Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2126
- Tình trạng: Hoàn thành
"Tôi không biết!". Thiên Trần nói thật, xưa nay Nghiêu Vũ chưa bao giờ cho cô số máy nhà riêng, cũng chưa từng mời cô về nhà.

Hứa Dực Trung cảm thấy kì quặc, tại sao mấy cô bạn thân đều không biết? "Đỗ Lối có biết không?".

"Đỗ Lối, có thể biết!". Thiên Trần lúc này cũng thấy lạ, rõ ràng hồi Tết, Hứa Dực Trung còn đến thành phố B, nghe nói đóng giả bạn trai Đỗ Lối. Nghiêu Vũ và Đỗ Lối là bạn học phổ thông, có lẽ cô ta biết Nghiêu Vũ ở đâu. Nhưng lại nhận ra, hai người đó đang có khúc mắc vì Hứa Dực Trung, anh ta không hỏi Đỗ Lối, lẽ nào anh ta cũng biết chuyện? Đồng thời cũng nhận ra sự quan tâm của Hứa Dực Trung đối với Nghiêu Vũ, "Anh tìm Nghiêu Vũ có việc gì?".

Hứa Dực Trung đã nghĩ trước lí do, thản nhiên nói, "Vì chương trình quảng cáo khu chung cư của chúng tôi ở Giang Dương, cô ấy biết".

"Như vậy hình như chỉ có thể chờ Tiểu Vũ quay về, cậu ấy cứ tắt máy là chúng tôi không tìm được".

Hứa Dực Trung rất thất vọng, lẽ nào chỉ có thể hỏi Đỗ Lối? Từ sau chuyến đi đó, Đỗ Lối luôn sốt sắng hỏi anh, tập đoàn có ý định đầu tư vào thành phố B không, còn đưa tư liệu chi tiết và bóng gió nói, bố cô có thể tạo điều kiện thuận lợi hơn nữa.

Hứa Dực Trung vừa liếc qua tư liệu đã biết Đỗ Lối không nói quá, thành phố B quả là có không gian và triển vọng đầu tư rất lớn, hiện nay chưa có tập đoàn nào tầm cỡ như Gia Lâm đầu tư vào, ý niệm về nhà chung cư còn khá mới mẻ đối với người dân ở đó. Lại thêm quan hệ với bố Đỗ Lối, sẽ càng có nhiều thuận lợi.

Tuy nhiên, Hứa Dực Trung lại không muốn dính dáng tới chuyện này. Anh không muốn lại đến thành phố B giả làm bạn trai Đỗ Lối. Đành nói với cô, "Hiện nay tập đoàn chú trọng phát triển ở thành phố này, chuyện đó để sau".

Chỉ cần Nghiêu Vũ tắt máy là không tìm được cô? Anh thất vọng vô cùng. Đột nhiên nghĩ ra điều gì, lập tức gọi cho Vương Lũy, "Lũy Tử, hồi đầu anh nhận Nghiêu Vũ vào làm, chắc chắc có hồ sơ của cô ấy. Có biết địa chỉ nhà cô ấy không?".

Không lâu sau Hứa Dực Trung nhận được địa chỉ gia đình Nghiêu Vũ, vội thu xếp công việc, ngày hôm sau khấp khởi lái xe đến thành phố B. Hứa Dực Trung không biết, lúc này Đồng Tư Thành đang lang thang trên các con phố ở đây, hi vọng có thể tình cờ gặp Nghiêu Vũ.

Yêu nhau bốn năm, nhưng Đồng Tư Thành cũng chưa bao giờ đến nhà cô. Qua Tết Nguyên Tiêu, vẫn không nhận được tin tức gì của Nghiêu Vũ. Gọi điện không liên lạc được. Mấy ngày anh đợi trước cổng công ty, cũng không thấy bóng Nghiêu Vũ.

Gọi điện đến văn phòng công ty Đại Đường, cũng nhận được câu trả lời như Hứa Dực Trung, Đồng Tư Thành lập tức hiểu, Nghiêu Vũ không ra bến tàu. Cô bị ốm.

Anh còn nhớ Nghiêu Vũ lúc ốm rất hay làm nũng, sợ tiêm, sợ uống thuốc, nếu bị cảm, cô dứt khoát không uống thuốc, để tự khỏi! Anh luôn phải dỗ mỏi mồm cô mới chịu uống thuốc. Cô sợ thuốc đắng, chỉ thích uống thuốc bọc đường, mỗi lần uống, cô thích nhón từng viên trong tay anh bỏ vào miệng, uống liền mấy ngụm nước.

Đồng Tư Thành suốt ruột nói, "Em uống một lúc mấy viên không được sao?"

"Không được, em nuốt không vào...". Thực tế đúng là cô nuốt không vào, có mấy viên thuốc, uống no bụng nước vẫn chưa xong.

Mắt anh lại trở nên dịu dàng, bỗng lại thấy lo, Nghiêu Vũ phải phẫu thuật, chắc rất đau, không biết cô ấy ở đâu?

Thành phố B phần lớn là phố nhỏ, Đồng Tư Thành lục tìm trong kí ức những nơi Nghiêu Vũ từng nhắc đến.

Cô nói thành phố này có một quán mì, gọi là mì uyên ương. Nước dùng trong vắt, cực thơm ngon, mỗi xuất hai lạng, có đủ các vị: bò, gà. Lần nào Nghiêu Vũ về nhà cũng đến đó ăn.

Đồng Tư Thành ngẩng đầu nhìn biển hiệu quán mì trước mặt, diện tích không lớn, chỉ bày bốn, năm cái bàn. Chủ quán là một phụ nữ chừng bốn mươi, khuôn mặt tròn căng, giọng địa phương hỏi anh, "Mấy bát?".

Môi anh bất giác không kìm được nhếch một đường cong rất đẹp, ngày trước lúc mới đến thành phố A học, Nghiêu Vũ thường dè bỉu mì ở đây, cô nói: "Ở chỗ chúng em đều hỏi ăn mấy bát?".

"Mấy bát? Ăn được mấy bát sao?".

"Một bát hai lạng. Nhưng không phải loại mì sợi to, mà là sợi rất mảnh, nước dùng ngọt lịm, vừa đủ, trông giống như cái tổ chim, chúng em gọi là mì nước, rất ngon! Lần nào em cũng ăn hai bát".

Đồng Tư Thành ngồi xuống, bàn ghế ở đây vẫn là bàn ghế gỗ kiểu cũ, lau sạch bóng, không một vết dầu mỡ. Bà chủ béo bê đến hai bát một loại mì sợi hồng một loại sợi trắng, loại hồng tưới đẫm nước thịt bò đặc, loại trắng có những dọc hành hoa, sạch sẽ thanh cảnh nhìn đã muốn ăn.

Anh gắp một đũa, đúng là mì rối như tổ chim, từ từ nhai, vị ngọt thấm vào miệng, nước dùng đặc, thơm phức. Lòng anh đột nhiên xót xa, miếng mì nghẹn trong cổ, nuốt không trôi. Anh nhớ lại lời Nghiêu Vũ, cái giá của sự trưởng thành.

Khi hai năm sau anh đến tìm cô, Nghiêu Vũ đã do dự, cô đã biết từ chối.

Còn anh, hiểu ra anh không muốn mất cô lần nữa.

Đồng Tư Thành ăn vội mấy miếng hết bát mì. Bà chủ béo cười hề hề hỏi ngon không?

Anh trả lời rất thật: "Đây là loại mì ngon nhất tôi từng ăn".

Prev 1 ... 106 107 108 109 110 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000543