Mấy nụ quỳnh đã bắt đầu nở được một nửa, Thẩm An Nhược nhìn không rời mắt, mặc kệ Trình Thiếu Thần, cô biết anh chẳng nói được điều gì hay ho.
"Dì Trần vẫn luôn lấy em làm tiêu chuẩn con gái hiền dịu thục nữ, nếu để dì ấy nhìn thấy vẻ mặt hung ác của em bây giờ, chắc dì ấy sẽ bị sụp đổ hình tượng mất."
"Đây được coi là vẻ mặt hung ác sao? Bộ dạng nguy hiểm nhất của em anh còn chưa thấy đâu." Thẩm An Nhược ném cái gối tựa về phía anh, "Vậy anh định khi nào phá bỏ hình tượng của em?"
"Sao anh phải làm thế? Dáng vẻ 'dạ xoa' hoang dã của em thật sự làm anh cảm thấy rất kinh ngạc thích thú." Trình Thiếu Thần bật cười, làm lộ ra hai lúm đồng tiền, hai vai cũng rung rung. Thẩm An Nhược cáu kỉnh ném tiếp chiếc gối thứ hai.
Chương 17:
Thẩm An Nhược kiên quyết làm ầm lên một trận, ngoài việc làm mình xấu tính đi và khai thác được tiềm năng trở thành người đàn bà đanh đá chua ngoa, thì không thu lại được gì nhiều. Hơn nữa cô càng tỉnh táo nhận ra, bất kể động khẩu hay động thủ, cứ cho là Trình Thiếu Thần có ý nhường cô, cô cũng khó giành phần thắng, càng về sau cô càng làm ầm lên, anh lại càng thấy thích thú.
Tự biết tổng kết và phê bình bản thân là một ưu điểm lớn của Thẩm An Nhược. Tới khi phát hiện ra tự hành hạ mình mà chỉ làm trò cười cho Trình Thiếu Thần, rất nhanh chóng cô thu lại móng vuốt, quay về vẻ dịu dàng lịch sự như mọi khi. Anh không trêu chọc cô cũng không gây sự, chỉ là không còn tự nhiên như trước nữa.
Ngoại trừ cuối tuần ra, thời gian còn lại cô không tới căn biệt thự kia, cũng không muốn ra ngoài dùng bữa với anh. Những lời mời của anh bị cô từ chối tới quá nửa, do vậy Trình Thiếu Thần thường về nhà, chủ yếu vì có tiệc chiêu đãi, dự xong tiệc anh sẽ đến, trước khi đến sẽ gọi điện thoại trước cho cô, cũng có lúc anh đến từ sớm, ở lại chưa được một tiếng, nhận điện thoại lại đi. Mối quan hệ này có chút gì đó rất vụng trộm, khiến Thẩm An Nhược cảm thấy hừng thú nên có lần cô cười nói, đây có được tính là 'quy tắc ngầm' đằng sau hậu trường hay không, Trình Thiếu Thần hỏi vặn lại 'quy tắc ngầm' là gì.
Thật chẳng nhập vai gì cả, Thẩm An Nhược đành nhẫn nại giải thích: ví dụ nhân viên cấp dưới như em, vì những lý do không tiện nói ra mà dành cho chủ tịch hội đồng quản trị, tức là anh, những phục vụ đặc biệt ngoài công việc.
Trình Thiếu Thần úp mặt vào gối, khẽ cười: "Theo như định nghĩa này, người chịu quy tắc ngầm nên là anh chứ? Người cung cấp dịch vụ đặc biệt lẽ nào không phải anh?"
Thẩm An Nhược lại bị anh chọc tức, lấy chăn trùm lên anh tận hai phút, sau vì không thấy anh phản kháng gì mới bỏ ra, thấy Trình Thiếu Thần vừa há miệng thở dốc vừa tiếp tục cười: "Thực ra anh vẫn chịu được thêm một phút nữa."
Cứ như vậy, tuần nào hai người cũng có hơn nửa số buổi tối ở cùng nhau. Từ lúc Thẩm An Nhược không cố tìm cách gây sự, bọn họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ở chung dưới một mái nhà, cuộc sống vừa yên bình vừa ăn ý, hệt như quay trở lại những ngày trước khi kết hôn.
Tối đến, Thẩm An Nhược co người ngồi trên sofa xem những bộ phim cũ từ nửa thế kỉ trước. Trình Thiếu Thần ngồi trên sofa đơn khác, tập trung xem một quyển sách hướng dẫn sử dụng bằng tiếng nước ngoài dày cộp, cứ lật vài trang lại có một tấm hình lớn. Anh xem sách một cách hừng thú, nếu không nhìn rõ tên cuốn sách mà chỉ nhìn vẻ mặt của anh, cô còn nghĩ anh đang đọc truyện tranh.
Thật vô vị. Thẩm An Nhược nhớ trước kia anh cũng ôm quyển từ điển đọc rất chăm chú, từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy anh đọc bất kỳ một quyển tiểu thuyết nào. Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên thấy cô đang xem phim một hồi rồi bĩu môi: "Đúng là nhạt nhẽo, lớn rồi mà còn xem thứ này."
Cô đang xem phim Nữ hoàng Sissi, công chúa trẻ tuổi tình cờ gặp vị hoàng đế tuấn tú, phải lòng rồi mới biết đó là vị hôn phu của chị gái, lúc đó Romy Schneider cũng chỉ mười bảy tuổi, cùng độ tuổi với nhân vật trong phim, vô cùng trẻ trung, xinh đẹp.
Cô lườm anh một cái: "Anh muốn làm việc thì lên gác đi."
"Anh không phiền gì em chứ?"
"Anh phá hỏng cảm xúc lúc xem phim của em. Trước đây là ai đã nói, đem công việc về nhà làm đúng là ngốc nhỉ?"
"Anh không làm việc, anh chỉ thấy xem bản vẽ rất thú vị, giống như hồi nhỏ xem sách thiếu nhi vậy." Quả nhiên cách giải trí của anh đúng là khác người.
Trình Thiếu Thần đọc thêm một lúc nữa: "Anh nhớ năm đó học tiểu học, bọn anh được tham gia trại hè, Tịnh Nhã chính vì xem bộ phim này mà giả vờ sai chân, hại anh vì đưa cô ấy về nhà mà bỏ lỡ trò vui ở lớp."
"Em cũng vì xem bộ phim này mà trốn học, nhưng lúc đó em cố tình ăn ba que kem rồi bị đau bụng, không thể tham gia lớp học hè môn mĩ thuật, nên có thể yên tâm thoải mái ở nhà xem tivi." Cô và Tịnh Nhã đã lâu không nói chuyện, nay nghe thấy tên chị, Thẩm An Nhược cảm thấy rất thân thiết.
"Thì ra từ hồi tiểu học em đã thông minh như vậy." Trình Thiếu Thần càng nghĩ càng thấy buồn cười, "Tình tiết ấu trĩ này có gì đáng xem thật không hiểu nổi bọn em."
"Bộ phim này chính là ước mở trong lòng mỗi cô gái, đàn ông con trai các anh đương nhiên không hiểu rồi."
"Dì Trần vẫn luôn lấy em làm tiêu chuẩn con gái hiền dịu thục nữ, nếu để dì ấy nhìn thấy vẻ mặt hung ác của em bây giờ, chắc dì ấy sẽ bị sụp đổ hình tượng mất."
"Đây được coi là vẻ mặt hung ác sao? Bộ dạng nguy hiểm nhất của em anh còn chưa thấy đâu." Thẩm An Nhược ném cái gối tựa về phía anh, "Vậy anh định khi nào phá bỏ hình tượng của em?"
"Sao anh phải làm thế? Dáng vẻ 'dạ xoa' hoang dã của em thật sự làm anh cảm thấy rất kinh ngạc thích thú." Trình Thiếu Thần bật cười, làm lộ ra hai lúm đồng tiền, hai vai cũng rung rung. Thẩm An Nhược cáu kỉnh ném tiếp chiếc gối thứ hai.
Chương 17:
Thẩm An Nhược kiên quyết làm ầm lên một trận, ngoài việc làm mình xấu tính đi và khai thác được tiềm năng trở thành người đàn bà đanh đá chua ngoa, thì không thu lại được gì nhiều. Hơn nữa cô càng tỉnh táo nhận ra, bất kể động khẩu hay động thủ, cứ cho là Trình Thiếu Thần có ý nhường cô, cô cũng khó giành phần thắng, càng về sau cô càng làm ầm lên, anh lại càng thấy thích thú.
Tự biết tổng kết và phê bình bản thân là một ưu điểm lớn của Thẩm An Nhược. Tới khi phát hiện ra tự hành hạ mình mà chỉ làm trò cười cho Trình Thiếu Thần, rất nhanh chóng cô thu lại móng vuốt, quay về vẻ dịu dàng lịch sự như mọi khi. Anh không trêu chọc cô cũng không gây sự, chỉ là không còn tự nhiên như trước nữa.
Ngoại trừ cuối tuần ra, thời gian còn lại cô không tới căn biệt thự kia, cũng không muốn ra ngoài dùng bữa với anh. Những lời mời của anh bị cô từ chối tới quá nửa, do vậy Trình Thiếu Thần thường về nhà, chủ yếu vì có tiệc chiêu đãi, dự xong tiệc anh sẽ đến, trước khi đến sẽ gọi điện thoại trước cho cô, cũng có lúc anh đến từ sớm, ở lại chưa được một tiếng, nhận điện thoại lại đi. Mối quan hệ này có chút gì đó rất vụng trộm, khiến Thẩm An Nhược cảm thấy hừng thú nên có lần cô cười nói, đây có được tính là 'quy tắc ngầm' đằng sau hậu trường hay không, Trình Thiếu Thần hỏi vặn lại 'quy tắc ngầm' là gì.
Thật chẳng nhập vai gì cả, Thẩm An Nhược đành nhẫn nại giải thích: ví dụ nhân viên cấp dưới như em, vì những lý do không tiện nói ra mà dành cho chủ tịch hội đồng quản trị, tức là anh, những phục vụ đặc biệt ngoài công việc.
Trình Thiếu Thần úp mặt vào gối, khẽ cười: "Theo như định nghĩa này, người chịu quy tắc ngầm nên là anh chứ? Người cung cấp dịch vụ đặc biệt lẽ nào không phải anh?"
Thẩm An Nhược lại bị anh chọc tức, lấy chăn trùm lên anh tận hai phút, sau vì không thấy anh phản kháng gì mới bỏ ra, thấy Trình Thiếu Thần vừa há miệng thở dốc vừa tiếp tục cười: "Thực ra anh vẫn chịu được thêm một phút nữa."
Cứ như vậy, tuần nào hai người cũng có hơn nửa số buổi tối ở cùng nhau. Từ lúc Thẩm An Nhược không cố tìm cách gây sự, bọn họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ở chung dưới một mái nhà, cuộc sống vừa yên bình vừa ăn ý, hệt như quay trở lại những ngày trước khi kết hôn.
Tối đến, Thẩm An Nhược co người ngồi trên sofa xem những bộ phim cũ từ nửa thế kỉ trước. Trình Thiếu Thần ngồi trên sofa đơn khác, tập trung xem một quyển sách hướng dẫn sử dụng bằng tiếng nước ngoài dày cộp, cứ lật vài trang lại có một tấm hình lớn. Anh xem sách một cách hừng thú, nếu không nhìn rõ tên cuốn sách mà chỉ nhìn vẻ mặt của anh, cô còn nghĩ anh đang đọc truyện tranh.
Thật vô vị. Thẩm An Nhược nhớ trước kia anh cũng ôm quyển từ điển đọc rất chăm chú, từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy anh đọc bất kỳ một quyển tiểu thuyết nào. Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên thấy cô đang xem phim một hồi rồi bĩu môi: "Đúng là nhạt nhẽo, lớn rồi mà còn xem thứ này."
Cô đang xem phim Nữ hoàng Sissi, công chúa trẻ tuổi tình cờ gặp vị hoàng đế tuấn tú, phải lòng rồi mới biết đó là vị hôn phu của chị gái, lúc đó Romy Schneider cũng chỉ mười bảy tuổi, cùng độ tuổi với nhân vật trong phim, vô cùng trẻ trung, xinh đẹp.
Cô lườm anh một cái: "Anh muốn làm việc thì lên gác đi."
"Anh không phiền gì em chứ?"
"Anh phá hỏng cảm xúc lúc xem phim của em. Trước đây là ai đã nói, đem công việc về nhà làm đúng là ngốc nhỉ?"
"Anh không làm việc, anh chỉ thấy xem bản vẽ rất thú vị, giống như hồi nhỏ xem sách thiếu nhi vậy." Quả nhiên cách giải trí của anh đúng là khác người.
Trình Thiếu Thần đọc thêm một lúc nữa: "Anh nhớ năm đó học tiểu học, bọn anh được tham gia trại hè, Tịnh Nhã chính vì xem bộ phim này mà giả vờ sai chân, hại anh vì đưa cô ấy về nhà mà bỏ lỡ trò vui ở lớp."
"Em cũng vì xem bộ phim này mà trốn học, nhưng lúc đó em cố tình ăn ba que kem rồi bị đau bụng, không thể tham gia lớp học hè môn mĩ thuật, nên có thể yên tâm thoải mái ở nhà xem tivi." Cô và Tịnh Nhã đã lâu không nói chuyện, nay nghe thấy tên chị, Thẩm An Nhược cảm thấy rất thân thiết.
"Thì ra từ hồi tiểu học em đã thông minh như vậy." Trình Thiếu Thần càng nghĩ càng thấy buồn cười, "Tình tiết ấu trĩ này có gì đáng xem thật không hiểu nổi bọn em."
"Bộ phim này chính là ước mở trong lòng mỗi cô gái, đàn ông con trai các anh đương nhiên không hiểu rồi."

