Điểm nổi bật của Tiêu Dương là điềm tĩnh lạc quan. Sự mạnh mẽ bình thản của anh làm cô thấy rất yên tâm. Có lúc cô đã nghĩ, chỉ cần có Tiêu Dương dù trời sập cũng không đáng sợ.
Mùa đông năm đó, Thiên Trần hẹn anh ở đầu cầu gần trường đại học. Cô không dám gặp anh trong trường vì sợ bị người nhà phát hiện, đứng chờ một lát, sốt ruột thấp thỏm, chỗ này gần trường, chỉ sợ gặp người quen. Cô đăm đăm nhìn về phía đầu cầu bên kia. Trời tối dần, gió rất lạnh, cô phải nhảy lò cò, liên tục hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng. Đột nhiên nghe thấy giọng Tiêu Dương, thanh sảng và sôi nổi gọi tên cô.
Thiên Trần ngẩng đầu, Tiêu Dương mặc áo khoác đen, như cây thông trước gió đứng bên cầu tươi cười nhìn cô. Trong phút chốc, niềm vui ùa đến, nỗi lo sợ, thấp phỏng lúc chờ đợi lập tức tan biến. Cô cảm thấy Tiêu Dương như đã chờ cô một đời một kiếp. Thiên Trần mỉm cười chạy lại: "A Dương, anh đến nhanh thế!".
Tiêu Dương nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô. Kéo tay cô ủ vào trong áo khoác của anh, rồi nhân đà ôm cô. Đây là lần đầu tiên anh ôm cô ngoài đường.
Tay Thiên Trần ôm chặt anh trong áo khoác, mặt áp vào lồng ngực phập phồng bởi tiếng tim đập dồn của anh, cô thích vòng tay mạnh mẽ, nồng nhiệt của Tiêu Dương. Ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười và đôi mắt âu yếm của anh. Lúc này, nỗi lo sợ bị người nhà phát hiện hoàn toàn tan biến, cả thế giới đối với cô chỉ có mình anh. Chiều muộn, người qua lại trên cầu, dòng xe tấp nập trên phố, cùng màn đêm đang buông dường như không tồn tại. Họ ép chặt vào nhau, chìm trong thế giới chỉ có hai người.
Cô mãi mãi không quên vòng tay hôm đó, hình ảnh Tiêu Dương hôm đó và cảm giác của mình hôm đó.
Lòng ngổn ngang, không biết nói gì, lại không muốn ngắt máy, liền áp vào tai, nghe hơi thở của anh.
Tiêu Dương cũng không biết nói gì, cũng không ngắt máy, dường như dù Thiên Trần yên lặng bao lâu, anh cũng chờ cô.
Một lát sau, cảm thấy ưu tư vơi chút ít, hơi buồn ngủ, cô mới khẽ nói: "A Dương, em ngủ đây".
"Ừ, ngủ ngon!". Giọng anh ôn tồn.
Miệng cô thoáng cười: "Em cúp máy đây?".
"Ừ".
"Ngày mai mình cùng ăn cơm?".
"Ừ".
"Ngày mai hết giờ làm em đến tìm anh".
"Ừ".
"Anh muốn ăn gì? Đồ nướng ở quán ven sông lần trước rất ngon".
"Bé ngoan, ngày mai mình cùng đi ăn".
"Vâng, A Dương".
"Sao?".
"Em ngắt máy đây".
Thiên Trần nhẹ nhàng tắt điện thoại, mãn nguyện ngủ thiếp. Ngày mai, Scarlett o'Hara[1> đã nói: "Tomorrow is another day".
[1> Nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của nhà văn Margeret Mitchell.
Chương 5 - Hai bên đều ghét
Trong bốn cô bạn, Đỗ Lối xinh đẹp nhất, xứng danh mĩ nữ. Trần Tuệ An là kiểu phụ nữ thục hiền. Đôi mắt Thiên Trần đẹp nhất, trong veo như mặt hồ, còn Nghiêu Vũ, nhiều nhất có thể coi là thanh tú.
Ngày hôm sau quả thực là một ngày mới, đối với Nghiêu Vũ, là một ngày có tin tốt lành.
Thiên Trần đã lấy được giấy công tác cho cô, còn dặn: "Đây không phải là thẻ phóng viên, cậu chỉ có thể đi theo mình như thực tập sinh!".
"Biết rồi, mình cũng chỉ hiếu kì muốn đi chơi, lần này theo cậu làm phóng sự xem sao!". Nghiêu Vũ cười hi hí.
Thiên Trần lườm cô: "Con người cậu cái gì cũng hăng như chơi cổ phiếu. Lấy đâu ra lắm hứng thú thế không biết?".
Nghiêu Vũ ngẩn người, im lặng không nói. Thiên Trần dè dặt hỏi:
"Có phải Đồng Tư Thành sắp về nước?".
Nghiêu Vũ nhún vai, ngoảnh mặt đi: "Đừng nhắc đến anh ta! Chia tay là chia tay".
"Tiểu Vũ, ngay tên anh ấy cậu cũng không muốn nhắc, rõ ràng chưa quên được anh ấy!". Thiên Trần có vẻ không vui, mọi chuyện của mình cô đều nói với Nghiêu Vũ. Nhưng Nghiêu Vũ từ khi chia tay với Đồng Tư Thành tuyệt nhiên không nhắc nửa câu về anh ta.
Nghiêu Vũ im lặng cắn môi. Nỗi đau khổ lại bùng lên như nham thạch sôi sục trong lòng không tìm được lối thoát, lồng lộn công phá làm cô miệng khô lưỡi đắng.
Nghiêu Vũ biết giấu diếm như vậy, sẽ làm Thiên Trần tự ái. Nhưng... cô nhìn bạn, thong thả nói: "Thiên Trần, cậu có biết mình ngưỡng mộ cậu và Tiêu Dương thế nào không? Hai người yêu sau bọn mình, nhưng vẫn chung thủy bên nhau. Mình và Đồng Tư Thành đã chia tay, anh ấy cần đi du học, chỉ đơn giản có vậy. Đừng hỏi nữa được không? Mọi chuyện đã qua rồi".
Thiên Trần nói nhỏ: "Tiểu Vũ, xin lỗi, mình sơ ý, đừng giận!".
"Sao có thể? Chúng ta là đồng đảng mà!". Nghiêu Vũ nháy mắt với cô, "Đi, hôm nay đúng ngày nghỉ, ta đi đánh tập đoàn Gia Lâm!".
"Tiểu Vũ, không nên quá đà, cẩn thận Gia Lâm nổi giận gây áp lực với công ty, buộc ông chủ sa thải cậu!". Thiên Trần nhắc bạn.
Nghiêu Vũ bĩu môi: "Mình chỉ mượn oai của cậu, múa võ trước mặt anh chàng đó một chút, cần viết bài thật, đương nhiên phải viết sự thực, nếu đúng là suối khoáng tự nhiên, chẳng phải cũng là quảng cáo cho họ, ít nhất cũng định hướng cho khách hàng".
Thiên Trần cười ngất, theo trình tự gọi điện cho trưởng phòng Vương phụ trách truyền thông của Gia Lâm, nói rõ ý định đến thăm quan phỏng vấn. Trưởng phòng Vương vừa nghe nói có khách hàng nghi ngờ suối khoáng của công ty, có phần hốt hoảng. Suối nước nóng vừa mới khai thác, đúng lúc cần quảng cáo, nếu có dư luận nghi ngờ, nhiều khi thật cũng biến thành giả.
Mùa đông năm đó, Thiên Trần hẹn anh ở đầu cầu gần trường đại học. Cô không dám gặp anh trong trường vì sợ bị người nhà phát hiện, đứng chờ một lát, sốt ruột thấp thỏm, chỗ này gần trường, chỉ sợ gặp người quen. Cô đăm đăm nhìn về phía đầu cầu bên kia. Trời tối dần, gió rất lạnh, cô phải nhảy lò cò, liên tục hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng. Đột nhiên nghe thấy giọng Tiêu Dương, thanh sảng và sôi nổi gọi tên cô.
Thiên Trần ngẩng đầu, Tiêu Dương mặc áo khoác đen, như cây thông trước gió đứng bên cầu tươi cười nhìn cô. Trong phút chốc, niềm vui ùa đến, nỗi lo sợ, thấp phỏng lúc chờ đợi lập tức tan biến. Cô cảm thấy Tiêu Dương như đã chờ cô một đời một kiếp. Thiên Trần mỉm cười chạy lại: "A Dương, anh đến nhanh thế!".
Tiêu Dương nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô. Kéo tay cô ủ vào trong áo khoác của anh, rồi nhân đà ôm cô. Đây là lần đầu tiên anh ôm cô ngoài đường.
Tay Thiên Trần ôm chặt anh trong áo khoác, mặt áp vào lồng ngực phập phồng bởi tiếng tim đập dồn của anh, cô thích vòng tay mạnh mẽ, nồng nhiệt của Tiêu Dương. Ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười và đôi mắt âu yếm của anh. Lúc này, nỗi lo sợ bị người nhà phát hiện hoàn toàn tan biến, cả thế giới đối với cô chỉ có mình anh. Chiều muộn, người qua lại trên cầu, dòng xe tấp nập trên phố, cùng màn đêm đang buông dường như không tồn tại. Họ ép chặt vào nhau, chìm trong thế giới chỉ có hai người.
Cô mãi mãi không quên vòng tay hôm đó, hình ảnh Tiêu Dương hôm đó và cảm giác của mình hôm đó.
Lòng ngổn ngang, không biết nói gì, lại không muốn ngắt máy, liền áp vào tai, nghe hơi thở của anh.
Tiêu Dương cũng không biết nói gì, cũng không ngắt máy, dường như dù Thiên Trần yên lặng bao lâu, anh cũng chờ cô.
Một lát sau, cảm thấy ưu tư vơi chút ít, hơi buồn ngủ, cô mới khẽ nói: "A Dương, em ngủ đây".
"Ừ, ngủ ngon!". Giọng anh ôn tồn.
Miệng cô thoáng cười: "Em cúp máy đây?".
"Ừ".
"Ngày mai mình cùng ăn cơm?".
"Ừ".
"Ngày mai hết giờ làm em đến tìm anh".
"Ừ".
"Anh muốn ăn gì? Đồ nướng ở quán ven sông lần trước rất ngon".
"Bé ngoan, ngày mai mình cùng đi ăn".
"Vâng, A Dương".
"Sao?".
"Em ngắt máy đây".
Thiên Trần nhẹ nhàng tắt điện thoại, mãn nguyện ngủ thiếp. Ngày mai, Scarlett o'Hara[1> đã nói: "Tomorrow is another day".
[1> Nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của nhà văn Margeret Mitchell.
Chương 5 - Hai bên đều ghét
Trong bốn cô bạn, Đỗ Lối xinh đẹp nhất, xứng danh mĩ nữ. Trần Tuệ An là kiểu phụ nữ thục hiền. Đôi mắt Thiên Trần đẹp nhất, trong veo như mặt hồ, còn Nghiêu Vũ, nhiều nhất có thể coi là thanh tú.
Ngày hôm sau quả thực là một ngày mới, đối với Nghiêu Vũ, là một ngày có tin tốt lành.
Thiên Trần đã lấy được giấy công tác cho cô, còn dặn: "Đây không phải là thẻ phóng viên, cậu chỉ có thể đi theo mình như thực tập sinh!".
"Biết rồi, mình cũng chỉ hiếu kì muốn đi chơi, lần này theo cậu làm phóng sự xem sao!". Nghiêu Vũ cười hi hí.
Thiên Trần lườm cô: "Con người cậu cái gì cũng hăng như chơi cổ phiếu. Lấy đâu ra lắm hứng thú thế không biết?".
Nghiêu Vũ ngẩn người, im lặng không nói. Thiên Trần dè dặt hỏi:
"Có phải Đồng Tư Thành sắp về nước?".
Nghiêu Vũ nhún vai, ngoảnh mặt đi: "Đừng nhắc đến anh ta! Chia tay là chia tay".
"Tiểu Vũ, ngay tên anh ấy cậu cũng không muốn nhắc, rõ ràng chưa quên được anh ấy!". Thiên Trần có vẻ không vui, mọi chuyện của mình cô đều nói với Nghiêu Vũ. Nhưng Nghiêu Vũ từ khi chia tay với Đồng Tư Thành tuyệt nhiên không nhắc nửa câu về anh ta.
Nghiêu Vũ im lặng cắn môi. Nỗi đau khổ lại bùng lên như nham thạch sôi sục trong lòng không tìm được lối thoát, lồng lộn công phá làm cô miệng khô lưỡi đắng.
Nghiêu Vũ biết giấu diếm như vậy, sẽ làm Thiên Trần tự ái. Nhưng... cô nhìn bạn, thong thả nói: "Thiên Trần, cậu có biết mình ngưỡng mộ cậu và Tiêu Dương thế nào không? Hai người yêu sau bọn mình, nhưng vẫn chung thủy bên nhau. Mình và Đồng Tư Thành đã chia tay, anh ấy cần đi du học, chỉ đơn giản có vậy. Đừng hỏi nữa được không? Mọi chuyện đã qua rồi".
Thiên Trần nói nhỏ: "Tiểu Vũ, xin lỗi, mình sơ ý, đừng giận!".
"Sao có thể? Chúng ta là đồng đảng mà!". Nghiêu Vũ nháy mắt với cô, "Đi, hôm nay đúng ngày nghỉ, ta đi đánh tập đoàn Gia Lâm!".
"Tiểu Vũ, không nên quá đà, cẩn thận Gia Lâm nổi giận gây áp lực với công ty, buộc ông chủ sa thải cậu!". Thiên Trần nhắc bạn.
Nghiêu Vũ bĩu môi: "Mình chỉ mượn oai của cậu, múa võ trước mặt anh chàng đó một chút, cần viết bài thật, đương nhiên phải viết sự thực, nếu đúng là suối khoáng tự nhiên, chẳng phải cũng là quảng cáo cho họ, ít nhất cũng định hướng cho khách hàng".
Thiên Trần cười ngất, theo trình tự gọi điện cho trưởng phòng Vương phụ trách truyền thông của Gia Lâm, nói rõ ý định đến thăm quan phỏng vấn. Trưởng phòng Vương vừa nghe nói có khách hàng nghi ngờ suối khoáng của công ty, có phần hốt hoảng. Suối nước nóng vừa mới khai thác, đúng lúc cần quảng cáo, nếu có dư luận nghi ngờ, nhiều khi thật cũng biến thành giả.

