Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Khách qua đường vội vã


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2258
- Tình trạng: Hoàn thành
Không ngờ khi tới đầu hành lang thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ, hóa ra có người đang gọi điện thoại. Ngày đó, chưa có di động, điện thoại trong kí túc xá cũng chỉ vừa mới được lắp, cho nên điện thoại công cộng ở cuối hành lang mỗi tầng vẫn chưa được tháo xuống. An Nhược đặt tờ giấy viết thư lên mặt bàn trong nhà vệ sinh, nhờ vào ánh đèn chăm chú viết, hành lang vô cùng yên tĩnh nên mặc dù cô đã cố ý tránh đi thật xa, giọng nói từ phía bên kia cũng cố gắng kìm chế thật nhỏ nhưng cô vẫn có thể nghe được. Lát sau hình như cô gái kia bắt đầu khóc thút thít, láng máng như là: "Giang Hạo Dương, anh nói gì đi chứ. Anh có đang nghe em nói không? Anh không được cúp điện thoại!" Tiếng khóc của cô gái ngày một lớn dần, tuy cố kìm nén lại nhưng vẫn nghẹn ngào, chỉ nghe cô ấy nói tiếp, "Giang Hạo Dương, anh không thể như thế với em được. Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?"

Thẩm An Nhược cảm thấy mình thế này thật tội lỗi, mặc dù cô hoàn toàn vô tội, đành vội vã thu dọn đồ đạc nhanh chóng quay về phòng. Bước ra khỏi phòng vệ sinh, không ngờ cô gái ấy đã cúi đầu bước vào thoáng nhìn qua, Thẩm An Nhược đã nhận ra đó là một chị học năm ba cùng khoa, đội trưởng đội cổ vũ, là một cô gái xinh đẹp và kiêu ngạo như thiên nga, cô ta dẫn đầu đoàn múa trong đêm dạ hội chào đón tân sinh viên, được cả trường hâm mộ. Vậy mà, giờ đây đầu tóc lại tả tơi, nước mắt lưng tròng, trông thật vô cùng thảm hại.

Khi đó, cô vẫn chưa bao giờ trải qua một tình yêu thật sự, vì vậy không thể hiểu nổi tại sao một tình yêu vốn ngọt ngào lại có thể khiến người ta khóc lóc thảm thiết, một cô gái vốn rất hạnh phúc lại có thể cam tâm tình nguyện hạ thấp bản thân xuống bùn như vậy.

Về sau nghĩ lại, có lẽ chính vì ấn tượng đầu không tốt ấy khiến cho cô luôn luôn nhắc nhở bản thân trong suốt thời gian quen Giang Hạo Dương là vĩnh viễn cũng không được để bản thân mình rơi vào tình trạng thảm hại, lúc nào cũng chuẩn bị tinh thần để ra đi không vướng bận gì, vì thế mới khiến hai người cuối cùng lâm vào bế tắc, đành phải chia tay. Lúc đó Giang Hạo Dương nói: "Thẩm An Nhược, em chẳng phải là không thật lòng với anh, hãy yên tâm đặt cả tương lai của em cho anh. Anh hi vọng vợ của anh trong tương lai sẽ là em, anh nói điều này là thật lòng. Nhưng em đã bao giờ nghĩ tới tương lai của chúng ta sẽ thế nào chưa? Em với anh đến một chút lòng tin cũng không có." Vài năm sau, nghĩ về khoảng thời gian này, Thẩm An Nhược cũng thừa nhận rằng chỉ có một người cố gắng sẽ không có tác dụng gì, hai người bọn họ, là ai phụ ai, có lẽ về cơ bản không thể là một đôi.

Chẳng bao lâu cô lại được nghe nhắc tới cái tên Giang Hạo Dương một lần nữa. Tân sinh viên đã bắt đầu chính thức nhập học, cũng như tất cả những sinh viên mới khác, mỗi tối sau khi tắt đèn chị em thường tụ tập nói chuyện với nhau. Và hoàn toàn không ngoại lệ, chủ đề của các cô gái luôn luôn là về các chàng trai.

"Mọi người hôm nay có nhìn thấy cô gái ở cạnh Từ Chí Nghị không? Sinh viên năm nhất đó thật sự quá lợi hại, mới vào trường chưa được mấy ngày." Tôn Băng Băng bắt đầu câu chuyện.

"Từ Chí Nghị là ai thế?"

"Là thành viên trong ban lãnh đạo của hội học sinh trường chúng ta. Thẩm An Nhược à, cậu chẳng chịu cập nhật thông tin gì cả."

"Không chừng nguời ta quen biết nhau từ trước rồi ấy chứ." Trương Lệ đoán.

"Không thể nào, cô bé nữ sinh ấy là người ở đây mà." Hứa Chi tuyên bố có vẻ đắc ý, "Còn nữa, hôm any tớ và Phi Phi theo dõi cô ấy, cô ấy học bên khoa kế toán mà."

"Thôi được rồi, các bạn rảnh quá không có chuyện gì đẻ làm à." Bạch Hân Nhã lên tiếng.

Thẩm An Nhược rất buồn ngủ, nhưng Tôn Băng Băng ở giường trên lại đang nằm chen chúc bên cạnh. Thực ra cô vẫn đang đeo tai nghe, hoàn toàn không hứng thú với những câu chuyện đồn thổi trong trường, lại cảm thấy thế này thì không lịch sự, đành chỉ đeo một bên tai nghe, bỏ tai kia ra, Tôn Băng Băng cũng rất tự nhiên đeo một nghe của cô lên, "Ôi, An Nhược, cậu đang nghe Từ Tiểu Phượng sao, thứ nhạc này lâu quá rồi."

"Ừ, cho dễ ngủ ấy mà."

"Nghe nói Giang Hạo Dương và Qúy Nhã Đình chia tay rồi. ,Mọi người không thấy Qúy đại mỹ nhân của chúng ta mấy ngày nay hốc hác tiều tụy sao."

"Anh Giang đó thật bản lĩnh, bạn lớp bên nói với tớ là bạn gái cũ của anh ấy là hoa khôi của trường Đại học Ngoại Ngữ đấy."

"Người ta có sức cuốn hút nhỉ! Các cô gái ở trường chúng ta cũng tốt đấy chứ, không ngờ còn bị trường ngoài cạnh tranh. Nghe nói lần trước, những người bên trường Ngoại Ngữ đó chửi trường chúng ta thậm tệ đó."

"Sao bạn biết Giang Hạo Dương là người phụ tình chứ, chuyện hợp tan là chuyện quá bình thường mà. Anh Giang bây giờ có bạn gái mới chưa?"

"Hiện giờ thì vẫn chưa có. Nếu có chắc chắc phải giấu thôi, không thì làm sao tránh được bị người ta lên án chứ..."

An Nhược mơ mơ màng màng cũng nói chêm vào một câu: "Cái tên Giang Hạo Dương này sao nghe mà quen quá..."

"Thẩm An Nhược, thua cậu rồi, chủ tịch hội học sinh của chúng ta, hôm đón tân sinh viên không phải cậu cũng ngủ gật đấy chứ..." Tôn Băng Băng hơi nổi nóng.

À, Thẩm An Nhược bỗng nghĩ ra. Vừa lúc nãy đang nói đến ai ấy nhỉ? Quý Nhã Đình, hóa ra chị ấy tên là thế, đúng là người hợp với tên. Chỉ có điều...

"Giang Hạo Dương, cả ba chữ ấy đều có bộ thủy đúng không? Anh ấy chắc là ngũ hành thiếu thủy nên mới lấy cái tên này." An Nhược bỗng nảy ra một ý nghĩ hết sức kì lạ.

Prev 1 ... 18 19 20 21 22 ... 188 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.001614