Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1881
- Tình trạng: Hoàn thành
Khang Duy thở dài, anh không muốn nhìn thấy Thiên Ngọc cười như vậy, không muốn nhìn thấy nó trong bộ dạng này. Đêm qua nó sốt cao, trán rịn mồ hôi. Bờ môi run lên từng hồi khiến anh lo lắng kinh khủng. Cả người nó run lên, không biết là đang nóng hay đang lạnh. Bác sĩ nói nếu nó bị sốt, đừng đắp quá nhiều chăn, nóng sẽ làm nó sốt cao hơn. Mặc dù là vậy nhưng không hiểu sao cả người nó lạnh ngắt, bàn tay lạnh như băng khiến anh vô cùng hoảng sợ. Cả người nó lại cứ run lên từng đợt, cũng chả hiểu bị làm sao, vậy là anh ôm chặt lấy nó, hi vọng để nó bớt run đi một chút. Hơi ấm của anh truyền sang nó khiến nó ấm dần lên, người cũng bớt run. Nhưng đó không phải điều đáng nói. Sự thật là Khang Duy đã ôm Thiên Ngọc rất chặt, tim không khỏi đập loạn lên. Lúc ôm nó trong lòng, bờ môi run rẩy, hơi thở yếu ớt cứ cuốn lấy tâm trí anh, khiến anh không thể nào rời ra. Chờ cho đến khi nó bớt run, anh mới buông nó ra mà bỏ ra ngoài. Tim cứ đập nhanh kinh khủng, nếu cứ thế này vài lần, có khi Khang Duy sẽ bị trụy tim mất. Từ lúc ấy đến giờ, lúc nào cũng lảng tránh ánh mắt nó, lảng tránh đôi môi nó. Nếu cứ tiếp xúc gần như vậy, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

- Nói! Nhanh!

Thiên Ngọc vẫn giữ chặt Khang Duy, mặt nhăn lại nham hiểm, ra lệnh anh mau chóng nói ra cái lí do quái quỷ mà anh đang cố tình tránh khỏi.

- Em cứ muốn biết à? - Khang Duy thở dài.

- Tất nhiên. - Thiên Ngọc hào hứng.

- Đừng có mà trách anh.

Khang Duy lên tiếng cảnh báo rồi ghé sát mặt vào mặt Thiên Ngọc, hơi lưỡng lự một chút rồi đặt lên môi nó một nụ hôn. Chỉ là môi chạm môi, rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến nó thoáng giật mình.

Nó đứng hình mất mấy giây mới nhận thức được việc Khang Duy đang làm, vội vã đẩy anh ra khỏi, lùi về phía sau. Khang Duy nhìn nó, giọng đầy vẻ tội lỗi:

- Đã bảo em trước rồi mà...

Nó choáng toàn tập, mặt đỏ bừng. Khang Duy cũng lúng túng không kém, nói nhanh mấy câu rồi đẩy cửa bỏ ra ngoài:

- Em nghỉ đi cho khỏe nhá. Anh ra ngoài...



Chương 20: Em có phải là định mệnh?



Hải Đăng kéo rèm cửa sổ thật mạnh, Nhật Linh nhăn mặt kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục ngủ. Anh thở dài thườn thượt, gõ gõ tay xuống mặt bàn:

- Rốt cuộc em có dậy không?

- Không. - Nhật Linh nũng nịu.

- Vậy hả?

Hải Đăng thức cả đêm, lo Nhật Linh mệt hay gì gì đó, ai dè cô không những không bị làm sao mà lại còn ngủ ngon lành như vậy, tờ mờ sáng khát nước mà mò dậy. Đã không tự thân vận động mà còn diễn vở “em mệt” ra bắt vạ Hải Đăng khiến anh mệt mỏi từ sáng sớm nay. Đến lúc phát hiện ra sự thật “nghiệt ngã”, cô lại cười khoái trá tiếp tục lăn ra ngủ, gọi không được. Vậy nên mới có cái đoạn sau đây.

- Hôm qua nghe nói Heo sốt ghê lắm. Cứ gọi em hoài thôi. Chắc cũng lo cho em đấy.

- HẢ?

Nhật Linh giật mình bật dậy như cái lò xo, mặt nghệt ra trông hài hài:

- Vậy thì em phải sang với Heo ngay...

Không cần kéo chăn kéo rèm gì cả vẫn khiến Nhật Linh chạy vội ra khỏi phòng. Hải Đăng cũng đang nghệt mặt ra ngạc nhiên. Hóa ra muốn cô bật dậy lại dễ như vậy, thế mà cả tiếng đồng hồ rồi anh thật khổ sở. Nhật Linh chạy thục mạng về phòng, không để ý mà tông đầu vào Khang Duy vừa bước ra khỏi. Mặt mày xám ngoét.

- Ơ... Nhật Linh à?

- Anh Khang Duy?

- Heo đang ở bên trong, cô ấy vẫn còn mệt, em vào với cô ấy nhé.

Chưa để Nhật Linh nói câu nào, Khang Duy đã vội vã đi khỏi. Bữa nay Khang Duy có gì đó cứ là lạ, thậm chí còn chẳng nhìn Nhật Linh lấy một lần mà cứ thế đi vội qua. Lại thấy hơi ấp úng như vừa làm điều gì đó khuất tất. Mặt Nhật Linh trở nên nguy hiểm và hình sự hơn hẳn, đẩy cửa phòng bước vào, cô cười nham hiểm.

- Hà hà... Vừa nãy là...

Chưa kịp nói hết câu, Nhật Linh cứng họng khi nhìn thấy Thiên Ngọc cũng đang đơ không tả nổi. Nó ngồi yên trên giường, mặt cũng biến sắc không khác gì Khang Duy. Từng ngón tay bấu chặt vào tấm ga trải giường, đôi mắt ngân ngấn nước, hình như còn chưa nhận ra sự hiện diện của Nhật Linh lúc này. À. Có phải là tên Khang Duy đó làm gì Thiên Ngọc không thế? Nhật Linh nhăn mặt tiến đến gần Thiên Ngọc, làm động tác xòe bàn tay huơ huơ trước mặt nó, động tác trước mắt cùng với giọng nói choe chóe kéo nó trở về thực tại:

- Heo, Heo, Heo ơi ới ời...

- Bỏ tay xuống xem nào.

Thiên Ngọc nhận ra sự xuất hiện của Nhật Linh, dần dần tỉnh lại. Gạt tay cô bạn xuống rồi khe khẽ thở dài.

- Con gái lớn cứ thở dài như vậy sau này sẽ rất khổ. - Nhật Linh tỏ vẻ kẻ cả.

- Vớ vẩn. - Thiên Ngọc lại thở dài.

- Thế cậu đang bị làm sao?

Thiên Ngọc im lặng không nói, cũng không nhìn thẳng vào Nhật Linh. Nó xoay người vào bên trong tường, nằm xuống vờ ngủ. Nhật Linh méo mặt nhìn nó, hôm nay là một ngày... là lạ.

- Định không nói sao?

- Tớ buồn ngủ. - Thiên Ngọc nhỏ giọng.

- Được rồi. Vậy thì cứ ngủ đi.

Nhật Linh nói giọng giận dỗi, chắc chắn là Thiên Ngọc đã gặp chuyện gì đó. Nhưng không hiểu có chuyện gì mà lại giấu cô như vậy. Cô bước chân ra, vừa chạm vào tay nắm cửa chợt nhớ ra Khang Duy, chuyện này có khi anh ta cũng biết hơn cô, Thiên Ngọc không nói thì đành đi hỏi anh ta vậy!

- Tớ đi hỏi Khang Duy.

Tưởng là Nhật Linh đã dẹp cái suy nghĩ tò mò Thiên Ngọc mới an tâm nhắm mắt. Nhưng câu nói kia vừa bật ra khỏi miệng Nhật Linh, nó đã bật dậy như cái lò xo, mặt méo xệch:

- Khoan đã.

- Cậu buồn ngủ mà. - Nhật Linh cười cười.

- Tớ kể cho cậu nghe.

Prev 1 ... 58 59 60 61 62 ... 75 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000414