"Tiểu Thẩm, hôm nay cô ăn ít vậy, không ngon miệng sao?" Phó tổng Lý là người mở lời trước.
"Cháu đang giảm béo, chú Lý."
Có vài người phì cười.
"Con bé này, thấy gì quên nấy, mấy hôm trước còn gọi ta là anh Lý đẹp trai, hôm nay đã gọi là chú rồi." Phó tổng Lý vô cùng ai oán.
"Đúng thế đúng thế, cô ấy giờ có người làm chỗ dựa rồi." Trưởng bộ phận Lưu trong văn phòng cũng phụ họa theo.
"Chà chà." Giám đốc PR họ Trần ho khan, "Trình phu nhân, tiểu nhân cũng vài lần giúp người đuổi đám đàn ông xấu xa liếc mắt đưa tình, người đừng quên nhé, tiểu nhân sau này nguyện vì người phục vụ."
"Anh Trần, cảm phiền anh thêm chữ 'cũ' vào nhé."
Thực ra bình thường hết giờ làm, bọn họ vẫn lấy việc trêu nhau làm vui, ai bị nhắm trúng thì coi như số người đó xui xẻo. Thẩm An Nhược giận không được, trốn không xong đành phải tiếp chiêu.
Đám lang sói này nhẫn nhịn cả tối, cuối cùng cũng lộ nguyên hình, giờ phát hiện ra trò vui mới thì đời nào chịu buông tha cô. Tôn Ái Lệ thấy không vừa mắt chút nào: "Nhìn cả đám đàn ông xấu xa này xem, bắt nạt một cô gái trẻ không cảm thấy quá đáng quá sao."
"Chị Ái Lệ, khó khăn lắm chị mới đóng vai thục nữ được nửa buổi, chị cứ tiếp tục như vậy đi mà, đừng phá vỡ hình tượng nhanh như vậy." giám đốc Trần hắng giọng nói.
"Ngồi đó mà mơ đi." Cuối cùng Tôn Ái Lệ cũng từ bỏ vai thục nữ của mình.
Hai người này mà tranh cãi thì mọi người sẽ chẳng thể nào yên tĩnh nổi mất, Thẩm An Nhược vội can: "Dừng, chúng ta đổi chủ đề."
"Không được, An Nhược à, trước đây em toàn ngồi xem hài kịch của bọn chị, hôm nay đưa đẩy thế nào lại tới lượt em, uống ba chén trước đi rồi chúng ta nói chuyện khác."
"Này, chị cứ tiếp tục như thế, em sẽ giận đấy, em giận thật rồi đấy." Thẩm An Nhược uy hiếp bọn họ, nhưng giọng điệu vẫn rất mềm mại, chẳng có vẻ gì là cáu giận cả.
"Ôi, tôi lại thích nhìn dáng vẻ An Nhược lúc tức giận đó."
"Giận đi giận đi."
"Những người ở đây chưa ai thấy cô tức giận bao giờ."
"Đừng sợ, cô ấy chỉ được cái cáo mượn oai hùm, mạnh miệng vậy thôi."
"Nào nào, các đồng chí một vừa hai phải thôi, các cậu làm cô ấy khóc thì mất vui đó." Câu nói cuối cùng là của Lâm Hổ Thông.
"Ừ nhỉ, vẫn là cấp trên của cậu, nên cậu xót cũng phải, Hổ Thông này, nhưng cậu ngốc thế nào cũng nên xem xét lại tình thế bây giờ chứ..." phó tổng Lý không thấy có người ngoài liền mượn rượu nói bừa.
"Anh Lý, già rồi mà còn thế, từng đấy tuổi rồi còn đi bắt nạt cấp dưới." Quản lý Thôi nói.
"Cô đừng vu oan cho tôi nhé, tôi bắt nạt cô khi nào?"
Quá nguy hiểm, không thể để hai người này tranh cãi được, cấp trên không ra cấp trên, cấp dưới chẳng ra cấp dưới, thật khó coi. Quản lý Thôi còn đang bừng bừng khí thế muốn ra mặt giúp cô. Thẩm An cười yếu ớt: "Chị Thôi, phó tổng Lý thích đùa vui thôi mà. Đến người sao Hỏa cũng biết quan hệ của em và phó tổng Lý ở Hoa Áo là tốt nhất, đúng không 'anh Lý'."
"Cô lại có ý đồ xấu xa rồi, tôi đã yên bề gia thất rồi, cô đừng quyến rũ tôi nữa. Rõ ràng quan hệ của cô với Hổ Thông mới là tốt nhất."
"Thực ra tôi vẫn luôn yêu thầm cô Thôi, lúc đó vì muốn tiếp cận cô ấy mới vào Hoa Áo." Lâm Hổ Thông đáp lại qua quýt. Đúng lúc quản lý Thôi cầm giấy ăn định ném về phía cậu ta, mọi người đều cười nghiêng ngả, ngoài cửa vang lên hai iếng gõ nhẹ. Trình Thiếu Thần cầm di động bước vào, cũng không rõ anh ở bên ngoài đã nghe thấy bao nhiêu, mọi người đều có chút ngượng ngùng.
Trình Thiếu Thần mỉm cười xin lỗi mọi người, quay trở về chỗ ngồi. Cả đám lập tức khôi phục lại dáng vẻ nghiêm chỉnh ban đầu, nụ cười còn đọng lại trên mặt đôi ba người, cũng dần dần biến mất.
"Đang nói chuyện gì vui à?" Trình Thiếu Thần hỏi một câu bâng quơ.
"Vâng, đang kể chuyện xấu hổ lúc say rượu của tôi." Phó tổng Lý tiếp lời, "Chuyện tôi uống rượu say lần nào về nhà cũng bị phạt ngủ đất, đấy là còn nhẹ có lần còn bị ăn đấm thẳng mặt."
Mọi người cũng cười hưởng ứng.
Chủ nhiệm Lưu nói: "Phó tổng Lý, đây đều là chuyện cũ rồi. Bây giờ chỉ cần anh uống nhiều một chút, chị dâu sẽ ở tầng dưới chờ anh về nhà, thấy bọn em còn trách không bảo vệ anh tốt."
"Ai da, cũng chỉ tại An Nhược nham hiểm đã dạy cho anh một chiêu nhớ đời."
"Chia sẻ chút đi để mọi người cùng học hỏi."
"Chậc chậc, hôm đó An Nhược bảo tôi giả say một trận, đợi chị dâu của các cậu đến kéo tôi đi thì giãy ra 'tránh xa tôi ra, tôi có vợ rồi'. Kết quả thì, ha ha, các cậu thấy rồi đó."
"Đọc truyện cười trên mạng ấy mà." Thẩm An Nhược giải thích với mọi người đang cười ồ lên.
"Anh xem, An Nhược bình thường tức giận thế thôi, thời khắc quan trọng là luôn đứng về phía anh đó."
"Đúng thế, cô ấy còn ủng hộ chị dâu cô ấy xử tôi thảm hơn. Lần đó vì cô ấy cảm thấy tội lỗi do chuốc tôi hơi nhiều rượu, trong lòng day rứt không yên, nếu không còn lâu cô ấy mới giúp đàn ông chúng ta chống lại chị em phụ nữ."
"Chẳng phải anh một chén là ngất nhưng ngàn chén thì không say sao, ai mà giỏi tới mức chuốc say được anh chứ."
"Đúng mà, lâu rồi không uống nhiều. Lần ngồi với người bên cục quy hoạch đó, con bé này lại giúp người ngoài trị tôi."
"Cháu đang giảm béo, chú Lý."
Có vài người phì cười.
"Con bé này, thấy gì quên nấy, mấy hôm trước còn gọi ta là anh Lý đẹp trai, hôm nay đã gọi là chú rồi." Phó tổng Lý vô cùng ai oán.
"Đúng thế đúng thế, cô ấy giờ có người làm chỗ dựa rồi." Trưởng bộ phận Lưu trong văn phòng cũng phụ họa theo.
"Chà chà." Giám đốc PR họ Trần ho khan, "Trình phu nhân, tiểu nhân cũng vài lần giúp người đuổi đám đàn ông xấu xa liếc mắt đưa tình, người đừng quên nhé, tiểu nhân sau này nguyện vì người phục vụ."
"Anh Trần, cảm phiền anh thêm chữ 'cũ' vào nhé."
Thực ra bình thường hết giờ làm, bọn họ vẫn lấy việc trêu nhau làm vui, ai bị nhắm trúng thì coi như số người đó xui xẻo. Thẩm An Nhược giận không được, trốn không xong đành phải tiếp chiêu.
Đám lang sói này nhẫn nhịn cả tối, cuối cùng cũng lộ nguyên hình, giờ phát hiện ra trò vui mới thì đời nào chịu buông tha cô. Tôn Ái Lệ thấy không vừa mắt chút nào: "Nhìn cả đám đàn ông xấu xa này xem, bắt nạt một cô gái trẻ không cảm thấy quá đáng quá sao."
"Chị Ái Lệ, khó khăn lắm chị mới đóng vai thục nữ được nửa buổi, chị cứ tiếp tục như vậy đi mà, đừng phá vỡ hình tượng nhanh như vậy." giám đốc Trần hắng giọng nói.
"Ngồi đó mà mơ đi." Cuối cùng Tôn Ái Lệ cũng từ bỏ vai thục nữ của mình.
Hai người này mà tranh cãi thì mọi người sẽ chẳng thể nào yên tĩnh nổi mất, Thẩm An Nhược vội can: "Dừng, chúng ta đổi chủ đề."
"Không được, An Nhược à, trước đây em toàn ngồi xem hài kịch của bọn chị, hôm nay đưa đẩy thế nào lại tới lượt em, uống ba chén trước đi rồi chúng ta nói chuyện khác."
"Này, chị cứ tiếp tục như thế, em sẽ giận đấy, em giận thật rồi đấy." Thẩm An Nhược uy hiếp bọn họ, nhưng giọng điệu vẫn rất mềm mại, chẳng có vẻ gì là cáu giận cả.
"Ôi, tôi lại thích nhìn dáng vẻ An Nhược lúc tức giận đó."
"Giận đi giận đi."
"Những người ở đây chưa ai thấy cô tức giận bao giờ."
"Đừng sợ, cô ấy chỉ được cái cáo mượn oai hùm, mạnh miệng vậy thôi."
"Nào nào, các đồng chí một vừa hai phải thôi, các cậu làm cô ấy khóc thì mất vui đó." Câu nói cuối cùng là của Lâm Hổ Thông.
"Ừ nhỉ, vẫn là cấp trên của cậu, nên cậu xót cũng phải, Hổ Thông này, nhưng cậu ngốc thế nào cũng nên xem xét lại tình thế bây giờ chứ..." phó tổng Lý không thấy có người ngoài liền mượn rượu nói bừa.
"Anh Lý, già rồi mà còn thế, từng đấy tuổi rồi còn đi bắt nạt cấp dưới." Quản lý Thôi nói.
"Cô đừng vu oan cho tôi nhé, tôi bắt nạt cô khi nào?"
Quá nguy hiểm, không thể để hai người này tranh cãi được, cấp trên không ra cấp trên, cấp dưới chẳng ra cấp dưới, thật khó coi. Quản lý Thôi còn đang bừng bừng khí thế muốn ra mặt giúp cô. Thẩm An cười yếu ớt: "Chị Thôi, phó tổng Lý thích đùa vui thôi mà. Đến người sao Hỏa cũng biết quan hệ của em và phó tổng Lý ở Hoa Áo là tốt nhất, đúng không 'anh Lý'."
"Cô lại có ý đồ xấu xa rồi, tôi đã yên bề gia thất rồi, cô đừng quyến rũ tôi nữa. Rõ ràng quan hệ của cô với Hổ Thông mới là tốt nhất."
"Thực ra tôi vẫn luôn yêu thầm cô Thôi, lúc đó vì muốn tiếp cận cô ấy mới vào Hoa Áo." Lâm Hổ Thông đáp lại qua quýt. Đúng lúc quản lý Thôi cầm giấy ăn định ném về phía cậu ta, mọi người đều cười nghiêng ngả, ngoài cửa vang lên hai iếng gõ nhẹ. Trình Thiếu Thần cầm di động bước vào, cũng không rõ anh ở bên ngoài đã nghe thấy bao nhiêu, mọi người đều có chút ngượng ngùng.
Trình Thiếu Thần mỉm cười xin lỗi mọi người, quay trở về chỗ ngồi. Cả đám lập tức khôi phục lại dáng vẻ nghiêm chỉnh ban đầu, nụ cười còn đọng lại trên mặt đôi ba người, cũng dần dần biến mất.
"Đang nói chuyện gì vui à?" Trình Thiếu Thần hỏi một câu bâng quơ.
"Vâng, đang kể chuyện xấu hổ lúc say rượu của tôi." Phó tổng Lý tiếp lời, "Chuyện tôi uống rượu say lần nào về nhà cũng bị phạt ngủ đất, đấy là còn nhẹ có lần còn bị ăn đấm thẳng mặt."
Mọi người cũng cười hưởng ứng.
Chủ nhiệm Lưu nói: "Phó tổng Lý, đây đều là chuyện cũ rồi. Bây giờ chỉ cần anh uống nhiều một chút, chị dâu sẽ ở tầng dưới chờ anh về nhà, thấy bọn em còn trách không bảo vệ anh tốt."
"Ai da, cũng chỉ tại An Nhược nham hiểm đã dạy cho anh một chiêu nhớ đời."
"Chia sẻ chút đi để mọi người cùng học hỏi."
"Chậc chậc, hôm đó An Nhược bảo tôi giả say một trận, đợi chị dâu của các cậu đến kéo tôi đi thì giãy ra 'tránh xa tôi ra, tôi có vợ rồi'. Kết quả thì, ha ha, các cậu thấy rồi đó."
"Đọc truyện cười trên mạng ấy mà." Thẩm An Nhược giải thích với mọi người đang cười ồ lên.
"Anh xem, An Nhược bình thường tức giận thế thôi, thời khắc quan trọng là luôn đứng về phía anh đó."
"Đúng thế, cô ấy còn ủng hộ chị dâu cô ấy xử tôi thảm hơn. Lần đó vì cô ấy cảm thấy tội lỗi do chuốc tôi hơi nhiều rượu, trong lòng day rứt không yên, nếu không còn lâu cô ấy mới giúp đàn ông chúng ta chống lại chị em phụ nữ."
"Chẳng phải anh một chén là ngất nhưng ngàn chén thì không say sao, ai mà giỏi tới mức chuốc say được anh chứ."
"Đúng mà, lâu rồi không uống nhiều. Lần ngồi với người bên cục quy hoạch đó, con bé này lại giúp người ngoài trị tôi."


