Gõ cửa rất lâu, Nghiêu Vũ mới láng máng nghe thấy. Cô đi dép lê, mắt ngái ngủ ra mở cửa, giật mình nhìn nét mặt lo lắng của Thiên Trần: "Có chuyện gì, Thiên Trần?".
Nhìn thấy cô, Thiên Trần xoa ngực thở phào: "Tiểu Vũ, cậu về nhà dù gì cũng nhắn vài chữ hoặc gọi điện, làm mình sợ suýt chết, tưởng cậu xảy ra chuyện gì".
Tiêu Dương ôm vai Thiên Trần, thương người yêu leo bảy tầng lầu mệt, thấy Nghiêu Vũ bình yên, anh nói: "Đại tiểu thư, cô làm người khác tá hỏa có biết không? Phó tổng Hứa định đưa cô về, suốt tối tìm khắp đường núi không thấy đâu! Đang sợ mất vía kia kìa".
Nghiêu Vũ cười: "Mới thế đã sợ mất vía? Thiên Trần, lúc nào cậu điều tra suối nước nóng? Mình muốn làm anh ta mất vía thật một phen!".
Thiên Trần thở phào, thấy nhắc đến Hứa Dực Trung là Nghiêu Vũ nổi đóa, liền cười: "Được, chúng mình sẽ làm ngay, cậu ngủ đi, Tuệ An cũng rất lo. Bây giờ vẫn cùng chồng đợi dưới kia. Cậu không sao là được, bọn mình đi đây".
"Đợi đã, mình mặc áo xuống nói với Tuệ An một câu, hôm nay khó lắm mới gặp nhau". Nghiêu Vũ nhanh chóng quay vào thay đồ. Ra ngoài nhìn thấy Thiên Trần và Tiêu Dương lại không nhịn được cười.
Tiêu Dương ngồi xuống nói với Thiên Trần: "Mệt phải không, lên anh cõng!".
Nghiêu Vũ đã quá thân thiết với họ, làm như không nhìn thấy, đi lên trước. Thiên Trần rất tự nhiên nhảy lên lưng Tiêu Dương, tiếp tục nói chuyện với Nghiêu Vũ: "Tiểu Vũ, cãi nhau với Hứa Dực Trung về chuyện hôm đó phải không?".
"Anh ta lại dám mắng mình là bất hiếu! Ha!". Nghiêu Vũ ngửa đầu cười.
"Còn oan gì nữa, mấy năm không về nhà, không biết bố mẹ thế nào? Nếu là bố mẹ tớ...". Thiên Trần vội im, nghĩ tới bố mẹ phản đối Tiêu Dương, bất giác ôm cổ anh càng chặt, ba người lặng lẽ xuống cầu thang.
Đến tầng hai, Thiên Trần tuột xuống, nắm tay Tiêu Dương. Nghiêu Vũ nói đùa: "Hai người sắp thành song sinh dính liền rồi!".
Thiên Trần nhún vai, Tiêu Dương cười khoác vai cô đi xuống.
Nghiêu Vũ liếc thấy Hứa Dực Trung, mỉm cười: "Làm phiền phó tổng Hứa rồi, rất xin lỗi. Không ngờ phó tổng nhiệt tình như vậy".
Hứa Dực Trung liếc Nghiêu Vũ, cô mặc áo phông rộng, quần xuông, tóc hơi rối, nói năng lại rất khách khí, cả người trên dưới một vẻ ung dung bất cần. Anh cau mày: "Không xảy ra chuyện gì thì tốt, hôm nay lẽ ra không nên để cô Nghiêu đi một mình, ban đêm không an toàn. Được rồi, người đã về nhà là không sao, tôi cũng về đây".
Chương 4 - Ngổn ngang trăm mối
Không gì day dứt, đau khổ bằng khi hai người yêu nhau say đắm lại bị ngoại lực ngăn cản. Ngoại lực đó lại là bố mẹ, những người thân yêu nhất cô chưa bao giờ có ý nghĩ trái lời.
Thiên Trần và Tiêu Dương nói là có chương trình riêng không cần đưa về, ba người nhìn theo hai chiếc xe rời đi. Lúc này di động của Thiên Trần đổ chuông. "Mẹ, mới mười giờ!". Thiên Trần liếc nhanh Nghiêu Vũ và Tiêu Dương, "Con... con đang đi với Tiểu Vũ, hôm nay gặp bạn cũ, vâng, Trần Tuệ An, làm việc ở ban kinh tế thành phố, vừa mới liên lạc được... vâng, thật mà! Không tin mẹ nói chuyện với Tiểu Vũ".
Thiên Trần e ngại nhìn Tiêu Dương: "Mẹ bảo, đúng nửa tiếng nữa em phải có mặt ở nhà".
"Ừ, anh đưa em về. Yên tâm, nửa tiếng nữa nhất định đến nhà. Chúng tôi đi đây! Chúc ngủ ngon!".
Tiêu Dương nhẹ nhàng nói.
"A Dương!". Thiên Trần ngả đầu lên vai anh, vẫy tay bảo Nghiêu Vũ, "Lên nhà đi!".
"Ờ, ờ, mình lên, hai người cứ tự nhiên tình tự!". Nghiêu Vũ cười khúc khích quay lên nhà.
Nhất định là một đêm không bình yên. Tiêu Dương đưa Thiên Trần về trường Đại học C, vừa đến gần khu chung cư dành cho các giáo sư đã thấy mẹ cô mặt sa sầm đứng đợi ở cổng.
Tiêu Dương cảm thấy người Thiên Trần hơi run. Anh siết nhẹ tay cô rồi buông ra, lễ phép chào mẹ cô: "Chào bác, cháu đưa Thiên Trần về".
Mẹ cô rõ ràng đang nén giận, không nhìn anh: "Thiên Trần, về nhà!".
"Mẹ!". Thiên Trần hơi tủi thân. Ngoái nhìn Tiêu Dương, anh mỉm cười với cô. Thiên Trần khe khẽ thở dài, bước nhanh về phía mẹ, khoác tay mẹ đi vào.
Tiêu Dương lặng nhìn hai người khuất sau cánh cổng. Nhìn khu nhà đẹp đẽ yên tĩnh, lòng tê tái một cảm giác như bị sỉ nhục.
Bố mẹ Thiên Trần phản đối, anh biết, nguyên nhân họ phản đối, anh cũng biết. Thiên Trần xuất sắc như vậy, chưa bao giờ chê hoàn cảnh gia đình anh, công việc của anh. Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh luôn lóng lánh lạc quan. Sự trong sáng và lương thiện của cô cho anh dũng khí quyết chí lập nghiệp. Thiên Trần không quá nôn nóng mong anh thành đạt, cũng chưa từng gây áp lực với anh, nhưng anh lại vì cô càng gây nhiều áp lực cho mình.
Một cô gái hồn nhiên không toan tính như Thiên Trần, trong xa hội ngày nay càng đáng trân trọng. Nỗi đau khổ ngấm ngầm, sâu xa và bất lực làm khuôn mặt sáng sủa của Tiêu Dương phủ đầy bóng tối.
Thời gian với anh vô cùng quan trọng, anh cần thời gian, anh cần thể hiện cho thiên hạ, cho Thiên Trần của anh, không, cho bố mẹ Thiên Trần để Thiên Trần không phải khó xử khi lấy anh, anh phải chạy đua với thời gian. Tiêu Dương xúc động, mắt loáng ướt, đứng ngây mãi rồi mới quay đi.
Nhìn thấy cô, Thiên Trần xoa ngực thở phào: "Tiểu Vũ, cậu về nhà dù gì cũng nhắn vài chữ hoặc gọi điện, làm mình sợ suýt chết, tưởng cậu xảy ra chuyện gì".
Tiêu Dương ôm vai Thiên Trần, thương người yêu leo bảy tầng lầu mệt, thấy Nghiêu Vũ bình yên, anh nói: "Đại tiểu thư, cô làm người khác tá hỏa có biết không? Phó tổng Hứa định đưa cô về, suốt tối tìm khắp đường núi không thấy đâu! Đang sợ mất vía kia kìa".
Nghiêu Vũ cười: "Mới thế đã sợ mất vía? Thiên Trần, lúc nào cậu điều tra suối nước nóng? Mình muốn làm anh ta mất vía thật một phen!".
Thiên Trần thở phào, thấy nhắc đến Hứa Dực Trung là Nghiêu Vũ nổi đóa, liền cười: "Được, chúng mình sẽ làm ngay, cậu ngủ đi, Tuệ An cũng rất lo. Bây giờ vẫn cùng chồng đợi dưới kia. Cậu không sao là được, bọn mình đi đây".
"Đợi đã, mình mặc áo xuống nói với Tuệ An một câu, hôm nay khó lắm mới gặp nhau". Nghiêu Vũ nhanh chóng quay vào thay đồ. Ra ngoài nhìn thấy Thiên Trần và Tiêu Dương lại không nhịn được cười.
Tiêu Dương ngồi xuống nói với Thiên Trần: "Mệt phải không, lên anh cõng!".
Nghiêu Vũ đã quá thân thiết với họ, làm như không nhìn thấy, đi lên trước. Thiên Trần rất tự nhiên nhảy lên lưng Tiêu Dương, tiếp tục nói chuyện với Nghiêu Vũ: "Tiểu Vũ, cãi nhau với Hứa Dực Trung về chuyện hôm đó phải không?".
"Anh ta lại dám mắng mình là bất hiếu! Ha!". Nghiêu Vũ ngửa đầu cười.
"Còn oan gì nữa, mấy năm không về nhà, không biết bố mẹ thế nào? Nếu là bố mẹ tớ...". Thiên Trần vội im, nghĩ tới bố mẹ phản đối Tiêu Dương, bất giác ôm cổ anh càng chặt, ba người lặng lẽ xuống cầu thang.
Đến tầng hai, Thiên Trần tuột xuống, nắm tay Tiêu Dương. Nghiêu Vũ nói đùa: "Hai người sắp thành song sinh dính liền rồi!".
Thiên Trần nhún vai, Tiêu Dương cười khoác vai cô đi xuống.
Nghiêu Vũ liếc thấy Hứa Dực Trung, mỉm cười: "Làm phiền phó tổng Hứa rồi, rất xin lỗi. Không ngờ phó tổng nhiệt tình như vậy".
Hứa Dực Trung liếc Nghiêu Vũ, cô mặc áo phông rộng, quần xuông, tóc hơi rối, nói năng lại rất khách khí, cả người trên dưới một vẻ ung dung bất cần. Anh cau mày: "Không xảy ra chuyện gì thì tốt, hôm nay lẽ ra không nên để cô Nghiêu đi một mình, ban đêm không an toàn. Được rồi, người đã về nhà là không sao, tôi cũng về đây".
Chương 4 - Ngổn ngang trăm mối
Không gì day dứt, đau khổ bằng khi hai người yêu nhau say đắm lại bị ngoại lực ngăn cản. Ngoại lực đó lại là bố mẹ, những người thân yêu nhất cô chưa bao giờ có ý nghĩ trái lời.
Thiên Trần và Tiêu Dương nói là có chương trình riêng không cần đưa về, ba người nhìn theo hai chiếc xe rời đi. Lúc này di động của Thiên Trần đổ chuông. "Mẹ, mới mười giờ!". Thiên Trần liếc nhanh Nghiêu Vũ và Tiêu Dương, "Con... con đang đi với Tiểu Vũ, hôm nay gặp bạn cũ, vâng, Trần Tuệ An, làm việc ở ban kinh tế thành phố, vừa mới liên lạc được... vâng, thật mà! Không tin mẹ nói chuyện với Tiểu Vũ".
Thiên Trần e ngại nhìn Tiêu Dương: "Mẹ bảo, đúng nửa tiếng nữa em phải có mặt ở nhà".
"Ừ, anh đưa em về. Yên tâm, nửa tiếng nữa nhất định đến nhà. Chúng tôi đi đây! Chúc ngủ ngon!".
Tiêu Dương nhẹ nhàng nói.
"A Dương!". Thiên Trần ngả đầu lên vai anh, vẫy tay bảo Nghiêu Vũ, "Lên nhà đi!".
"Ờ, ờ, mình lên, hai người cứ tự nhiên tình tự!". Nghiêu Vũ cười khúc khích quay lên nhà.
Nhất định là một đêm không bình yên. Tiêu Dương đưa Thiên Trần về trường Đại học C, vừa đến gần khu chung cư dành cho các giáo sư đã thấy mẹ cô mặt sa sầm đứng đợi ở cổng.
Tiêu Dương cảm thấy người Thiên Trần hơi run. Anh siết nhẹ tay cô rồi buông ra, lễ phép chào mẹ cô: "Chào bác, cháu đưa Thiên Trần về".
Mẹ cô rõ ràng đang nén giận, không nhìn anh: "Thiên Trần, về nhà!".
"Mẹ!". Thiên Trần hơi tủi thân. Ngoái nhìn Tiêu Dương, anh mỉm cười với cô. Thiên Trần khe khẽ thở dài, bước nhanh về phía mẹ, khoác tay mẹ đi vào.
Tiêu Dương lặng nhìn hai người khuất sau cánh cổng. Nhìn khu nhà đẹp đẽ yên tĩnh, lòng tê tái một cảm giác như bị sỉ nhục.
Bố mẹ Thiên Trần phản đối, anh biết, nguyên nhân họ phản đối, anh cũng biết. Thiên Trần xuất sắc như vậy, chưa bao giờ chê hoàn cảnh gia đình anh, công việc của anh. Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh luôn lóng lánh lạc quan. Sự trong sáng và lương thiện của cô cho anh dũng khí quyết chí lập nghiệp. Thiên Trần không quá nôn nóng mong anh thành đạt, cũng chưa từng gây áp lực với anh, nhưng anh lại vì cô càng gây nhiều áp lực cho mình.
Một cô gái hồn nhiên không toan tính như Thiên Trần, trong xa hội ngày nay càng đáng trân trọng. Nỗi đau khổ ngấm ngầm, sâu xa và bất lực làm khuôn mặt sáng sủa của Tiêu Dương phủ đầy bóng tối.
Thời gian với anh vô cùng quan trọng, anh cần thời gian, anh cần thể hiện cho thiên hạ, cho Thiên Trần của anh, không, cho bố mẹ Thiên Trần để Thiên Trần không phải khó xử khi lấy anh, anh phải chạy đua với thời gian. Tiêu Dương xúc động, mắt loáng ướt, đứng ngây mãi rồi mới quay đi.

