Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1880
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhật Linh cười hỉ hả đóng cửa phòng lại, leo lên giường ngồi chăm chú nghe Thiên Ngọc kể. Mặt Thiên Ngọc đỏ ửng, lắp ba lắp bắp, không rõ câu cú, cũng không đi thẳng vào chủ đề. Nhật Linh gan ruột bắt đầu nóng, giục nó liên hồi, mãi rồi mới nghe ra. Mặc dù câu chữ hơi loằng ngoằng nhưng Nhật Linh cũng tạm hiểu, mặt giãn ra, cô cười cười tỏ vẻ thỏa mãn cho sự tò mò của mình:

- Vậy là Khang Duy đó đã cướp đi nụ hôn đầu của cậu. Ơ mà...

Nhật Linh đang cười rõ lớn bỗng nhận ra câu mình vừa nói ra có ý nghĩa gì. Cô cũng ấp a ấp úng quay sang nhìn Thiên Ngọc, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, lắp bắp nói ra mấy từ quan trọng với âm lượng vô cùng nhỏ:

- Khang Duy đã cướp đi nụ-hôn-đầu của cậu?

- Ừ. - Thiên Ngọc cúi mặt ngại ngùng. - Vậy đấy!

Mặt Thiên Ngọc xụ xuống, còn Nhật Linh thì không nhịn nổi mà ôm bụng cười lăn cười bò. Giờ thì là Thiên Ngọc nghệt mặt ra nhìn con bạn thân của mình. Đấy, kể cho nó nghe xong nó tự dưng cười như ngộ, thật là không chấp nhận nổi. Thiên Ngọc vừa xấu hổ, vừa ức chế, nằm phịch xuống giường trùm chăn kín mít. Nhật Linh làm điệu bộ xua xua tay trước mặt cho thoát hết N2O ra ngoài rồi tiếp tục nói:

- Vậy tâm trạng cậu thế nào?

- Còn hỏi nữa? - Thiên Ngọc bực mình.

- Vui? Bực mình? Khó chịu?...

- Xấu hổ, mỗi thế thôi biết chưa!

Nhật Linh lại cười ngặt nghẽo như không thể dừng được, Thiên Ngọc mà cô quen trước giờ có mấy khi biết định nghĩa hai từ xấu hổ. Vậy mà vào thời điểm này lại dùng hai từ này thì quả thật tên Khang Duy đó đã rất lợi hại rồi.

Mãi vẫn chưa thấy Nhật Linh ngừng cười, Thiên Ngọc đâm ra bực. Kể cho cô nghe chỉ mong cho cái ý kiến, chuyện như vậy xảy ra rất ngại nhìn mặt Khang Duy, lại còn Hoàng Quân nữa. Dù sao thì cũng còn chưa thể chấm dứt hẳn với cậu ấy. Thật ngớ ngẩn. Vậy mà nghe xong rồi thì Nhật Linh làm gì??? Chỉ biết cười ngặt nghẽo như ngộ, bạn với chả bè, thật vô tích sự.

- Có thôi ngay không thế?

Nhật Linh nhận ra sự giận dữ trong âm điệu của câu nói, cố nhịn cười nói ra từ “Có” thật lớn. Thiên Ngọc day day đầu thở dài, đầu óc trống rỗng, phân vân, lưỡng lự. Sao ông trời cứ bắt nó rơi vào mấy tình cảnh khốn-nạn như thế này chứ.

- Tạm coi như không có gì xảy ra đi. Khang Duy chắc chắn sẽ làm thế. - Nhật Linh hùng hổ đưa ra kế sách.

- Được không vậy?

- Cứ vậy đi.

Thiên Ngọc miễn cưỡng gật đầu nghe lời Nhật Linh. Đằng nào thì bây giờ cũng chẳng biết làm thế nào là tốt nhất. Thôi thì tạm nghe theo lời vị quân sư quạt mo này vậy.

_oOo_

Hải Đăng vẫn còn ngạc nhiên vì sự nhanh chóng quá phấn khích của Nhật Linh thì lại giật nảy mình vì cái đập cửa rõ mạnh của Khang Duy. Mặt Khang Duy xám ngoét ngồi xuống ghế, có vẻ đang mất bình tĩnh. anh cầm cả chai nước trên bàn tu ừng ực, bộ dạng thảm thương, tệ hại.

- Tớ đã dặn cậu không được uống nước trong phòng chưa nhỉ? Nước này cũng để đây lâu rồi. Có khi đã hết hạn...

Khang Duy đang tu nước ừng ực, nghe vậy giật mình mà phun hết ra người đứng đối diện là Hải Đăng. Hải Đăng méo mặt muốn khóc, có ý tốt nhắc nhở cậu ta mà cậu ta nỡ lòng nào phun sạch nước cam ép đang trong miệng lên người anh chứ. Anh đứng yên bất động, quá sốc. Khang Duy mặt nhăn nhó tỏ vẻ xin lỗi, rút bịch giấy ăn trên bàn lau lấy lau để.

- Cậu ở yên đấy, tắm xong tôi sẽ xử đẹp cậu đấy.

Hải Đăng cầm lấy tờ giấy ăn, vo lại ném vào sọt rác rồi lấy quần áo đi tắm. Khang Duy vẫn chẳng nói câu nào, ngồi im thin thít đợi Hải Đăng như một thằng nhóc vừa mắc lỗi với ba mẹ nó. Hải Đăng lau lau đầu, miệng vừa lẩm bẩm gì đó, hướng ánh nhìn về Khang Duy:

- Cậu có chuyện gì đây?

Nếu Thiên Ngọc còn chần chừ chưa muốn kể ngay chuyện này cho Nhật Linh thì Khang Duy lại ngược lại. Khang Duy như thể đợi Hải Đăng bình tĩnh lại để nói ngay cho Hải Đăng chuyện này. Và Hải Đăng cũng có cách hành xử khác hẳn Nhật Linh, anh đặt tay lên vai cậu bạn thân rồi phán xanh rờn:

- Cậu khá lắm. Làm rất tốt. Cơ hội của cậu đã lên tới... 51%.

Sặc. Sao lại chỉ có 51%?

- Còn muốn bao nhiêu nữa? Cậu đã hơn hẳn Hoàng Quân 2% rồi đấy.

- Thôi đi, đừng có đùa nữa. - Khang Duy hất tay Hải Đăng khỏi vai mình. - Bây giờ Heo sẽ tránh mặt tớ mất. Chắc chắn là cô ấy rất ngại.

- Biết thế sao còn làm.

Cái này Khang Duy chịu, cảm xúc thì không kiềm chế được, hỏi như vậy anh biết trả lời sao? Nhìn bản mặt ngồ ngộ của Khang Duy, Hải Đăng lắc đầu, mặt tỏ vẻ nham hiểm:

- Cứ coi như không có chuyện gì đi. Có lẽ Heo cũng muốn vậy!

- Được không thế?

- Cứ vậy đi!

Ừ thì đành vậy. Giờ thì Khang Duy cũng chẳng biết làm thế nào, đành nghe lời Hải Đăng thôi, mặc dù không tin tưởng lắm. Đúng là không ổn, không dưng cả Thiên Ngọc và Khang Duy đều có một quân sư quạt mo như thế kia, chẳng biết chuyện sau này sẽ diễn biến thế nào. Nếu không phải khốn khổ khốn nạn chắc cũng không thoát khỏi cảnh thảm thương về sau.

Prev 1 ... 59 60 61 62 63 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000415
Pair of Vintage Old School Fru