Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Hôm sau trợ lý Thẩm An Nhược xuất hiện ở nơi làm việc trước mười lăm phút như thường lệ, trang điểm khéo léo, ăn mặc chỉn chu, lịch sự chào hỏi nhân viên vệ sinh đang quét dọn, mỉm cười, ánh mắt bọn họ nhìn cô vẫn thản nhiên như trước.
Quản lý Chu khi gọi điện cho cô báo cáo hoặc bàn bạc công việc, hay gặp lúc ăn trưa cũng nói cười như thường.
Dường như đêm qua chỉ là một vở kịch mọi người diễn cùng nhau, kịch đã hạ màn rồi, diễn viên cũng phải thoát vai, trở lại cuộc sống bình thường.
Chỉ có Tôn Ái Lệ, Thẩm An Nhược thấy hơi áy náy với chị, suy cho cùng chị là người thân thiết với mình nhất, trước đây qua lại với Trình Thiếu Thần, cũng từng nhắc đến chuyện với anh. Dù cô không cố tình lừa dối trêu đùa, nhưng vẫn giấu sự thật, nếu quản lý Tôn trách cô, cô cũng khó thoát tội. Nhưng lúc ăn cơm xong gặp ở thang máy, quản lý Tôn không đợi cô mở miệng đã túm lấy vai cô véo nhẹ: "Mọi người không có ác ý, thích em nên mới trêu mà thôi. Đừng giận nhé.", khiến cô không nói nổi thành lời.
Buổi chiều, văn phòng gửi bảng điều chỉnh cuộc họp và lịch làm việc của lãnh đạo đến, xem xét một lúc, quả nhiên chủ tịch mới mỗi tháng chỉ cần xuất hiện cố định hai lần ở Hoa Áo, trong đó có một buổi cô trốn không được.
Trên thực tế, sau đó nếu Trình Thiếu Thần có việc công phải đến Hoa Áo đều sẽ gọi điện trước cho cô: "Hôm nay anh có việc đến Hoa Áo." Tiếp đó thông báo cho cô khoảng thời gian đến và có thể ở đó bao lâu, khiến cô không nhịn được mà bắt đầu suy đoán lung tung, chủ tịch đại nhân rốt cuộc là muốn cô nhanh chóng trốn đi, hay là muốn cô ăn mặc xinh đẹp nhiệt tình ra cửa tiếp đón.
Nhưng ngoài lúc làm việc ra anh chẳng bao giờ có nổi chút lịch thiệp như vậy, toàn không mời mà tới, tự do ra vào nhà cô, mặc dù trước đây nó cũng từng là nhà của anh. Thẩm An Nhược nhớ rõ rằng mình chưa hề đồng ý với anh bất kỳ điều kiện nào, nhưng anh vẫn cứ tự động mò tới trước mặt cô.
Đều là tại cô cả. Sáng sớm hôm đó lúc Thẩm An Nhược dậy, anh vẫn đang ngủ rất say, cô cố tình muốn làm anh muộn giờ nên không gọi anh, nhưng vẫn cẩn thận tìm cho anh sơ mi và âu phục, còn là lượt cẩn thận. Vì nếu để anh ra khỏi nhà cô trong bộ dạng áo quần nhàu nát xộc xệch thì người mất thể diện, không ai khác lại là cô.
Liền mấy ngày sau anh luôn viện đủ cớ xuất hiện trước mặt cô mỗi tối, ngày đầu tiên là trả lại chìa khóa, vì lúc ra khỏi nhà tiện tay cầm luôn chìa khóa dự phòng, sau đó lại vì muốn lấy đồ, có lúc lại là lý do vô cùng kỳ quặc không tiện từ chối. Thẩm An Nhược luôn lạnh lùng xa cách với anh, hoặc cố tình phá rồi, ra sức vắt óc tính kế để tống cổ anh đi, nhưng số lần thành công không nhiều, ngược lại còn thường xuyên bị anh lừa lên giường.
**** Tôi là đường phân cách giới hạn trẻ con ***
Bọn họ vừa kết thúc trận chiến không cân sức, Trình Thiếu Thần vẫn phủ phục lên người Thẩm An Nhược, mặt vùi vào ngực cô, rất lâu chẳng thèm động đậy.
Anh làm cô thở vô cùng khó khăn. Thẩm An Nhược không đẩy anh ra nổi, bèn giật giật tóc anh: "Trình Thiếu Thần, anh hao tâm khổ tứ nghĩ kế tới mềm cả người, cũng chỉ vì muốn lừa một đứa con gái chẳng xinh đẹp, cũng chẳng có da có thịt như em lên giường thôi ư, anh không cảm thấy mất mặt sao?"
Trình Thiếu Thần vẫn nằm im. Cô tưởng anh đã ngủ, thử đấy anh ra, ai dè anh bỗng ngẩng đầu lên, giữ lấy cằm của cô. Trong mắt anh bùng lên một ngọn lửa nhỏ, hai bên tóc mai vẫn còn hơi ướt. Thẩm An Nhược tưởng anh sắp nổi giận tới nơi, sau đó sẽ giống như những nhân vật nam chính trong tiểu thuyết bực tức ngồi dậy bỏ đi, ai dè giọng anh vẫn bình tĩnh lạ thường: "Thẩm An Nhược, anh phải dạy em một bài học, bình thường em chọc phá, ra sức làm khó anh thế nào cũng được, nhưng đừng bao giờ lôi ra trong trường hợp này."
Giọng nói của anh lạnh lùng, nhưng hành động tiếp theo lại không hề lạnh lùng chút nào, cuối cùng người phải trả giá lại là cô, báo hại cô ngủ một mạch từ rạng sáng tới giữa trưa mới bò dậy nổi, may mà ngày hôm sau là cuối tuần. Thật là một bài học khó quên.
Đúng tối đó, cô lại 'đến ngày' sớm hơn thường lệ, nhất định là do anh 'hành hạ' cả cơ thể lẫn tinh thần cô đây mà.
Lần này bụng cô đau dữ dội, cả tối nằm trên giường đổ mồ hôi lạnh, uống thuốc, ôm túi chườm nóng đều không ăn thua. Lúc khó chịu nhất, còn dùng gối kìm tiếng kêu, cô không hề khóc, chỉ ứa một chút nước mắt. Trình Thiếu Thần cứ tới gần cô trong vòng nửa mét là lại bị cô hét đuổi đi.
Trình Thiếu Thần bất đắc dĩ, cầm laptop ngồi xa cô đúng nửa mét, cứ chốc chốc lại quay sanh nhìn cô.
"Anh đưa em đi bệnh viện nhé?" Anh lau mồ hôi trên trán cô, mặt mày lo lắng.
"Đồ thần kinh, loại bệnh này ai mà dám đến bệnh viện chứ?"
"Em mỗi lần đến kì đều thế này à? Sao trước giờ anh không biết."
Tất nhiên là anh không biết. Trước khi kết hôn, mỗi lần đến thời gian này cô đều từ chối gặp anh. Sau khi kết hôn, thời gian bọn họ sống chung không nhiều lắm, lúc thấy không thoải mái cô luôn ngủ một mình, đi nằm từ sớm, anh cũng không làm phiền.
Quản lý Chu khi gọi điện cho cô báo cáo hoặc bàn bạc công việc, hay gặp lúc ăn trưa cũng nói cười như thường.
Dường như đêm qua chỉ là một vở kịch mọi người diễn cùng nhau, kịch đã hạ màn rồi, diễn viên cũng phải thoát vai, trở lại cuộc sống bình thường.
Chỉ có Tôn Ái Lệ, Thẩm An Nhược thấy hơi áy náy với chị, suy cho cùng chị là người thân thiết với mình nhất, trước đây qua lại với Trình Thiếu Thần, cũng từng nhắc đến chuyện với anh. Dù cô không cố tình lừa dối trêu đùa, nhưng vẫn giấu sự thật, nếu quản lý Tôn trách cô, cô cũng khó thoát tội. Nhưng lúc ăn cơm xong gặp ở thang máy, quản lý Tôn không đợi cô mở miệng đã túm lấy vai cô véo nhẹ: "Mọi người không có ác ý, thích em nên mới trêu mà thôi. Đừng giận nhé.", khiến cô không nói nổi thành lời.
Buổi chiều, văn phòng gửi bảng điều chỉnh cuộc họp và lịch làm việc của lãnh đạo đến, xem xét một lúc, quả nhiên chủ tịch mới mỗi tháng chỉ cần xuất hiện cố định hai lần ở Hoa Áo, trong đó có một buổi cô trốn không được.
Trên thực tế, sau đó nếu Trình Thiếu Thần có việc công phải đến Hoa Áo đều sẽ gọi điện trước cho cô: "Hôm nay anh có việc đến Hoa Áo." Tiếp đó thông báo cho cô khoảng thời gian đến và có thể ở đó bao lâu, khiến cô không nhịn được mà bắt đầu suy đoán lung tung, chủ tịch đại nhân rốt cuộc là muốn cô nhanh chóng trốn đi, hay là muốn cô ăn mặc xinh đẹp nhiệt tình ra cửa tiếp đón.
Nhưng ngoài lúc làm việc ra anh chẳng bao giờ có nổi chút lịch thiệp như vậy, toàn không mời mà tới, tự do ra vào nhà cô, mặc dù trước đây nó cũng từng là nhà của anh. Thẩm An Nhược nhớ rõ rằng mình chưa hề đồng ý với anh bất kỳ điều kiện nào, nhưng anh vẫn cứ tự động mò tới trước mặt cô.
Đều là tại cô cả. Sáng sớm hôm đó lúc Thẩm An Nhược dậy, anh vẫn đang ngủ rất say, cô cố tình muốn làm anh muộn giờ nên không gọi anh, nhưng vẫn cẩn thận tìm cho anh sơ mi và âu phục, còn là lượt cẩn thận. Vì nếu để anh ra khỏi nhà cô trong bộ dạng áo quần nhàu nát xộc xệch thì người mất thể diện, không ai khác lại là cô.
Liền mấy ngày sau anh luôn viện đủ cớ xuất hiện trước mặt cô mỗi tối, ngày đầu tiên là trả lại chìa khóa, vì lúc ra khỏi nhà tiện tay cầm luôn chìa khóa dự phòng, sau đó lại vì muốn lấy đồ, có lúc lại là lý do vô cùng kỳ quặc không tiện từ chối. Thẩm An Nhược luôn lạnh lùng xa cách với anh, hoặc cố tình phá rồi, ra sức vắt óc tính kế để tống cổ anh đi, nhưng số lần thành công không nhiều, ngược lại còn thường xuyên bị anh lừa lên giường.
**** Tôi là đường phân cách giới hạn trẻ con ***
Bọn họ vừa kết thúc trận chiến không cân sức, Trình Thiếu Thần vẫn phủ phục lên người Thẩm An Nhược, mặt vùi vào ngực cô, rất lâu chẳng thèm động đậy.
Anh làm cô thở vô cùng khó khăn. Thẩm An Nhược không đẩy anh ra nổi, bèn giật giật tóc anh: "Trình Thiếu Thần, anh hao tâm khổ tứ nghĩ kế tới mềm cả người, cũng chỉ vì muốn lừa một đứa con gái chẳng xinh đẹp, cũng chẳng có da có thịt như em lên giường thôi ư, anh không cảm thấy mất mặt sao?"
Trình Thiếu Thần vẫn nằm im. Cô tưởng anh đã ngủ, thử đấy anh ra, ai dè anh bỗng ngẩng đầu lên, giữ lấy cằm của cô. Trong mắt anh bùng lên một ngọn lửa nhỏ, hai bên tóc mai vẫn còn hơi ướt. Thẩm An Nhược tưởng anh sắp nổi giận tới nơi, sau đó sẽ giống như những nhân vật nam chính trong tiểu thuyết bực tức ngồi dậy bỏ đi, ai dè giọng anh vẫn bình tĩnh lạ thường: "Thẩm An Nhược, anh phải dạy em một bài học, bình thường em chọc phá, ra sức làm khó anh thế nào cũng được, nhưng đừng bao giờ lôi ra trong trường hợp này."
Giọng nói của anh lạnh lùng, nhưng hành động tiếp theo lại không hề lạnh lùng chút nào, cuối cùng người phải trả giá lại là cô, báo hại cô ngủ một mạch từ rạng sáng tới giữa trưa mới bò dậy nổi, may mà ngày hôm sau là cuối tuần. Thật là một bài học khó quên.
Đúng tối đó, cô lại 'đến ngày' sớm hơn thường lệ, nhất định là do anh 'hành hạ' cả cơ thể lẫn tinh thần cô đây mà.
Lần này bụng cô đau dữ dội, cả tối nằm trên giường đổ mồ hôi lạnh, uống thuốc, ôm túi chườm nóng đều không ăn thua. Lúc khó chịu nhất, còn dùng gối kìm tiếng kêu, cô không hề khóc, chỉ ứa một chút nước mắt. Trình Thiếu Thần cứ tới gần cô trong vòng nửa mét là lại bị cô hét đuổi đi.
Trình Thiếu Thần bất đắc dĩ, cầm laptop ngồi xa cô đúng nửa mét, cứ chốc chốc lại quay sanh nhìn cô.
"Anh đưa em đi bệnh viện nhé?" Anh lau mồ hôi trên trán cô, mặt mày lo lắng.
"Đồ thần kinh, loại bệnh này ai mà dám đến bệnh viện chứ?"
"Em mỗi lần đến kì đều thế này à? Sao trước giờ anh không biết."
Tất nhiên là anh không biết. Trước khi kết hôn, mỗi lần đến thời gian này cô đều từ chối gặp anh. Sau khi kết hôn, thời gian bọn họ sống chung không nhiều lắm, lúc thấy không thoải mái cô luôn ngủ một mình, đi nằm từ sớm, anh cũng không làm phiền.


