Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2281
- Tình trạng: Hoàn thành
"Anh vu oan cho cô ấy rồi, hôm đó An Nhược còn uống thay anh mấy chén mà." Tổng giám đốc Trương mở lời.

"Anh Trương, việc gì anh phải phá hoảng hình tượng của tôi thế.

Đó cũng là một tình huống ngoài dự kiến. Cục quy hoạch là bộ phận thuộc quyền quản lý của Giang Hạo Dương, lần đó vừa đúng lúc anh cũng có mặt. Mặc dù không còn quan hệ gì với Trình Thiếu Thần nhưng bị người khác nhắc đến chuyện này, cô vẫn thấy ngại. Ngẩng đầu lên, quả nhiên anh cũng đang nhìn cô, không biết đã nhìn bao lâu rồi, ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát, rồi lại tiếp tục né tránh.

"Đến lượt ai uống nhỉ? Tiếp tục thôi." Có người đề nghị.

Vừa hay tới lượt Thẩm An Nhược, cô cầm một ly rượu vang gần đấy, không nói nhiều lời, một hơi cạn sạch.

"Cô uống không đầu không cuối, chẳng nói lý do thì uống cũng như không." Phó tổng Lý vẫn không muốn buông tha cô dễ dàng.

"Uống rượu đầu tiên phải thật lòng, hình thức chỉ là thứ hai. Điều này không phải anh đã từng dạy tôi sao?" Thẩm An Nhược mời lại anh, tự mình rót một ly đầy, cũng hướng về phía Trình Thiếu Thần: "Mời chủ tịch Trình, tôi cạn trước, anh cứ tự nhiên." Đây mới là nhân vật chính của ngày hôm nay.

Cả buổi tối không ai dám mời rượu Trình Thiếu Thần, anh cũng uống không nhiều. Giờ phút mọi người chờ đợi cuối cùng cũng đến, tất cả tròn mắt chuẩn bị xem kịch hay.

"Con gái không nên uống nhiều rượu, chỉ cần một chút là được rồi." Trình Thiếu Thần nói xong, nhìn ly rượu của mình, uống một hơi hết sạch.

Thực ra anh đã từng nhấn mạnh điều này, nữ giới có thể không cần uống, nhưng chủ trương của Hoa Áo là trên bàn rượu nam nữ như nhau, nên lòng tốt của anh không được ủng hộ hoàn toàn nhưng dưới sự nhắc nhở của anh, quản lý Thôi và quản lý Tôn cũng không uống nhiều. Thẩm An Nhược thấy anh uống trước, nhìn ly rượu của mình, thoáng thấy anh đang nhìn mình, lại không biết nên làm thế nào, uống hết là không nể mặt anh, mà chỉ uống một chút thì cũng không hay. Ánh mắt mọi người đều đang đổ dồn về phía cô.

"Uống một nửa đi, có thành ý là được rồi." Tổng giám đốc Trương quyết định thay cô.

Những người khác đều mang vẻ mặt thất vọng, khó khăn lắm mới xem được trò hay, vậy mà cứ thế lặng lẽ kết thúc.

**** Tôi là đường phân cách giải Oscar vai nam phụ xuất sắc nhất ***

Bữa tiệc cũng đến hồi tan cuộc. Thẩm An Nhược đứng trong sân, thấy trang hôm nay vừa to vừa tròn.

Được Trình Thiếu Thần yêu cầu, nhà hàng gọi xe đưa những người uống rượu về. Bọn họ đưa từng con ma men lên xe, tổng giám đốc Trương cũng tiện đường đưa hai người về, Trình Thiếu Thần luôn lịch sự ở lại cùng họ không về trước. Cuối cùng chỉ còn lại Thẩm An Nhược và quản lý Chu của phòng nhân sự.

Lúc Trình Thiếu Thần đưa xe của mình tới, anh dịu dàng hỏi: "Tôi đi hướng Đông, có ai cùng đường không?"

Quản lý Chu xưa nay trầm tĩnh ít lời, cả tối không nói câu nào, cuối cùng cũng chịu nói một câu chẳng đúng với những lời nhận xét chút nào: "Tôi và trợ lý Thẩm đều tiện đường, cảm ơn anh." Hơn nữa còn chủ động mở cửa xe ngồi vào ghế phụ lái.

Tài xế vẫn là Tiểu Trần, thấy Thẩm An Nhược thì vô cùng vui vẻ, nhưng vì còn người ngoài, ngay lập tức thu lại những lời định nói, chỉ cười với cô. Đường không xa lắm mà Tiểu Trần lái rất chậm, không ai nói câu nào. Thẩm An Nhược cảm thấy giờ phút này còn phiền não gấp đôi so với quãng đường lúc đến hay trong bữa tiệc, hạ cửa sổ xuống thật thấp, tỳ tay lên, chống cằm.

"Hạ tay xuống đi, để như vậy rất nguy hiểm." Trình Thiếu Thần nói.

Tình huống này giống như trước đây, từ khi nào nhỉ? Thẩm An Nhược cảm thấy đầu lại bắt đầu hơi đau đau, nhưng lúc này cô chẳng quan tâm. Lúc mọi người tạm biệt nhau hơn mười phút trước, đám người đó bình thường đều anh nhường tôi, tôi lại nhường anh, khi ấy đều tranh nhau về trước, cuối cùng vứt cô và quản lý Chu ở lại. Mà quản lý Chu 'trung hậu', cô còn nhớ rõ hôm nay anh có lái xe tới.

Vở kịch này đúng là ngoài ý muốn, cô vốn cứ tưởng tiệc tối đã kết thúc, cô cũng nên cảm ơn rồi rút lui, nhưng sắp tới ngưỡng cửa của thắng lợi lại bị bạn bè thông đồng bán đứng. Chưa đến phút cuối quả nhiên không nên sớm đắc ý.

Thẩm An Nhược không thèm quan tâm đến lời cảnh cáo của Trình Thiếu Thần, tiếp tục giữ nguyên tư thế, anh bèn nghiêng người kéo tay cô xuống. Cô định vùng ra nhưng nhìn ghế trước lại đành kìm lại. Cô gầy, mặc áo cộc tay, anh dùng một tay cũng có thể kéo bàn tay của cô lại, nhưng lại buông ra rất nhanh.

Quản lý Chu sau khi nói địa chỉ liền tựa vào ghế nhắm mắt ngủ, cho đến lúc xuống xe vẫn còn chưa tỉnh, vậy mà vẫn nhớ quay lại vẫy tay với Thẩm An Nhược: "Trợ lý Thẩm, tôi đi trước đây, uống nhiều rồi, không tiễn nhé. Xin lỗi chủ tịch Trình, tôi không uống được rượu, khiến ngài chê cười rồi."

"Đâu dám." Trình Thiếu Thần khách khí đáp lời.

Mọi người diễn kịch quá cao siêu, Thẩm An Nhược chỉ biết âm thầm nghiến răng.

**** Tôi là đường phân cách bờ vực sụp đổ ***

Tiểu Trần hỏi: "Anh Thiếu Thần, đi đâu đây?" Liếc nhìn sắc mặt của Thẩm An Nhược, lập tức mở miệng cung kính nói: "Chị An Nhược, chị muốn đi đâu?"

"Tôi về nhà." Thẩm An Nhược giờ không thể cười nổi nữa rồi.

Prev 1 ... 154 155 156 157 158 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000730
XtGem Forum catalog