Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2128
- Tình trạng: Hoàn thành
"Sau đó con ở trong nhà viết tiểu thuyết, con không thích sáng đúng giờ đi làm, chiều năm giờ về như một cái máy, không thích bị ai quản lý, không thích bị ông chủ sai bảo. Suốt ngày bị người ta dùng tiền o ép. Con phải tự mình tạo ra cuộc sống của mình, con ghét bị người ta kiểm soát!". Nghiêu Vũ lẩm bẩm, nghĩ tới lần bị Hứa Dực Trung và Vương Lũy o ép.

Mẹ cô cười ha ha, nói vẻ bí hiểm: "Mẹ lại vừa ra một cuốn sách mới, cho con xem, bố con không biết".

Hai mẹ con nhìn nhau cười.

Những ngày này Nghiêu Vũ ở nhà sống vô cùng thoải mái, trồng cây, tưới hoa, đùa với chim, dẫn chó đi chơi. Gạt sang một bên chuyện của Đồng Tư Thành.

Vừa qua Tết, dự án mới đang triển khai, Hứa Dực Trung luôn bận bịu. Nhắn tin cho Nghiêu Vũ không thấy trả lời, lại không tìm ra cớ suốt ngày gọi điện, nhắn tin. Đến rằm tháng Giêng khi công việc tạm ổn, anh bỗng cảm thấy có gì bất thường, gọi điện lại tắt máy. Hứa Dực Trung sững người, Nghiêu Vũ đi làm sao có thể tắt máy? Đổi số di động ư? Lại gọi hỏi Vương Lũy: "Công ty dạo này có bận không?".

"Dực Trung, phòng tài vụ các cậu làm ăn chậm quá, phí quảng cáo bây giờ vẫn chưa chuyển đến". Vương Lũy cười hi hí, thầm nghĩ, việc công phải làm trước.

Hứa Dực Trung vui vẻ nói đùa, "Làm gì mà siết nợ dữ thế!".

"Chậc, đằng nào cơm chưa ăn gạo vẫn còn, tôi không sốt ruột. Bên tôi dạo này đang bận làm cho Đông Nam. Giai đoạn ba hoa viên Lệ Thành ở khu Giang Dương cách dự án của các cậu không xa". Vương Lũy cười thầm, để xem cậu ta vòng vo bao lâu mới vào chuyện chính. Anh ung dung châm thuốc hút.

Hứa Dực Trung yên lặng một lát, đột nhiên nói, "Lũy Tử, anh cứ thu phí của Đông Nam trước. Lát nữa tôi giục tài vụ xem sao".

Vương Lũy ngây ra, mặt nở hoa, "Cảm ơn! À, chuyện của Nghiêu Vũ cậu có biết không?".

"Sao?".

"Cô ấy phải phẫu thuật!". Vương Lũy tiết lộ.

Hứa Dực Trung giật mình, "Nghiêu Vũ làm sao?".

"Hình như có u gì đó".

Hứa Dực Trung lại giật mình, cuống quýt: "Anh Béo, có gì nói đi, đừng dọa tôi!".

"Ha ha, tôi nói, tôi nói, u lành gì đó thôi, không nghiêm trọng, xin nghỉ một tháng". Vương Lũy cười, "Cậu nghiêm túc thật à?".

"Nhất định anh không được tiết lộ, làm hỏng chuyện của tôi, chờ xem tôi xử anh thế nào!". Hứa Dực Trung cười, thở phào, tắt máy, hai tay xoa vào nhau. Lần này có lý do rồi, quan tâm bạn bè là bình thường, rất bình thường.

Anh phấn khởi được một lát, lại ngẩn ra, không liên lạc được với Nghiêu Vũ làm thế nào tìm được nhà cô?

Thiên Trần ngồi ngây trước máy tính. Bài viết mới được hai dòng, một tiếng đồng hồ sau vẫn chỉ có hai dòng. Cô chán ngán gõ thêm mấy chữ, rồi lại xóa. Lúc cô sắp đi, mẹ lại nói, "Thiên Trần, mẹ thấy anh chàng làm ở tỉnh đoàn cô Vương giới thiệu rất khá, hay là con thử gặp xem sao?".

Đây là lần thử gặp thứ mấy rồi? Lần này hỏa khí trong đầu bốc lên, định cự lại, bắt gặp ánh mắt mẹ lại không nỡ. Thấy con gái lặng yên, mẹ cô thở dài, "Nuôi con khôn lớn, có nghĩa lí gì!".

Nghe vậy Thiên Trần lại khó chịu. Tết vừa rồi, cô đã đi gặp mấy người. Thấy cô không tỏ thái độ, bố mẹ cũng hiểu là cô từ chối. Không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Bố cũng không nói với cô, mẹ thì luôn nói năng như kiểu vừa rồi.

Ở trong nhà cảm thấy ngột ngạt. Nhìn đồng hồ, lúc này Tiêu Dương còn bận không? Thiên Trần gọi điện cho anh, cô muốn nghe giọng nói của anh, muốn được anh an ủi.

Đầu bên kia truyền đến tạp âm ồn ào. Lòng Thiên Trần lại rối, "A Dương, anh lại đánh bài?".

"Ừ, mấy người bạn công ty hẹn chơi, có chuyện gì, Thiên Trần?".

"A Dương..." Thiên Trần đột nhiên không biết nói gì, tay nắm điện thoại, cắn môi.

Giọng Tiêu Dương vẫn nhỏ nhẹ, "Sao thế?".

"Không sao, bao giờ anh xong?".

"Khi nào xong anh sẽ gọi cho em, mấy giờ em về, anh đến đón?".

"Bây giờ em chuẩn bị về!". Thiên Trần bắt đầu giận.

Tiêu Dương rõ ràng khó xử, bài vừa lên, anh vừa vào cuộc, bây giờ lại đi, sẽ đắc tội với bạn hữu. Yên lặng một lát, anh nói: "Sáu giờ anh đến đón em được không?".

Thiên Trần tắt máy. Lát sau Tiêu Dương gọi lại, hình như anh đi khỏi chỗ đó, không nghe thấy tiếng ồn, "Thiên Trần, không vui sao? Có chuyện gì? Hôm nay bạn anh hẹn, họ mang cho mình nhiều vụ làm ăn, không tiện từ chối".

"Biết rồi, không sao, anh chơi đi, chơi xong gọi lại". Thấy anh giải thích đó là việc của công ty, Thiên Trần lại mềm lòng. Tiêu Dương cũng vất vả, nhưng cô bất lực, một cánh tay là bố mẹ, cánh tay kia là Tiêu Dương yêu cô sáu năm, chặt bên nào cũng đau.

Lần nào gọi điện cũng thấy tiếng xóc bài loạt soạt, Thiên Trần cảm thấy không có gì để nói. Lại hình dung một đám đàn ông vừa nhả khói thuốc mù mịt vừa la hét sát phạt nhau. Lại nhớ lời bố nói...

Thiên Trần bịt tai, cảm thấy quá mệt mỏi, hai vai ngày càng nặng. Không nghĩ, không muốn nghĩ, Thiên Trần buộc mình tập trung viết bài. Lát sau có chuông điện thoại.

"Đào Thiên Trần?".

"Ai đấy?".

"Hứa Dực Trung, tôi định hỏi thăm một chuyện, có phải Nghiêu Vũ bị bệnh?". Hứa Dực Trung đã hỏi Tuệ An, nhưng cô không có số máy nhà riêng của Nghiêu Vũ, cũng không biết địa chỉ cụ thể.

Thiên Trần chợt sững ra, Nghiêu Vũ nhắn tin cho cô, nói là nghỉ ở nhà một tháng, tắt di động, còn không cho cô tiết lộ với ai. "Vâng, hình như bị ốm, xin nghỉ mấy ngày".

"Cô có số điện thoại nhà riêng của cô ấy không? Nhà Nghiêu Vũ ở phố nào?".

Prev 1 ... 105 106 107 108 109 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000447