Một lát sau cơn đau cũng giảm bớt, vì thế mới có tâm trạng tìm anh chọc phá. Liếc qua màn hình máy tình, cứ tưởng anh lên mạng, không ngờ anh đang chơi điện tử, lại còn là mấy trò trẻ con cài sẵn trong máy.
"Trình Thiếu Thần, anh sắp bị hội đồng quản trị của An Khải cho rơi đài à? Sao rảnh vậy?"
"Em cũng làm quản lý, sao không hiểu rằng, ông chủ càng giỏi thì càng rảnh rỗi nhỉ?" Trình Thiếu Thần vẫn không ngẩng đầu lên .
"Mấy ngày này em không tiện, anh đừng qua đây."
Lần này anh ngẩng đầu lên thật: "Thẩm An Nhược, em không nhớ gì à? Em mà nói lần nữa là anh trở mặt thật đấy."
"Anh trở mặt được càng tốt, trả lại sự bình yên cho em."
Anh gập máy tính đứng lên đi về phía cô, Thẩm An Nhược lập tức kéo chăn trùm kín đầu. Anh sẽ không 'bạo hành' cô vào thời gian này chứ, thế thì quá mất nhân tính rồi. Phản ứng của người này không giống người thường chút nào, anh ta nên mở cửa biến đi mới đúng chứ.
Trình Thiếu Thần kéo chăn của cô ra, luồn bàn tay vào trong áo, ngồi bên giường dịu dàng xoa bụng cho cô. Tay anh rất ấm, lực lại vừa phải, thực ra còn hữu hiệu hơn cả túi chườm nóng.
Bầu không khí lúc này làm cô thấy ngượng ngùng và lúng túng, Thẩm An Nhược nhắm mắt, nhẹ nhàng bắt lấy tay anh, ngăn không cho anh chạm vào những nơi không nên chạm, chợt nghe thấy giọng của anh: "Anh sẽ không trở mặt, anh sẽ không mắc bẫy em đâu, cho em tức chết."
**** Tôi là đường phân cách ác nữ soi mói ***
Ngày cuối tuần thứ hai Trình Thiếu Thần đưa cô ra ngoài, lái xe tới một căn biệt thự.
Căn biệt thự rất cổ, trên bờ tường bằng đá phủ đầy những bông tường vi vàng, đã có người ở cổng đợi bọn họ. Vào bên trong, sân vườn đủ các loại hoa lá cây cỏ đan xen nhìn thật thích mắt, hoa diên vỹ đang độ nở rộ. Trong phòng rất sạch sẽ, không có quá nhiều đồ đạc, nhưng hình như vẫn còn dấu vết đã từng có người lưu lại đây.
"Gì thế? Anh lại muốn mua nhà à?" Thẩm An Nhược hỏi.
"Em thích chỗ này không?"
"Em khinh bỉ tất cả ông chủ giàu có ở khu này." Đây là khu đất đắt nhất thành phố, nằm trong khu trung tâm, gần sống dựa núi, thế này là còn cố tình ra vẻ khiêm tốn giản dị lắm rồi.
"Anh đã mua rồi, còn để em đứng tên nữa."
Sao, giờ lại còn dùng tiền để mua chuộc cô nữa, càng ngày càng táo tợn. Thẩm An Nhược lườm anh: "Anh đã hỏi ý kiến em chưa? Anh lục giấy tờ của em từ khi nào vậy? Anh xâm phạn quyền của em."
Trình Thiếu Thần cười: "Ngày trước em bảo sống ở biệt thự không an toàn, anh còn tưởng em thật sự không thích."
"Em vốn dĩ không thích."
"Hồi nhỏ em làm văn, không phải nói mai sau muốn ở trong một ngôi nhà có tường quây quanh bằng đá, có cả vườn hoa nữa à."
Chắc là cô lại bị bố mẹ kính yêu bán đứng rồi, cô biết họ vẫn còn giữ rất nhiều đồ ngày bé của mình, vở bài tập, bài kiểm tra, giấy khen, thỉnh thoảng cô cũng xem lại, nhưng vẫn không hiểu anh xem được từ lúc nào.
"Chẳng lẽ đi lấy ước mơ hồi bé ra làm tiêu chuẩn? Hồi đó em chỉ muốn đối phó với giáo viên nên viết cho đủ chữ thôi." Thẩm An Nhược ngồi lên lan can ban công tầng hai, Trình Thiếu Thần vẫn luôn giữ cánh tay cô, sợ cô ngã, "Hồi bé em còn muốn được giải oscar, sau đó đến mấy tiểu quốc Ả Rập làm vương phi. Anh nghĩ có thể không?" Cô thờ ơ nói.
"Năm ngoái, người đạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đã hơn bảy mươi rồi, nếu em thật sự muốn, ngày tháng còn dài để em phấn đấu vì bức tượng đồng Oscar đó. Còn điều thứ hai, đàn ông bên đó có thể lấy bốn vợ, em chịu nổi không?" Trình Thiếu Thần chậm rãi nói, cuối cùng cũng kéo cô xuống khỏi lan can.
"Là em được gả chứ có phải anh đâu, anh quan tâm vớ vẩn làm gì."
Thì ra Trình Thiếu Thần đã sống ở đây một thời gian, vẫn muốn dụ cô tới sống cùng, Thẩm An Nhược đương nhiên không đồng ý. Thật ra anh cũng không quá kiên nhẫn với cô, trừ thời gian đầu còn ra sức quấy nhiễu, sau đó anh giao ước với cô hai điều, cô theo thói quen từ chối một điều, anh cũng thừa biết tính khí của cô, nhưng cứ đến cuối tuần lại cố gắng lừa cô tới đây.
Vị quản gia già lúc nào cũng đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, nói năng từ tốn, thế nhưng Trình Thiếu Thần đối xử rất khách sáo với ông, Thẩm An Nhược từ chối ra ngoài ăn cơm cùng anh, cũng không muốn nấu cơm, vì thế anh chỉ có cách mời đầu bếp đến nấu.
"Nếu anh thích thế luôn, sao không gọi quản gia Anh, đầu bếp Pháp tới." Thẩm An Nhược chế giễu anh.
"Chú Nhậm ngày trước là bộ đội đặc chủng, hồi anh còn bé, chú đã dạy anh rất nhiều điều. Chú ấy không có người thân nên anh mời chú ấy về đây giúp anh trông nom nhà cửa.
Về sau Thẩm An Nhược còn thấy một người giống Ken Takakura, khí chất tự nhiên khiến người ta vừa kính nể vừa sợ hãi, nhưng ông lại mỉm cười, đầy yêu thương với cô mặc dù vẻ mặt không có gì thay đổi.
"Dì Trần cũng không có người thân, sao anh không để dì ấy qua đây, nhận tiện chăm sóc anh luôn?"
"Dì Trần không muốn xa quê, thà một mình trông cả căn nhà đó còn hơn." Bọn họ nói chuyện tới tận khuya, chờ hoa quỳnh nở, chú Nhậm nói đêm nay hoa sẽ nở. Tâm trạng Thẩm An Nhược rất tốt, nhưng Trình Thiếu Thần ngáp liên tục, "Thật ra dì Trần có muốn qua anh cũng không dám để dì ấy qua đây."
"Trình Thiếu Thần, anh sắp bị hội đồng quản trị của An Khải cho rơi đài à? Sao rảnh vậy?"
"Em cũng làm quản lý, sao không hiểu rằng, ông chủ càng giỏi thì càng rảnh rỗi nhỉ?" Trình Thiếu Thần vẫn không ngẩng đầu lên .
"Mấy ngày này em không tiện, anh đừng qua đây."
Lần này anh ngẩng đầu lên thật: "Thẩm An Nhược, em không nhớ gì à? Em mà nói lần nữa là anh trở mặt thật đấy."
"Anh trở mặt được càng tốt, trả lại sự bình yên cho em."
Anh gập máy tính đứng lên đi về phía cô, Thẩm An Nhược lập tức kéo chăn trùm kín đầu. Anh sẽ không 'bạo hành' cô vào thời gian này chứ, thế thì quá mất nhân tính rồi. Phản ứng của người này không giống người thường chút nào, anh ta nên mở cửa biến đi mới đúng chứ.
Trình Thiếu Thần kéo chăn của cô ra, luồn bàn tay vào trong áo, ngồi bên giường dịu dàng xoa bụng cho cô. Tay anh rất ấm, lực lại vừa phải, thực ra còn hữu hiệu hơn cả túi chườm nóng.
Bầu không khí lúc này làm cô thấy ngượng ngùng và lúng túng, Thẩm An Nhược nhắm mắt, nhẹ nhàng bắt lấy tay anh, ngăn không cho anh chạm vào những nơi không nên chạm, chợt nghe thấy giọng của anh: "Anh sẽ không trở mặt, anh sẽ không mắc bẫy em đâu, cho em tức chết."
**** Tôi là đường phân cách ác nữ soi mói ***
Ngày cuối tuần thứ hai Trình Thiếu Thần đưa cô ra ngoài, lái xe tới một căn biệt thự.
Căn biệt thự rất cổ, trên bờ tường bằng đá phủ đầy những bông tường vi vàng, đã có người ở cổng đợi bọn họ. Vào bên trong, sân vườn đủ các loại hoa lá cây cỏ đan xen nhìn thật thích mắt, hoa diên vỹ đang độ nở rộ. Trong phòng rất sạch sẽ, không có quá nhiều đồ đạc, nhưng hình như vẫn còn dấu vết đã từng có người lưu lại đây.
"Gì thế? Anh lại muốn mua nhà à?" Thẩm An Nhược hỏi.
"Em thích chỗ này không?"
"Em khinh bỉ tất cả ông chủ giàu có ở khu này." Đây là khu đất đắt nhất thành phố, nằm trong khu trung tâm, gần sống dựa núi, thế này là còn cố tình ra vẻ khiêm tốn giản dị lắm rồi.
"Anh đã mua rồi, còn để em đứng tên nữa."
Sao, giờ lại còn dùng tiền để mua chuộc cô nữa, càng ngày càng táo tợn. Thẩm An Nhược lườm anh: "Anh đã hỏi ý kiến em chưa? Anh lục giấy tờ của em từ khi nào vậy? Anh xâm phạn quyền của em."
Trình Thiếu Thần cười: "Ngày trước em bảo sống ở biệt thự không an toàn, anh còn tưởng em thật sự không thích."
"Em vốn dĩ không thích."
"Hồi nhỏ em làm văn, không phải nói mai sau muốn ở trong một ngôi nhà có tường quây quanh bằng đá, có cả vườn hoa nữa à."
Chắc là cô lại bị bố mẹ kính yêu bán đứng rồi, cô biết họ vẫn còn giữ rất nhiều đồ ngày bé của mình, vở bài tập, bài kiểm tra, giấy khen, thỉnh thoảng cô cũng xem lại, nhưng vẫn không hiểu anh xem được từ lúc nào.
"Chẳng lẽ đi lấy ước mơ hồi bé ra làm tiêu chuẩn? Hồi đó em chỉ muốn đối phó với giáo viên nên viết cho đủ chữ thôi." Thẩm An Nhược ngồi lên lan can ban công tầng hai, Trình Thiếu Thần vẫn luôn giữ cánh tay cô, sợ cô ngã, "Hồi bé em còn muốn được giải oscar, sau đó đến mấy tiểu quốc Ả Rập làm vương phi. Anh nghĩ có thể không?" Cô thờ ơ nói.
"Năm ngoái, người đạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đã hơn bảy mươi rồi, nếu em thật sự muốn, ngày tháng còn dài để em phấn đấu vì bức tượng đồng Oscar đó. Còn điều thứ hai, đàn ông bên đó có thể lấy bốn vợ, em chịu nổi không?" Trình Thiếu Thần chậm rãi nói, cuối cùng cũng kéo cô xuống khỏi lan can.
"Là em được gả chứ có phải anh đâu, anh quan tâm vớ vẩn làm gì."
Thì ra Trình Thiếu Thần đã sống ở đây một thời gian, vẫn muốn dụ cô tới sống cùng, Thẩm An Nhược đương nhiên không đồng ý. Thật ra anh cũng không quá kiên nhẫn với cô, trừ thời gian đầu còn ra sức quấy nhiễu, sau đó anh giao ước với cô hai điều, cô theo thói quen từ chối một điều, anh cũng thừa biết tính khí của cô, nhưng cứ đến cuối tuần lại cố gắng lừa cô tới đây.
Vị quản gia già lúc nào cũng đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, nói năng từ tốn, thế nhưng Trình Thiếu Thần đối xử rất khách sáo với ông, Thẩm An Nhược từ chối ra ngoài ăn cơm cùng anh, cũng không muốn nấu cơm, vì thế anh chỉ có cách mời đầu bếp đến nấu.
"Nếu anh thích thế luôn, sao không gọi quản gia Anh, đầu bếp Pháp tới." Thẩm An Nhược chế giễu anh.
"Chú Nhậm ngày trước là bộ đội đặc chủng, hồi anh còn bé, chú đã dạy anh rất nhiều điều. Chú ấy không có người thân nên anh mời chú ấy về đây giúp anh trông nom nhà cửa.
Về sau Thẩm An Nhược còn thấy một người giống Ken Takakura, khí chất tự nhiên khiến người ta vừa kính nể vừa sợ hãi, nhưng ông lại mỉm cười, đầy yêu thương với cô mặc dù vẻ mặt không có gì thay đổi.
"Dì Trần cũng không có người thân, sao anh không để dì ấy qua đây, nhận tiện chăm sóc anh luôn?"
"Dì Trần không muốn xa quê, thà một mình trông cả căn nhà đó còn hơn." Bọn họ nói chuyện tới tận khuya, chờ hoa quỳnh nở, chú Nhậm nói đêm nay hoa sẽ nở. Tâm trạng Thẩm An Nhược rất tốt, nhưng Trình Thiếu Thần ngáp liên tục, "Thật ra dì Trần có muốn qua anh cũng không dám để dì ấy qua đây."

