Chờ đợi là chết đói
Loading...

Lời chúc phúc của Odin - Thiên Lại Chỉ Diên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 389
- Tình trạng: Hoàn thành
Khi chúng tôi chạy được hơn mười thước, thân thể của chị tôi đột nhiên bay vọt lên hơn ba thước. Tôi nhìn thấy lưng chị bị xuyên thủng bởi một thanh kiếm băng thật lớn, sau khi máu chảy ra một lúc, thanh kiếm băng dần dần biến mất. Giờ này phút này, hai người tộc Aesir đứng trước mặt tôi, một là đại vu sư, một là phục ma quan.

Đại vu sư giơ ma trượng lên, lẩm bẩm gì đó trong miệng. Một quả cầu tia chớp dần dần ngưng kết trên tay hắn. Còn gã phục ma quan xỏ một đôi găng với hai màu đen trắng. Bàn tay đeo găng đen cầm một hộp kim loại màu tím, trong hộp để chi chít hơn mười cái ống nghiệm. Hắn dùng tay đeo găng trắng lấy một ống, ngón cái đẩy nút gỗ ra, rót thứ chất lỏng đang không ngừng lưu chuyển trong đó vào quả cầu tia chớp. Chất lỏng không xuyên qua quả cầu tia chớp, mà toàn bộ quả cầu đột ngột phình to, ánh sáng ngày càng mãnh liệt.

Trước đây khi còn đi học, tôi đã thấy cảnh tượng này nhiều lần.Một đại vu sư có phục ma quan hỗ trợ, có thể khiến tôi tan thành mây khói trong nháy mắt, không để lại một mảnh thi thể nào. Sau đó, trải qua quá trình tinh luyện của luyện kim thuật sư, có thể chế tác ra hồn thể của Thần tộc Vanir, cũng giống như hồn thể của sinh vật mà chúng tôi lấy ra từ khe nứt Ginnungagap vậy.

Mục đích của họ, không phải là giết người để lấy công trạng, mà là thu thập nguyên liệu. Thấy đại vu sư đã giơ cánh tay thi triển ma pháp lên quá đỉnh đầu, tôi lập tức run rẩy, nhắm chặt mắt lại.

Dù cách một tầng mi mắt đang nhắm chặt, tôi vẫn có thể cảm giác được ánh lửa chói ngời, sau đó là sắc đỏ ngập tràn trời đất. Tiếng phát nổ, âm thanh cây cối bốc cháy liên tục vang lên, khối băng trên người tôi tan chảy trong nháy mắt.

Ánh lửa dần lụi tàn, tất cả lại trở về màu đen hắc ám. Cả quá trình chỉ không quá hai giây, mà tôi thì vẫn còn tri giác.

Mở mắt, tôi kinh ngạc nhìn phía trước, hai người kia nằm trên mặt đất, không hề động đậy, toàn thân bị lửa thiêu cháy, hình như đã ngừng thở. Trên mặt đất có một cái hố cực lớn, vẫn còn tí tách mấy đốm lửa nhỏ.Tôi nhìn bốn phía, không bóng người. Lại ngẩng đầu, một con kim dực long đang bay về phía làng Heiner. Chuyện ly kỳ nhất chính là, con rồng kia có đến bốn cánh. Người cưỡi trên lưng rồng mặc một bộ quần áo sắc trắng, vạt áo và mái tóc ngắn bay bay trước gió. Vì là ban đêm, nên tôi không nhìn rõ màu tóc của hắn, chỉ thấy nó được ánh trăng soi tỏ, lấp lánh những tia bàng bạc. Tôi có chút ngạc nhiên, vẫn chưa thoát khỏi cảm giác kinh hoàng.

Nếu không phải trong phạm vi nhìn thấy chỉ có một mình người kia, tôi tuyệt đối không dám tin hai gã tộc Aesir là do hắn giết.

Bởi vì hắn đã bay xa lắm. Thậm chí còn không them xuống dưới để kiểm tra xác chết.




Chương 3: Đại ma đạo sư Lando

Tôi nhặt tay nải cùng mấy bản vẽ rơi lung tung trên mặt đất lên, bởi hai tay còn run rẩy nên đồ lại bị rớt thêm mấy lần. Khe nứt Ginnungagap đã tách tộc Aesir và chúng tôi ra làm hai phía. Từ nhỏ tới lớn, những bậc cha chú trong tộc vẫn dạy chúng tôi rằng, hễ gặp Thần tộc Aesir là phải dùng hết sức lực mà chạy trốn. Nếu không, chỉ có một con đường chết.Trước đây, tôi vẫn không mấy để tâm đến những lời này. Bởi vì từ nhỏ tới lớn, những gì tôi biết về tộc Aesir đều là từ sách vở. Thành phố phía bên kia, rất khác so với quê hương tôi. Trong màn đêm, hàng ngàn hàng vạn ánh đèn giống như những đôi mắt của bầy sói hung hăng lấp lánh giữa những tòa kiến trúc cao ngất, còn có cả những tộc nhân Aesir với làn da trắng nõn và tính cách lạnh lùng tựa băng.

Đối với tôi mà nói, tất cả những điều đó đều quá xa cách, quá mơ hồ trừu tượng. Vả lại tôi luôn nghĩ, bọn họ ở tít bên bờ kia của thế giới, còn chúng tôi sống trong một ngôi làng nhỏ bé, làm sao có cơ hội chạm mặt nhau? Dù có thực sự chạm mặt đi chăng nữa, những người trong làng tôi hiền lành như thế, lại nhỏ bé yếu đuối, bọn họ chắc chắn không tàn nhẫn đến độ chém giết một đám người không có năng lực phản kháng đâu.

Tôi vẫn luôn tự nhận mình là con người đi theo chủ nghĩa hòa bình, cũng cho rằng chiến tranh là chuyện tại cả hai bên, chỉ cần một bên không muốn, thì bên kia có hiếu chiến đến đâu cũng chẳng làm gì được. Tôi không muốn trở thành kẻ thù của tộc Aesir. Mãi cho đến lúc chị tôi chết đi.

Trong khi tôi, anh trai, em gái cùng với mẹ đang đau đớn khôn cùng, thì cha - người đã từng gia nhập quân đội - trong ánh mắt lại hiện lên vẻ kinh hãi. Khi đó, chỉ mình ông biết, dù chỉ một gã Thần tộc Aesir có năng lực tác chiến xuất hiện trong làng này thôi, cũng là một chuyện đáng sợ đến thế nào.Một tuần sau, rất nhiều Thần tộc Aesir xuất hiện, giết sạch những người dân sống gần đây, đồng thời bao vây toàn bộ ngôi làng.

Prev 1 ... 7 8 9 10 11 ... 20 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000422
Old school Easter eggs.