Tiếng gọi lớn vừa rồi hình như khiến Thiên Ngọc bừng tỉnh, chút cảm giác còn lại khiến nó nhận ra hoàn cảnh của mình. Đôi mắt rơi rớt những giọt nước mắt nóng hổi, nó cũng hét lên về phía tiếng gọi, cầu cứu một tiếng nói vọng lại:
- ANH KHANG DUYYYYYY....
Hoàng Quân khựng người, là gọi Khang Duy, là Thiên Ngọc đang gọi Khang Duy. Trong hoàn cảnh cấp bách như thế này, dù Hoàng Quân có đứng trước mắt cô đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ cất tiếng đầu tiên gọi Khang Duy, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu cô cũng là Khang Duy. Tất cả đều là Khang Duy...
Khang Duy và Hải Đăng chạy vội đến bên Thiên Ngọc và Nhật Linh, con trăn thấy động, thấy quá nhiều người, không hiểu sao lại bò đi. Hải Đăng thở phào đỡ lấy Nhật Linh, có lẽ vì hoảng sợ quá mà ngất đi. Bế bổng cô lên, anh rảo bước. Chỉ còn lại Thiên Ngọc và Khang Duy, cứ nhìn nhau trong im lặng như vậy. Đôi mắt đẫm lệ, Thiên Ngọc òa khóc như một đứa trẻ, vội vã ôm chầm lấy Khang Duy. Khẽ vuốt mái tóc nó, Khang Duy nhẹ nhàng an ủi, giọng dịu lại:
- Ổn rồi, không sao rồi...
Thiên Ngọc cũng dần lịm đi trong vòng tay Khang Duy. Nó mạnh mẽ hơn Nhật Linh nhiều, nó có thể trụ được đến khi tìm được chỗ dựa chắc chắn mới yên tâm dựa mình vào. Tìm cho mình giây phút nghỉ ngơi sau những nỗi sợ hãi mệt mỏi. Khang Duy vẫn ngồi yên lặng bên Thiên Ngọc như vậy, không dám cứ động mạnh vì sợ nó sẽ bừng tỉnh. Khẽ vuốt mái tóc Thiên Ngọc đang rối bù, trong lòng Khang Duy có chút dễ chịu. Lúc ấy, người đầu tiên nó nghĩ đến là anh, có lẽ là đang đợi anh đến cứu. Cảm giác được che chở, bảo vệ cho một người, được ngươi đó mong ngóng, trông đợi, có lẽ chính là cảm giác lúc này của Khang Duy.
Hoàng Quân vẫn đứng yên bất động, nước mắt lăn dài. Khi một người con trai rơi nước mắt vì một cô gái, đó là vì anh ấy đã yêu cô ấy quá nhiều, và đó là một tình yêu xứng đáng. Hoàng Quân như vậy, có lẽ đã là người yêu Thiên Ngọc nhất, nhưng tình cảm ấy có lẽ cậu đã trao nhầm cho một người con gái. Thiên Ngọc không là của Hoàng Quân, mãi mãi là như thế. Vì không phải nên dù có cố gắng thế nào vẫn không thể có được. Điều hiển nhiên ấy có lẽ bây giờ Hoàng Quân mới hiểu, bây giờ mới biết mình nên làm gì để tốt cho cả ba người. Cậu quay người trở lại, ít nhất Thiên Ngọc không sao, nên trở về khách sạn thôi, chị Huyền có lẽ đang đợi.
Hương Ly đứng sau Hoàng Quân từ rất lâu. Nước mắt cũng tràn vào bờ môi mặn chát. Liệu đến bây giờ, Hoàng Quân có còn muốn níu kéo một tình cảm không thuộc về mình nữa không? Liệu có còn cố giữ cô ấy bên cạnh mình nữa không? Tim Hương Ly thắt lại, đau nhói. Hoàng Quân đang đứng trước mặt Hương Ly, đôi mắt ngân ngấn nước:
- Chúng ta thật ra rất giống nhau. Đều yêu đối phương bằng cả trái tim, nhưng đối phương lại yêu người khác nhiều hơn như thế.
Hoàng Quân bỏ đi, cũng không quay lại nhìn Hương Ly một lần. Hoàng Quân sợ phải nhìn vào đôi mắt chân thành ấy. Đã làm cô ấy tổn thương vì mình như vậy, đâu đủ tư cách làm cô ấy hạnh phúc. Có lẽ Hương Ly nói đúng, không ai yêu Hoàng Quân như Hương Ly hết, chưa một ai làm được điều đó cả.
_oOo_
Tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở khách sạn, Thiên Ngọc cũng không nhớ rõ hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đầu óc vẫn còn đau nhức, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Khang Duy khẽ đẩy cửa bước vào, trên tay là một tô cháo nóng hổi, thơm mùi thịt băm. Có lẽ hôm nay đến lượt Khang Duy chăm sóc cho Thiên Ngọc. Thật ra cũng không có gì gọi là nguy hiểm, nhưng cần phải nghỉ ngơi vì đã ảnh hưởng đôi chút đến tinh thần. Khang Duy đút từng miếng cháo vào miệng nó, nhẹ nhàng như chăm sóc trẻ con mẫu giáo. Nhìn mặt mày Khang Duy căng thẳng quá mức, nó không khỏi bật cười:
- Sao anh lại căng thẳng như vậy?
- Chưa chăm sóc người ốm bao giờ.
-Em khỏe mà.
- Bác sĩ nói vẫn cần phải nghỉ ngơi.
- Cứ làm quá lên thôi đó mà. Em thật sự không sao. Mà... - Thiên Ngọc nhìn quanh phòng như tìm kiếm gì đó. - Gấu đâu?
- Bên phòng anh. Hải Đăng lo nên để con bé bên đó tiện chăm sóc.
- À. Tình cảm khăng khít quá rồi nhỉ?
- Ừ. - Khang Duy đáp, giọng hơi chùng xuống. - Mà em mệt như vậy, chiều về được chứ?
- Được. Em khỏe như voi rồi.
Thiên Ngọc cười, nhìn mặt Khang Duy lo lắng y như đứa trẻ con đang lo cho mẹ nó vậy. Nhưng mà nó đâu phải mẹ của anh mà phải biểu lộ thái độ như vậy chứ? Nó cốc đầu anh một cái rồi cười lớn:
- Còn đánh được cả anh nữa đấy. Đừng coi thường em.
Không khí vui vẻ lại thêm lần nữa bị Khang Duy phá hỏng, anh chỉ gật đầu không nói gì. Hôm nay anh rất lạ, khi nói chuyện cũng không nhìn vào mắt nó nữa. Giọng lại cứ buồn buồn kì lạ. Nó kéo anh lại gần, đẩy đầu anh cao lên một chút, hướng ánh mắt nhìn thẳng vào mắt mình:
- Hôm nay anh bị làm sao thế?
- Không... không sao.
Anh khẽ gạt tay nó xuống, ánh mắt vẫn cố lảng tránh nó. Nhưng có lẽ nó không đơn giản như anh nghĩ, nó cười nham hiểm, kéo anh lại thật gần khiến anh ngồi phịch xuống giường. Nó kéo hai tai anh, đẩy khuôn mặt anh đối diện với mặt mình, mắt nhìn thẳng vào mắt anh, cười te tởn:
- Rốt cuộc anh bị làm sao nào???
- ANH KHANG DUYYYYYY....
Hoàng Quân khựng người, là gọi Khang Duy, là Thiên Ngọc đang gọi Khang Duy. Trong hoàn cảnh cấp bách như thế này, dù Hoàng Quân có đứng trước mắt cô đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ cất tiếng đầu tiên gọi Khang Duy, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu cô cũng là Khang Duy. Tất cả đều là Khang Duy...
Khang Duy và Hải Đăng chạy vội đến bên Thiên Ngọc và Nhật Linh, con trăn thấy động, thấy quá nhiều người, không hiểu sao lại bò đi. Hải Đăng thở phào đỡ lấy Nhật Linh, có lẽ vì hoảng sợ quá mà ngất đi. Bế bổng cô lên, anh rảo bước. Chỉ còn lại Thiên Ngọc và Khang Duy, cứ nhìn nhau trong im lặng như vậy. Đôi mắt đẫm lệ, Thiên Ngọc òa khóc như một đứa trẻ, vội vã ôm chầm lấy Khang Duy. Khẽ vuốt mái tóc nó, Khang Duy nhẹ nhàng an ủi, giọng dịu lại:
- Ổn rồi, không sao rồi...
Thiên Ngọc cũng dần lịm đi trong vòng tay Khang Duy. Nó mạnh mẽ hơn Nhật Linh nhiều, nó có thể trụ được đến khi tìm được chỗ dựa chắc chắn mới yên tâm dựa mình vào. Tìm cho mình giây phút nghỉ ngơi sau những nỗi sợ hãi mệt mỏi. Khang Duy vẫn ngồi yên lặng bên Thiên Ngọc như vậy, không dám cứ động mạnh vì sợ nó sẽ bừng tỉnh. Khẽ vuốt mái tóc Thiên Ngọc đang rối bù, trong lòng Khang Duy có chút dễ chịu. Lúc ấy, người đầu tiên nó nghĩ đến là anh, có lẽ là đang đợi anh đến cứu. Cảm giác được che chở, bảo vệ cho một người, được ngươi đó mong ngóng, trông đợi, có lẽ chính là cảm giác lúc này của Khang Duy.
Hoàng Quân vẫn đứng yên bất động, nước mắt lăn dài. Khi một người con trai rơi nước mắt vì một cô gái, đó là vì anh ấy đã yêu cô ấy quá nhiều, và đó là một tình yêu xứng đáng. Hoàng Quân như vậy, có lẽ đã là người yêu Thiên Ngọc nhất, nhưng tình cảm ấy có lẽ cậu đã trao nhầm cho một người con gái. Thiên Ngọc không là của Hoàng Quân, mãi mãi là như thế. Vì không phải nên dù có cố gắng thế nào vẫn không thể có được. Điều hiển nhiên ấy có lẽ bây giờ Hoàng Quân mới hiểu, bây giờ mới biết mình nên làm gì để tốt cho cả ba người. Cậu quay người trở lại, ít nhất Thiên Ngọc không sao, nên trở về khách sạn thôi, chị Huyền có lẽ đang đợi.
Hương Ly đứng sau Hoàng Quân từ rất lâu. Nước mắt cũng tràn vào bờ môi mặn chát. Liệu đến bây giờ, Hoàng Quân có còn muốn níu kéo một tình cảm không thuộc về mình nữa không? Liệu có còn cố giữ cô ấy bên cạnh mình nữa không? Tim Hương Ly thắt lại, đau nhói. Hoàng Quân đang đứng trước mặt Hương Ly, đôi mắt ngân ngấn nước:
- Chúng ta thật ra rất giống nhau. Đều yêu đối phương bằng cả trái tim, nhưng đối phương lại yêu người khác nhiều hơn như thế.
Hoàng Quân bỏ đi, cũng không quay lại nhìn Hương Ly một lần. Hoàng Quân sợ phải nhìn vào đôi mắt chân thành ấy. Đã làm cô ấy tổn thương vì mình như vậy, đâu đủ tư cách làm cô ấy hạnh phúc. Có lẽ Hương Ly nói đúng, không ai yêu Hoàng Quân như Hương Ly hết, chưa một ai làm được điều đó cả.
_oOo_
Tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở khách sạn, Thiên Ngọc cũng không nhớ rõ hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đầu óc vẫn còn đau nhức, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Khang Duy khẽ đẩy cửa bước vào, trên tay là một tô cháo nóng hổi, thơm mùi thịt băm. Có lẽ hôm nay đến lượt Khang Duy chăm sóc cho Thiên Ngọc. Thật ra cũng không có gì gọi là nguy hiểm, nhưng cần phải nghỉ ngơi vì đã ảnh hưởng đôi chút đến tinh thần. Khang Duy đút từng miếng cháo vào miệng nó, nhẹ nhàng như chăm sóc trẻ con mẫu giáo. Nhìn mặt mày Khang Duy căng thẳng quá mức, nó không khỏi bật cười:
- Sao anh lại căng thẳng như vậy?
- Chưa chăm sóc người ốm bao giờ.
-Em khỏe mà.
- Bác sĩ nói vẫn cần phải nghỉ ngơi.
- Cứ làm quá lên thôi đó mà. Em thật sự không sao. Mà... - Thiên Ngọc nhìn quanh phòng như tìm kiếm gì đó. - Gấu đâu?
- Bên phòng anh. Hải Đăng lo nên để con bé bên đó tiện chăm sóc.
- À. Tình cảm khăng khít quá rồi nhỉ?
- Ừ. - Khang Duy đáp, giọng hơi chùng xuống. - Mà em mệt như vậy, chiều về được chứ?
- Được. Em khỏe như voi rồi.
Thiên Ngọc cười, nhìn mặt Khang Duy lo lắng y như đứa trẻ con đang lo cho mẹ nó vậy. Nhưng mà nó đâu phải mẹ của anh mà phải biểu lộ thái độ như vậy chứ? Nó cốc đầu anh một cái rồi cười lớn:
- Còn đánh được cả anh nữa đấy. Đừng coi thường em.
Không khí vui vẻ lại thêm lần nữa bị Khang Duy phá hỏng, anh chỉ gật đầu không nói gì. Hôm nay anh rất lạ, khi nói chuyện cũng không nhìn vào mắt nó nữa. Giọng lại cứ buồn buồn kì lạ. Nó kéo anh lại gần, đẩy đầu anh cao lên một chút, hướng ánh mắt nhìn thẳng vào mắt mình:
- Hôm nay anh bị làm sao thế?
- Không... không sao.
Anh khẽ gạt tay nó xuống, ánh mắt vẫn cố lảng tránh nó. Nhưng có lẽ nó không đơn giản như anh nghĩ, nó cười nham hiểm, kéo anh lại thật gần khiến anh ngồi phịch xuống giường. Nó kéo hai tai anh, đẩy khuôn mặt anh đối diện với mặt mình, mắt nhìn thẳng vào mắt anh, cười te tởn:
- Rốt cuộc anh bị làm sao nào???

