Lời chúc phúc của Odin - Thiên Lại Chỉ Diên
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 388
- Tình trạng: Hoàn thành
Từ bé, tôi đã từng rất muốn trở thành ma đạo sư. Có điều, với hoàn cảnh lớn lên như thế, trở thành ma đạo sư là một chuyện vô cùng viển vông. Chị gái ngày ngày vào rừng săn thú và lùng kiếm nguyên liệu, sau đó theo đúng kỳ hạn sẽ bán cho những thương nhân tới từ các thành phố khác với cái giá rẻ bèo. Hầu hết các thương nhân đều tới vương đô, sau khi phân loại và gia công mấy thứ nguyên liệu đó, sẽ bán chúng với giá cao cho đám luyện kim thuật sư và thần kim tượng tiêu tiền như nước. Như thế, những thứ binh khí, kim loại, dược vật được luyện chế hoặc rèn ra, đều sẽ được những kẻ có tiền mua lại với cái giá cao gấp nghìn vạn lần giá trị thật của nó. Như vậy, chúng sẽ trở thành vũ khí lợi hại trên chiến trường, hoặc là một tấm ván bắc cầu để nịnh bợ hoàng thất, mở đường tiến thân. Và đám người có nhiều tiền nhất ở cả chín thành đô đều là ma đạo sư.
Tôi không có gì bất mãn với cách sống như thế, dù sao những người có năng lực và gia thế đều có quyền được giàu sang và thoải mái nhàn hạ hơn người khác. Thế nhưng điều kiện tiên quyết là, những người này phải hoàn thành trách nhiệm bảo vệ quốc gia, hoặc tất cả chúng ta phải đang được sống trong thời buổi thái bình thịnh trị.
Từ nhỏ tới lớn, rất nhiều lần tôi cảm thấy chán chường trước sự lạnh lùng của thị tộc này. Sống ở một nơi cách xa vương đô, tôi đã ngước mắt ngóng nhìn thành phố trên không cao nhất của toàn thị tộc, rồi những con kim dực long, cự kình, thiên lộc bay lượn trên bầu trời thành phố đó... và cả những tòa thành, lầu các trôi nổi giữa không trung. Tôi lúc nào cũng nghĩ, thế giới kia sao quá mông lung mờ ảo, những con người bên đó, chắc chắn không thể hiểu được nỗi đau khổ của chúng tôi.
Shia đã từng vô số lần phàn nàn rằng tính cách của tôi quá thâm trầm, nói quá ít, cứ như Thần tộc Aesir vậy. Dù có bị chê trách là thâm trầm hay ít nói thì tôi cũng đành chịu, bởi đó là sự thật. Nhưng tôi căm hận nhất khi bị nói mình giống như kẻ ti tiện, hung ác nhất thế giới này. Dẫu vậy, tôi vẫn trưng ra phản ứng mà cô nàng ghét nhất, không đáp lại dù chỉ một lần.
Tới được làng Heiner, dùng tốc độ nhanh nhất để mua dầu cá Modin, sau đó ném cái bình nhỏ màu rám nắng vào tay nải, cả người đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi dùng mũ trùm lên mái tóc dài, sau đó chạy về hướng Vanaheim. Bầu trời nhanh chóng sập tối.
Lúc này, rừng rậm Heiner rất giống cánh rừng già quê tôi vào ban đêm. Lúc còn rất nhỏ, vô số buổi tối, tôi đều mơ thấy trong bóng đêm có một đôi mắt màu xanh thẫm, sâu thăm thẳm đang nhìn mình chằm chằm, đợi chúng tôi bước ra khỏi vòng sáng bảo vệ của ngôi làng. Vòng sáng ấy chính là lời chúc phúc của Odin.
Vừa nghĩ thế cả người tôi bỗng run lên. Lại nhìn về phía rừng rậm tối đen, bóng cây xám đen đang đung đưa trong gió đêm, lá rụng xoay tròn, cọ xát bước chân tôi. Lắc đầu, cố gắng khống chế nỗi sợ hãi trong lòng, tôi cứ thế bước đi không quay đầu lại.Đi được một đoạn, tôi mơ hồ nghe thấy từ phía sau truyền đến âm thanh của thứ gì đó đang rơi. Dừng một chút, toàn thân căng thẳng, người cứng đơ, tôi cố bước nhanh về phía trước. Là ảo giác. Nhất định chỉ là ảo giác.
Mới đi được thêm hai bước, phía sau đã truyền tới tiếng gió rít vun vút. Trong lòng biết là lành ít dữ nhiều, tôi lập tức chuẩn bị chạy lên phía bầu trời. Nhưng tôi chưa kịp giơ chân lên, đã có một trận sấm sét đánh xuống ngay trước mặt, tôi sợ hãi lùi về phía sau một bước, chân sau giẫm lên thứ gì đó cực kỳ lạnh giá.
Rất nhanh, cảm giác lạnh như băng từ gót chân truyền ra khắp cơ thể, đi qua từng ngóc ngách, khiến tôi hoàn toàn mất đi tri giác và năng lực hành động. Cuối cùng, mấy thứ trong tay rơi xuống đất, toàn thân dường như đã hóa thành một khối băng, đứng yên tại chỗ. Khoảnh khắc sau đó, cảnh tượng tôi không muốn nhìn thấy nhất lại bắt đầu tái hiện.
Hai luồng ánh sáng màu trắng bạc đột ngột lóe lên. Hai gã Thần tộc Aesir đứng ngay trước mặt tôi.Có thể người sống ở vương đô không biết ánh sáng màu trắng bạc phi nhanh như chớp điện tượng trưng cho thứ gì, nhưng sau khi nhìn rõ diện mạo của hai kẻ kia, chỉ có tên ngốc mới không biết bản thân đang ở trong hoàn cảnh như thế nào.
Cảnh tượng trước mặt, cùng với cảnh tượng của hơn hai mươi năm trước, đang trùng làm một. Cũng là rừng rậm tối đen, cũng là một đêm như thế. Người kia không để ý tới tôi và chị gái đang nấp sau một gốc cây. Tuy nàng cũng là nữ nhân, nhưng ngũ quan rõ ràng, sắc nét, mái tóc dài màu đỏ thẫm. Từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ bản thân mình, tôi chưa nhìn thấy màu tóc nào đậm như thế, cũng chưa từng thấy mái tóc nào thẳng tới vậy, thế nên không nhịn được mà liếc mắt vài lần. Màu mắt và môi của nàng đều là lam đậm, cánh tay và cặp đùi thon dài, đẹp đến mức khiến người ta giật mình kinh ngạc. Có điều, khóe miệng nàng lại không hề có ý cười, một chút cũng không.
Tay nàng cầm một quyển sách ghi thứ văn tự kỳ quái, tay kia cầm ma trượng chạm đất. Khi đó, nàng đang ngồi xổm trên mặt đất, sờ nắn một khối xương.
Đó là một bộ xương phượng hoàng. Xương đuôi dài mà mỏng trải trên mặt đất, dường như con phượng hoàng ấy đã chết nghìn vạn năm rồi. Nhưng sau khi nàng niệm một câu chú ngữ, bộ xương phượng hoàng đó đột nhiên tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh thẫm, đầu nâng lên, dùng hốc mắt không còn con ngươi nhìn về phía chúng tôi. Tiếp theo đó, cứ như xác chết sống dậy, nó vỗ cánh bay lên, toàn thân tỏa ra âm khí nồng nặc, cơ hồ có thể nuốt chửng bầu không khí xung quanh.
Vì chưa từng gặp qua cảnh tượng nào đáng sợ như thế, nên trong giây phút đó, ngay cả sức lực để thét lên cũng không có, tôi chỉ biết há hốc miệng ra.
Cũng cùng lúc ấy, cô gái tộc Aesir kia quay đầu lại nhìn chúng tôi, trong đôi mắt màu xanh thẫm kia hiện lên một tia sáng xanh, giống hệt ánh sáng bao quanh bộ xương phượng hoàng. Chị nắm cổ tay tôi, xoay người bỏ chạy.
Tôi không có gì bất mãn với cách sống như thế, dù sao những người có năng lực và gia thế đều có quyền được giàu sang và thoải mái nhàn hạ hơn người khác. Thế nhưng điều kiện tiên quyết là, những người này phải hoàn thành trách nhiệm bảo vệ quốc gia, hoặc tất cả chúng ta phải đang được sống trong thời buổi thái bình thịnh trị.
Từ nhỏ tới lớn, rất nhiều lần tôi cảm thấy chán chường trước sự lạnh lùng của thị tộc này. Sống ở một nơi cách xa vương đô, tôi đã ngước mắt ngóng nhìn thành phố trên không cao nhất của toàn thị tộc, rồi những con kim dực long, cự kình, thiên lộc bay lượn trên bầu trời thành phố đó... và cả những tòa thành, lầu các trôi nổi giữa không trung. Tôi lúc nào cũng nghĩ, thế giới kia sao quá mông lung mờ ảo, những con người bên đó, chắc chắn không thể hiểu được nỗi đau khổ của chúng tôi.
Shia đã từng vô số lần phàn nàn rằng tính cách của tôi quá thâm trầm, nói quá ít, cứ như Thần tộc Aesir vậy. Dù có bị chê trách là thâm trầm hay ít nói thì tôi cũng đành chịu, bởi đó là sự thật. Nhưng tôi căm hận nhất khi bị nói mình giống như kẻ ti tiện, hung ác nhất thế giới này. Dẫu vậy, tôi vẫn trưng ra phản ứng mà cô nàng ghét nhất, không đáp lại dù chỉ một lần.
Tới được làng Heiner, dùng tốc độ nhanh nhất để mua dầu cá Modin, sau đó ném cái bình nhỏ màu rám nắng vào tay nải, cả người đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi dùng mũ trùm lên mái tóc dài, sau đó chạy về hướng Vanaheim. Bầu trời nhanh chóng sập tối.
Lúc này, rừng rậm Heiner rất giống cánh rừng già quê tôi vào ban đêm. Lúc còn rất nhỏ, vô số buổi tối, tôi đều mơ thấy trong bóng đêm có một đôi mắt màu xanh thẫm, sâu thăm thẳm đang nhìn mình chằm chằm, đợi chúng tôi bước ra khỏi vòng sáng bảo vệ của ngôi làng. Vòng sáng ấy chính là lời chúc phúc của Odin.
Vừa nghĩ thế cả người tôi bỗng run lên. Lại nhìn về phía rừng rậm tối đen, bóng cây xám đen đang đung đưa trong gió đêm, lá rụng xoay tròn, cọ xát bước chân tôi. Lắc đầu, cố gắng khống chế nỗi sợ hãi trong lòng, tôi cứ thế bước đi không quay đầu lại.Đi được một đoạn, tôi mơ hồ nghe thấy từ phía sau truyền đến âm thanh của thứ gì đó đang rơi. Dừng một chút, toàn thân căng thẳng, người cứng đơ, tôi cố bước nhanh về phía trước. Là ảo giác. Nhất định chỉ là ảo giác.
Mới đi được thêm hai bước, phía sau đã truyền tới tiếng gió rít vun vút. Trong lòng biết là lành ít dữ nhiều, tôi lập tức chuẩn bị chạy lên phía bầu trời. Nhưng tôi chưa kịp giơ chân lên, đã có một trận sấm sét đánh xuống ngay trước mặt, tôi sợ hãi lùi về phía sau một bước, chân sau giẫm lên thứ gì đó cực kỳ lạnh giá.
Rất nhanh, cảm giác lạnh như băng từ gót chân truyền ra khắp cơ thể, đi qua từng ngóc ngách, khiến tôi hoàn toàn mất đi tri giác và năng lực hành động. Cuối cùng, mấy thứ trong tay rơi xuống đất, toàn thân dường như đã hóa thành một khối băng, đứng yên tại chỗ. Khoảnh khắc sau đó, cảnh tượng tôi không muốn nhìn thấy nhất lại bắt đầu tái hiện.
Hai luồng ánh sáng màu trắng bạc đột ngột lóe lên. Hai gã Thần tộc Aesir đứng ngay trước mặt tôi.Có thể người sống ở vương đô không biết ánh sáng màu trắng bạc phi nhanh như chớp điện tượng trưng cho thứ gì, nhưng sau khi nhìn rõ diện mạo của hai kẻ kia, chỉ có tên ngốc mới không biết bản thân đang ở trong hoàn cảnh như thế nào.
Cảnh tượng trước mặt, cùng với cảnh tượng của hơn hai mươi năm trước, đang trùng làm một. Cũng là rừng rậm tối đen, cũng là một đêm như thế. Người kia không để ý tới tôi và chị gái đang nấp sau một gốc cây. Tuy nàng cũng là nữ nhân, nhưng ngũ quan rõ ràng, sắc nét, mái tóc dài màu đỏ thẫm. Từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ bản thân mình, tôi chưa nhìn thấy màu tóc nào đậm như thế, cũng chưa từng thấy mái tóc nào thẳng tới vậy, thế nên không nhịn được mà liếc mắt vài lần. Màu mắt và môi của nàng đều là lam đậm, cánh tay và cặp đùi thon dài, đẹp đến mức khiến người ta giật mình kinh ngạc. Có điều, khóe miệng nàng lại không hề có ý cười, một chút cũng không.
Tay nàng cầm một quyển sách ghi thứ văn tự kỳ quái, tay kia cầm ma trượng chạm đất. Khi đó, nàng đang ngồi xổm trên mặt đất, sờ nắn một khối xương.
Đó là một bộ xương phượng hoàng. Xương đuôi dài mà mỏng trải trên mặt đất, dường như con phượng hoàng ấy đã chết nghìn vạn năm rồi. Nhưng sau khi nàng niệm một câu chú ngữ, bộ xương phượng hoàng đó đột nhiên tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh thẫm, đầu nâng lên, dùng hốc mắt không còn con ngươi nhìn về phía chúng tôi. Tiếp theo đó, cứ như xác chết sống dậy, nó vỗ cánh bay lên, toàn thân tỏa ra âm khí nồng nặc, cơ hồ có thể nuốt chửng bầu không khí xung quanh.
Vì chưa từng gặp qua cảnh tượng nào đáng sợ như thế, nên trong giây phút đó, ngay cả sức lực để thét lên cũng không có, tôi chỉ biết há hốc miệng ra.
Cũng cùng lúc ấy, cô gái tộc Aesir kia quay đầu lại nhìn chúng tôi, trong đôi mắt màu xanh thẫm kia hiện lên một tia sáng xanh, giống hệt ánh sáng bao quanh bộ xương phượng hoàng. Chị nắm cổ tay tôi, xoay người bỏ chạy.

