.

Cô cố thò đầu ra, bỗng nhiên bị một luồng sáng làm chói mắt, rồi lại bị Trình Thiếu Thần dúi đầu vào ngực. Ông già cầm đèn pin soi về phía họ: "Tiểu Thẩm, có phải cháu không?" Ông thật là gan dạ, nghe nói ngày trước đã từng đi lính, xem ra đúng là thế thật.

"Có phải ông Triệu không ạ? Hai cụ vẫn minh mẫn quá." Trình Thiếu Thần hòa nhã nói.

"Là Tiểu Trình à. Lâu lắm không thấy cháu. Ra nước ngoài à?"

"Vâng, cháu ra nước ngoài ạ."

"Hai đứ sao vậy, cãi nhau à?"

"Vâng ạ, cháu chọc tức cô ấy, cô ấy đang giận cháu ạ."

"Đi mau đi mau, nhiều chuyện quá, phá hoại vợ chồng người ta thân mật." Tiếng bà Triệu cũng vang lên.

Cô muốn thò đầu ra nhưng bị anh tiếp tục ấn vào, cô nghe thấy ông Triệu trước khi đi còn nói nhỏ một câu đủ cho bọn họ nghe thấy: "Thanh niên các cháu, muốn thu phục được phụ nữ thì phải lừa, nghiêm túc lừa, kiên trì lừa."

Trình Thiếu Thần hơi cử động một chút, chắc đang giơ tay ra hiệu cho ông Triệu, cô còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cười thầm của anh.

Thẩm An Nhược quyết định cả đời này sẽ khinh bỉ anh. Anh hại cô bị đồng nghiệp cười trộm sau lưng không tính, còn khiến cô không ngẩng mặt lên được với hàng xóm.

Tiếng bước chân của vợ chồng ông Triệu xa dần, Trình Thiếu Thần vẫn chưa có ý định buông ra, cô phản ứng một chút liền bị anh ôm chặt hơn, bèn hung hăng cắn anh. Áo vest của Trình Thiếu Thần để lại trong xe, sơ mị lại rất mỏng, cô cắn lên vai anh một miếng to, càng lúc càng mạnh, không chịu nhả ra. Anh kêu lên một tiếng, thế nhưng không đẩy ra, chỉ sống chết ôm chặt lấy cô.

Thẩm An Nhược có một chiếc răng nanh nhỏ, cô đem toàn bộ sức lực tập trung vào chiếc răng đó, kết quả là răng cô đã đau mà anh vẫn không lên tiếng. Thẩm An Nhược thấy mệt, cuối cùng cũng nhả ra, vai anh ướt một mảng. Trong lòng hoảng hốt, tưởng mình cắn anh bị thương, sau đó mới phát hiện thì ra là nước mắt của mình, không biết đã lăn tự lúc nào.

Phát hiện này càng làm cô đau đầu, thể diện của mình cũng như áo lót, hoàn toàn đã bị anh gỡ bỏ. Cô vẫn bị anh ôm chặt, sắp không thở nổi. Cô không thử giãy giụa nữ, cứ thế tựa đầu vào vai anh khóc thút thít, vừa khóc vừa véo vào cánh tay và lưng anh, véo thật đau, nhưng anh không hề trốn tránh.

Thẩm An Nhược cũng không biết mình khóc bao lâu, chỉ nhớ sau đó Trình Thiếu Thần cúi đầu hôn lên tóc mai và gò má cô, vừa vỗ nhẹ lưng cô, vừa kề môi sát tai cô dịu dàng gọi: "An Nhược, An Nhược."

Lần đầu tiên anh gọi tên cô như thế. Vì vậy Thẩm An Nhược trong vòng tay anh đột nhiên mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

**** ***

Từ: Blog của Thẩm An Nhược

Chế độ: Không công khai

Định luật 'ba cỏ':

Thỏ không ăn cỏ gần hang, ngựa tốt không nhai lại cỏ, chân trời góc bể chỗ nào chẳng có cỏ thơm.

Mấy con thỏ với ngựa tốt kia đều không bằng người, đương nhiên cũng không thể là người tốt.

**** Tôi là đường phân cách đã được lợi còn khoe mẽ ***

Thẩm An Nhược nằm bẹp trên giường, ôm gối vùi mặt mình vào trong, lòng nhủ thầm "Tôi là lợn" lần thứ một trăm lẻ một.

Prev 1 ... 155 156 157 158 159 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000422