"Như vậy sao được! Cô đi rồi Sơn Tử và mấy cô bạn kia lại tưởng tôi đã làm gì cô!". Hứa Dực Trung vẫn ngồi yên.
Nghiêu Vũ lấy điện thoại ra gọi: "Thiên Trần, cậu nói với Tuệ An, tớ không đi ăn, nhà có việc gấp... Ờ, ờ, được rồi, lần khác gặp!".
Tắt máy, Nghiêu Vũ lại tiếp tục: "Được rồi, không còn việc của anh, mở cửa xe!".
Hứa Dực Trung lập tức mở cửa. Nghiêu Vũ bước xuống, đột nhiên quay lại cười với anh: "Hiếu thuận hay không bố mẹ tôi biết là được, còn nữa, với cái kiểu mới nghe nửa vời chưa biết đâu vào đâu đã vội phán bừa như anh, công ty Gia Lâm để anh làm phó tổng giám đốc, là không biết dùng người! Hừ!". Cô đóng mạnh cửa xe, quay người đi thẳng về hướng thành phố.
Chỗ này cách thành phố một quãng khá dài. Đèn đường sáng trắng, phía xa chi chít ánh đèn sáng rực. Nhưng cho dù ngoái nhìn mỏi cổ, cũng không thấy bóng Đồng Tư Thành đứng dưới ánh đèn. Con đường yên tĩnh, phía trước không một bóng đèn xe hơi đi đến. Giống như trong ác mộng, cô chỉ có một mình, chỉ một mình đơn độc.
Nghiêu Vũ đột nhiên muốn khóc. Từ lúc thấy ánh mắt bối rối của Tuệ An, từ lúc nhìn thấy Tiêu Dương vừa đến là nắm tay Thiên Trần, khi mẹ nghẹn ngào van nài cô trở về nhà, khi một mình đi trên con đường dài hiu quạnh trong đêm, cô đã muốn khóc. Không biết là do nỗi buồn thường trực từ khi chia tay Đồng Tư Thành hay là do cảm giác cô đơn một mình trên đường vắng.
Trước đây, Nghiêu Vũ chưa từng đi đêm một mình, lúc chưa vào đại học luôn được bố mẹ bao bọc nâng niu, mỗi lần ra ngoài chơi, nếu trời tối dù cách nhà mấy trăm mét cũng có người đưa về tận cửa. Vào đại học hầu như chỉ quanh quẩn trong trường, lúc ra ngoài luôn có Đồng Tư Thành ở bên. Hai năm sau ngày tốt nghiệp, dù đường xa, trời tối cô luôn chỉ có một mình.
Lúc này cô thấy hận Đồng Tư Thành, vừa đi vừa khóc. Đúng, cô nhớ nhà, nhớ mẹ. Nhưng lại không muốn về.
Hứa Dực Trung sau khi bị Nghiêu Vũ thẳng thừng phê phán, đóng cửa xe im lặng suy nghĩ. Anh là người tự chủ và biết tự phản tỉnh, nhất là khi người khác không hài lòng về mình.
Nghĩ lại lời Nghiêu Vũ, cảm thấy cũng có lý. Đỗ Lối và Nghiêu Vũ chắc hẳn có chuyện gì, nên hai cô bạn mới nói thế. Còn Nghiêu Vũ bảo anh hùa với Đỗ Lối, lúc đó anh thấy cô rất ngộ nghĩnh đúng là cũng có ý muốn cô uống rượu. Lại nữa, khi thấy mẹ khóc, cô tắt máy đương nhiên là do không muốn người ngoài biết chuyện gia đình, anh lại sống sượng mắng cô kể cũng hơi quá đáng.
Hứa Dực Trung gọi cho Trương Lâm Sơn: "Sơn Tử, mọi người cứ vào trước, tôi đưa cô Nghiêu về, nhà cô ấy có việc gấp. Ờ, nếu còn sớm tôi sẽ quay lại! Ờ, thế nhé".
Anh quay xe đuổi theo Nghiêu Vũ, thấy đường vắng tanh không một bóng người, bắt đầu hối hận đã để một cô gái trẻ đi bộ về thành phố. Anh nhấn ga tăng tốc, mười phút là đi hết đoạn đường. Nhưng tịnh không thấy bóng cô.
Anh thầm nghĩ, đi bộ không thể nhanh như vậy. Từ thành phố đến Tây Sơn chỉ có mỗi con đường này. Từ lúc dừng xe đến lúc gọi điện quay trở lại, thời gian không đến năm phút, lúc đó cũng không thấy chiếc xe nào chạy qua. Anh bỗng hoảng sợ, nếu Nghiêu Vũ xảy ra chuyện gì trên đường, anh giải thích thế nào với mọi người?
Quay đầu xe, lại men đường núi tìm lần nữa.
Nghiêu Vũ đi được mấy phút, càng đi càng sợ. Từ đây đến thành phố đi bộ ít nhất cũng mất bốn mươi phút. Cô dứt khoát ngồi xuống vạt cây xanh chờ xe đi nhờ. Cô biết, buổi tối người đến quán lẩu Khánh Đức rất đông, sớm muộn cũng bắt được xe. Liền đứng vào chỗ khuất chờ đợi. Mấy phút sau, đã nhìn thấy xe của Hứa Dực Trung từ phía trước phóng đến.
Anh ta quay lại tìm cô? Nghiêu Vũ vẫn bực mình. Ngồi một lát, thấy có xe đi đến, nhìn biển xe, biết là xe công của cơ quan nhà nước, liền nhảy ra vẫy.
Khi sắp đến thành phố, Hứa Dực Trung cũng vừa quay xe trở lại, anh liếc nhìn chiếc xe màu đen phóng ngược chiều.
Nghiêu Vũ về tới thành phố xuống xe. Gọi taxi về nhà. Cảm giác an toàn dần dần trở lại. Tối nay quả rất mệt, cô tắm xong, đọc sách một lúc rồi đi ngủ.
Lúc này Hứa Dực Trung vô cùng lo lắng, lại rà soát lần nữa con đường vừa đi, hoàn toàn thất vọng, đành đến quán lẩu Khánh Đức. Trương Lâm Sơn và mọi người đang ăn uống vui vẻ. Thấy vẻ mặt ỉu xìu của anh liền hỏi: "Nhà Tiểu Vũ xảy ra chuyện gì? Có phải bố cô ấy đến chơi?".
Hứa Dực Trung than thở: "Lúc đầu cô ấy không muốn tôi đưa về, nhất định đòi xuống xe, tôi nghĩ từ đây đến thành phố còn xa, nên quay lại đuổi theo nhưng không thấy, đi bộ sao có thể nhanh như thế?".
Thiên Trần vội gọi điện, chỉ có tín hiệu tắt máy. "Không biết xảy chuyện gì?".
Tiêu Dương ôm vai cô: "Đừng lo. Có khi Nghiêu Vũ bắt xe về nhà, tắt máy đi ngủ rồi".
Thiên Trần và Tuệ An nghe nói vậy, nghĩ đến đoạn đường mới làm chưa lâu, người đến đây đều đi xe riêng, taxi hầu như rất ít, nên không yên tâm.
Tuệ An nói: "Thế này vậy, chúng tôi ăn cũng gần xong, chỉ còn phó tổng Hứa".
"Tôi không sao, bây giờ phải tìm được người đã, mong là không xảy ra chuyện gì".
Tất cả ra khỏi quán, đi thẳng đến nhà thuê của Nghiêu Vũ. Thiên Trần và Tiêu Dương lên tầng gõ cửa, Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn ở dưới hút thuốc.
Nghiêu Vũ lấy điện thoại ra gọi: "Thiên Trần, cậu nói với Tuệ An, tớ không đi ăn, nhà có việc gấp... Ờ, ờ, được rồi, lần khác gặp!".
Tắt máy, Nghiêu Vũ lại tiếp tục: "Được rồi, không còn việc của anh, mở cửa xe!".
Hứa Dực Trung lập tức mở cửa. Nghiêu Vũ bước xuống, đột nhiên quay lại cười với anh: "Hiếu thuận hay không bố mẹ tôi biết là được, còn nữa, với cái kiểu mới nghe nửa vời chưa biết đâu vào đâu đã vội phán bừa như anh, công ty Gia Lâm để anh làm phó tổng giám đốc, là không biết dùng người! Hừ!". Cô đóng mạnh cửa xe, quay người đi thẳng về hướng thành phố.
Chỗ này cách thành phố một quãng khá dài. Đèn đường sáng trắng, phía xa chi chít ánh đèn sáng rực. Nhưng cho dù ngoái nhìn mỏi cổ, cũng không thấy bóng Đồng Tư Thành đứng dưới ánh đèn. Con đường yên tĩnh, phía trước không một bóng đèn xe hơi đi đến. Giống như trong ác mộng, cô chỉ có một mình, chỉ một mình đơn độc.
Nghiêu Vũ đột nhiên muốn khóc. Từ lúc thấy ánh mắt bối rối của Tuệ An, từ lúc nhìn thấy Tiêu Dương vừa đến là nắm tay Thiên Trần, khi mẹ nghẹn ngào van nài cô trở về nhà, khi một mình đi trên con đường dài hiu quạnh trong đêm, cô đã muốn khóc. Không biết là do nỗi buồn thường trực từ khi chia tay Đồng Tư Thành hay là do cảm giác cô đơn một mình trên đường vắng.
Trước đây, Nghiêu Vũ chưa từng đi đêm một mình, lúc chưa vào đại học luôn được bố mẹ bao bọc nâng niu, mỗi lần ra ngoài chơi, nếu trời tối dù cách nhà mấy trăm mét cũng có người đưa về tận cửa. Vào đại học hầu như chỉ quanh quẩn trong trường, lúc ra ngoài luôn có Đồng Tư Thành ở bên. Hai năm sau ngày tốt nghiệp, dù đường xa, trời tối cô luôn chỉ có một mình.
Lúc này cô thấy hận Đồng Tư Thành, vừa đi vừa khóc. Đúng, cô nhớ nhà, nhớ mẹ. Nhưng lại không muốn về.
Hứa Dực Trung sau khi bị Nghiêu Vũ thẳng thừng phê phán, đóng cửa xe im lặng suy nghĩ. Anh là người tự chủ và biết tự phản tỉnh, nhất là khi người khác không hài lòng về mình.
Nghĩ lại lời Nghiêu Vũ, cảm thấy cũng có lý. Đỗ Lối và Nghiêu Vũ chắc hẳn có chuyện gì, nên hai cô bạn mới nói thế. Còn Nghiêu Vũ bảo anh hùa với Đỗ Lối, lúc đó anh thấy cô rất ngộ nghĩnh đúng là cũng có ý muốn cô uống rượu. Lại nữa, khi thấy mẹ khóc, cô tắt máy đương nhiên là do không muốn người ngoài biết chuyện gia đình, anh lại sống sượng mắng cô kể cũng hơi quá đáng.
Hứa Dực Trung gọi cho Trương Lâm Sơn: "Sơn Tử, mọi người cứ vào trước, tôi đưa cô Nghiêu về, nhà cô ấy có việc gấp. Ờ, nếu còn sớm tôi sẽ quay lại! Ờ, thế nhé".
Anh quay xe đuổi theo Nghiêu Vũ, thấy đường vắng tanh không một bóng người, bắt đầu hối hận đã để một cô gái trẻ đi bộ về thành phố. Anh nhấn ga tăng tốc, mười phút là đi hết đoạn đường. Nhưng tịnh không thấy bóng cô.
Anh thầm nghĩ, đi bộ không thể nhanh như vậy. Từ thành phố đến Tây Sơn chỉ có mỗi con đường này. Từ lúc dừng xe đến lúc gọi điện quay trở lại, thời gian không đến năm phút, lúc đó cũng không thấy chiếc xe nào chạy qua. Anh bỗng hoảng sợ, nếu Nghiêu Vũ xảy ra chuyện gì trên đường, anh giải thích thế nào với mọi người?
Quay đầu xe, lại men đường núi tìm lần nữa.
Nghiêu Vũ đi được mấy phút, càng đi càng sợ. Từ đây đến thành phố đi bộ ít nhất cũng mất bốn mươi phút. Cô dứt khoát ngồi xuống vạt cây xanh chờ xe đi nhờ. Cô biết, buổi tối người đến quán lẩu Khánh Đức rất đông, sớm muộn cũng bắt được xe. Liền đứng vào chỗ khuất chờ đợi. Mấy phút sau, đã nhìn thấy xe của Hứa Dực Trung từ phía trước phóng đến.
Anh ta quay lại tìm cô? Nghiêu Vũ vẫn bực mình. Ngồi một lát, thấy có xe đi đến, nhìn biển xe, biết là xe công của cơ quan nhà nước, liền nhảy ra vẫy.
Khi sắp đến thành phố, Hứa Dực Trung cũng vừa quay xe trở lại, anh liếc nhìn chiếc xe màu đen phóng ngược chiều.
Nghiêu Vũ về tới thành phố xuống xe. Gọi taxi về nhà. Cảm giác an toàn dần dần trở lại. Tối nay quả rất mệt, cô tắm xong, đọc sách một lúc rồi đi ngủ.
Lúc này Hứa Dực Trung vô cùng lo lắng, lại rà soát lần nữa con đường vừa đi, hoàn toàn thất vọng, đành đến quán lẩu Khánh Đức. Trương Lâm Sơn và mọi người đang ăn uống vui vẻ. Thấy vẻ mặt ỉu xìu của anh liền hỏi: "Nhà Tiểu Vũ xảy ra chuyện gì? Có phải bố cô ấy đến chơi?".
Hứa Dực Trung than thở: "Lúc đầu cô ấy không muốn tôi đưa về, nhất định đòi xuống xe, tôi nghĩ từ đây đến thành phố còn xa, nên quay lại đuổi theo nhưng không thấy, đi bộ sao có thể nhanh như thế?".
Thiên Trần vội gọi điện, chỉ có tín hiệu tắt máy. "Không biết xảy chuyện gì?".
Tiêu Dương ôm vai cô: "Đừng lo. Có khi Nghiêu Vũ bắt xe về nhà, tắt máy đi ngủ rồi".
Thiên Trần và Tuệ An nghe nói vậy, nghĩ đến đoạn đường mới làm chưa lâu, người đến đây đều đi xe riêng, taxi hầu như rất ít, nên không yên tâm.
Tuệ An nói: "Thế này vậy, chúng tôi ăn cũng gần xong, chỉ còn phó tổng Hứa".
"Tôi không sao, bây giờ phải tìm được người đã, mong là không xảy ra chuyện gì".
Tất cả ra khỏi quán, đi thẳng đến nhà thuê của Nghiêu Vũ. Thiên Trần và Tiêu Dương lên tầng gõ cửa, Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn ở dưới hút thuốc.

