Lời chúc phúc của Odin - Thiên Lại Chỉ Diên
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 393
- Tình trạng: Hoàn thành
Đương nhiên, khả năng chịu đựng ngày bé rất yếu ớt. Tới lúc bắt đầu phát triển sự nghiệp của bản thân, đột nhiên tôi lại nghĩ, mình trải qua những lần như thế, chưa chắc đã là chuyện kém may mắn. Mấy năm nay, không biết đã bao nhiêu đêm, tôi mơ một giấc mơ vô cùng kỳ lạ.
Phần lớn thời gian, tôi đều mơ thấy cảnh tượng tộc Aesir tràn tới, ánh mắt lạnh tựa băng, gương mặt với những đường nét rõ ràng của bọn họ, còn cả những câu thần chú được niệm ra vô cùng lãnh đạm, không có một chút cảm xúc nào. Rồi sau đó, cơn đau đớn như “vạn tiễn xuyên tâm” sẽ khiến tôi giật mình tỉnh giấc, cơ thể đầm đìa mồ hôi.
Có lúc, tôi gặp được chị ở trong mơ. Chị nói với tôi bằng giọng nghiêm nghị mà kiên cường như ngày trước: “Nana, em phải phấn chấn lên, đừng quên, dù có trải qua khốn khó thế nào, chị đều sẽ ở bên cạnh bảo vệ em”.
Và đôi khi, rất ít khi thôi, tôi sẽ mơ thấy nụ cười của một người. Đó là giấc mơ vô cùng kỳ lạ. Trong mơ, tôi chưa từng thấy rõ gương mặt của chàng, không biết tuổi của chàng, thậm chí còn chẳng nhìn ra mắt chàng màu gì nữa, nhưng tôi biết, ánh mắt chàng đang nhìn mình, ánh nhìn ấy dịu dàng mà quen thuộc, khiến cho hàng nước mắt của tôi bỗng muốn trào khỏi bờ mi. Mặc dù tôi chưa từng yêu ai, mặc dù chỉ xuất phát từ bản năng, nhưng tôi vẫn biết, đó là ánh mắt yêu thương sâu đậm. Điều vô cùng đáng tiếc là, chàng chưa từng nói với tôi câu nào. Ngay cả trong giấc mơ mà chàng vẫn kiệm lời như thế đấy.
Dù vậy, dường như chỉ cần nhìn ánh mắt và nụ cười dịu dàng ấy, tôi sẽ lập tức cảm thấy thế gian này chẳng còn chuyện gì đáng sợ. Nói nghe có vẻ buồn cười, nhưng giấc mộng lặp đi lặp lại, chẳng có khởi đầu không có kết thúc ấy, cho đến tận bây giờ vẫn luôn nâng đỡ thế giới nội tâm của tôi.
Đương nhiên, dù cảnh trong mơ có đẹp hơn thế nữa, thì khi gặp phải tiếng gào của Shia, nó cũng sẽ đều trở nên nhỏ nhặt, chẳng đáng để kể ra. Từ lần đầu tiên gặp cô ấy - cái lần mà chúng tối suýt lao vào đập nhau một trận tơi bời - cho đến giờ khi đã trở thành bạn bè, còn sống chung một chỗ, tôi vẫn cảm thấy khó có thể tin nổi.
Tuy là bạn bè kề vai sát cánh, nhưng nhiều khi, tôi lại rất muốn lột bỏ cái bộ dạng tâm thần phân liệt của cô nàng, sau đó ném tới cho lũ đàn ông mất hết lý trí kia nhìn cho rõ, xem đám đó còn có thể dùng cái vẻ mặt ngây ngất say sưa mà thốt lên ”Shia là đại lộ Champs-Élysées của đất Vanaheim!” được nữa hay không.
Giống như bây giờ đây. Tôi chạy về nhà thay bộ quần áo, ngay cả tắm cũng chưa có thời gian, lấy cái ống nghiệm dùng để tinh chế dầu cá từ cái tủ lộn xộn của Shia ra, chuẩn bị phi về xưởng rèn. Kết quả là chân trước vừa ra được cửa, chân sau đã bị một sức mạnh vô hình túm lại. Quay đầu nhìn, quả nhiên là Shia đã túm lấy cổ tôi, sầm mặt nói: “Hôm nay tớ rất bực mình”.
“Tớ đang có một vụ làm ăn lớn, làm xong rồi về nghe cậu nói sau”, tôi gạt tay cô nàng ra.
“Không được đi, nghe tớ nói hết đã.” Tay kia của Shia lại đặt lên vai tôi, nghe giọng điệu ngang ngạnh ấy, tôi biết ngay là hôm nay không đùa được, vì thế đứng nghiêm nhìn cô nàng, ngắm gương mặt xinh đẹp dần nhăn nhó: “Cái gã Lando mà cậu rất thích ấy đúng là một thằng khốn nạn, khốn nạn vô cùng”.
“Rồi sao?”
“Hắn là một thằng khốn nạn!” “Rồi sao nữa?”
“Cậu cút đi.” Thế là tôi cút.Tuy chỉ sùng bái năng lực của Lando, cũng chẳng tò mò gì lắm về sinh hoạt cá nhân với tính cách của người ta, nhưng nghe Shia nói thế, nếu không phải vì đang bận vắt chân lên cổ thì chắc tôi cũng cố hỏi thêm được mấy câu. Vả lại, tôi vốn định nhờ Shia gia công giúp tôi cái bao tay, nhưng nếu biết người ủy thác là Freyr, chắc cô nàng sẽ tự tay bóp chết tôi luôn quá.
Lúc tôi về đến xưởng rèn Ena đã là mười một giờ hơn. Vừa bước vào, Guffy đã thả luôn bản vẽ trên tay xuống: “Lão đại, vừa nãy có người tới tìm chị”.
“Ai?”
“Lando…”, giọng nói này là từ góc phòng truyền tới. Mà đợi đến lúc thanh âm kéo dài đến cuối câu thì chủ nhân giọng nói - một cô gái Tinh linh với mái tóc vàng cực kỳ xinh đẹp - đã vọt tới trước mặt tôi: “Là Lando!!!”.
“Fulla, muộn thế này rồi mà cô còn ở đây, thật hiếm thấy.” Mấy câu cô nàng nói chúng ta có thể không cần để ý tới. Tôi cho rằng Fulla là người làm thuê thất bại nhất trong những người thất bại mà xưởng rèn từng thuê. Tuy cô ấy rất am hiểu vấn đề thiết kế bề ngoài cho vũ khí, linh cảm và sáng tạo cũng không giống người thường, nhưng số lần cô ấy xin nghỉ vì đủ thể loại lý do còn nhiều gấp mấy lần những ngày cô ấy chịu ngoan ngoãn đi làm. Mà Fulla thì coi chuyện tôi trừ lương chỉ như mưa rơi ngoài phố, nên tôi cũng rất tự giác mà liệt tên cô nàng vào danh sách công nhân lâm thời. Mặt khác, Lando có một câu lạc bộ người hâm mộ ở phía bắc thành phố, chủ tịch câu lạc bộ có lẽ nên đổi thành cô nàng mới thích hợp.
“Chị Ena, chẳng lẽ chị không thấy chuyện Lando tới chỗ này là rất thần kỳ sao?” Được rồi, cô nàng cũng là người duy nhất gọi tôi là “chị Ena”, mà lại còn nói hoài không thèm sửa.
“Nguyên liệu đã tìm đủ, đem hết những thứ mọi người đã chuẩn bị ra, đưa cho tôi.” Tôi giở bức thư ủy thác cùng bản thiết kế ra.
Phần lớn thời gian, tôi đều mơ thấy cảnh tượng tộc Aesir tràn tới, ánh mắt lạnh tựa băng, gương mặt với những đường nét rõ ràng của bọn họ, còn cả những câu thần chú được niệm ra vô cùng lãnh đạm, không có một chút cảm xúc nào. Rồi sau đó, cơn đau đớn như “vạn tiễn xuyên tâm” sẽ khiến tôi giật mình tỉnh giấc, cơ thể đầm đìa mồ hôi.
Có lúc, tôi gặp được chị ở trong mơ. Chị nói với tôi bằng giọng nghiêm nghị mà kiên cường như ngày trước: “Nana, em phải phấn chấn lên, đừng quên, dù có trải qua khốn khó thế nào, chị đều sẽ ở bên cạnh bảo vệ em”.
Và đôi khi, rất ít khi thôi, tôi sẽ mơ thấy nụ cười của một người. Đó là giấc mơ vô cùng kỳ lạ. Trong mơ, tôi chưa từng thấy rõ gương mặt của chàng, không biết tuổi của chàng, thậm chí còn chẳng nhìn ra mắt chàng màu gì nữa, nhưng tôi biết, ánh mắt chàng đang nhìn mình, ánh nhìn ấy dịu dàng mà quen thuộc, khiến cho hàng nước mắt của tôi bỗng muốn trào khỏi bờ mi. Mặc dù tôi chưa từng yêu ai, mặc dù chỉ xuất phát từ bản năng, nhưng tôi vẫn biết, đó là ánh mắt yêu thương sâu đậm. Điều vô cùng đáng tiếc là, chàng chưa từng nói với tôi câu nào. Ngay cả trong giấc mơ mà chàng vẫn kiệm lời như thế đấy.
Dù vậy, dường như chỉ cần nhìn ánh mắt và nụ cười dịu dàng ấy, tôi sẽ lập tức cảm thấy thế gian này chẳng còn chuyện gì đáng sợ. Nói nghe có vẻ buồn cười, nhưng giấc mộng lặp đi lặp lại, chẳng có khởi đầu không có kết thúc ấy, cho đến tận bây giờ vẫn luôn nâng đỡ thế giới nội tâm của tôi.
Đương nhiên, dù cảnh trong mơ có đẹp hơn thế nữa, thì khi gặp phải tiếng gào của Shia, nó cũng sẽ đều trở nên nhỏ nhặt, chẳng đáng để kể ra. Từ lần đầu tiên gặp cô ấy - cái lần mà chúng tối suýt lao vào đập nhau một trận tơi bời - cho đến giờ khi đã trở thành bạn bè, còn sống chung một chỗ, tôi vẫn cảm thấy khó có thể tin nổi.
Tuy là bạn bè kề vai sát cánh, nhưng nhiều khi, tôi lại rất muốn lột bỏ cái bộ dạng tâm thần phân liệt của cô nàng, sau đó ném tới cho lũ đàn ông mất hết lý trí kia nhìn cho rõ, xem đám đó còn có thể dùng cái vẻ mặt ngây ngất say sưa mà thốt lên ”Shia là đại lộ Champs-Élysées của đất Vanaheim!” được nữa hay không.
Giống như bây giờ đây. Tôi chạy về nhà thay bộ quần áo, ngay cả tắm cũng chưa có thời gian, lấy cái ống nghiệm dùng để tinh chế dầu cá từ cái tủ lộn xộn của Shia ra, chuẩn bị phi về xưởng rèn. Kết quả là chân trước vừa ra được cửa, chân sau đã bị một sức mạnh vô hình túm lại. Quay đầu nhìn, quả nhiên là Shia đã túm lấy cổ tôi, sầm mặt nói: “Hôm nay tớ rất bực mình”.
“Tớ đang có một vụ làm ăn lớn, làm xong rồi về nghe cậu nói sau”, tôi gạt tay cô nàng ra.
“Không được đi, nghe tớ nói hết đã.” Tay kia của Shia lại đặt lên vai tôi, nghe giọng điệu ngang ngạnh ấy, tôi biết ngay là hôm nay không đùa được, vì thế đứng nghiêm nhìn cô nàng, ngắm gương mặt xinh đẹp dần nhăn nhó: “Cái gã Lando mà cậu rất thích ấy đúng là một thằng khốn nạn, khốn nạn vô cùng”.
“Rồi sao?”
“Hắn là một thằng khốn nạn!” “Rồi sao nữa?”
“Cậu cút đi.” Thế là tôi cút.Tuy chỉ sùng bái năng lực của Lando, cũng chẳng tò mò gì lắm về sinh hoạt cá nhân với tính cách của người ta, nhưng nghe Shia nói thế, nếu không phải vì đang bận vắt chân lên cổ thì chắc tôi cũng cố hỏi thêm được mấy câu. Vả lại, tôi vốn định nhờ Shia gia công giúp tôi cái bao tay, nhưng nếu biết người ủy thác là Freyr, chắc cô nàng sẽ tự tay bóp chết tôi luôn quá.
Lúc tôi về đến xưởng rèn Ena đã là mười một giờ hơn. Vừa bước vào, Guffy đã thả luôn bản vẽ trên tay xuống: “Lão đại, vừa nãy có người tới tìm chị”.
“Ai?”
“Lando…”, giọng nói này là từ góc phòng truyền tới. Mà đợi đến lúc thanh âm kéo dài đến cuối câu thì chủ nhân giọng nói - một cô gái Tinh linh với mái tóc vàng cực kỳ xinh đẹp - đã vọt tới trước mặt tôi: “Là Lando!!!”.
“Fulla, muộn thế này rồi mà cô còn ở đây, thật hiếm thấy.” Mấy câu cô nàng nói chúng ta có thể không cần để ý tới. Tôi cho rằng Fulla là người làm thuê thất bại nhất trong những người thất bại mà xưởng rèn từng thuê. Tuy cô ấy rất am hiểu vấn đề thiết kế bề ngoài cho vũ khí, linh cảm và sáng tạo cũng không giống người thường, nhưng số lần cô ấy xin nghỉ vì đủ thể loại lý do còn nhiều gấp mấy lần những ngày cô ấy chịu ngoan ngoãn đi làm. Mà Fulla thì coi chuyện tôi trừ lương chỉ như mưa rơi ngoài phố, nên tôi cũng rất tự giác mà liệt tên cô nàng vào danh sách công nhân lâm thời. Mặt khác, Lando có một câu lạc bộ người hâm mộ ở phía bắc thành phố, chủ tịch câu lạc bộ có lẽ nên đổi thành cô nàng mới thích hợp.
“Chị Ena, chẳng lẽ chị không thấy chuyện Lando tới chỗ này là rất thần kỳ sao?” Được rồi, cô nàng cũng là người duy nhất gọi tôi là “chị Ena”, mà lại còn nói hoài không thèm sửa.
“Nguyên liệu đã tìm đủ, đem hết những thứ mọi người đã chuẩn bị ra, đưa cho tôi.” Tôi giở bức thư ủy thác cùng bản thiết kế ra.


