Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2178
- Tình trạng: Hoàn thành
Nghiêu Vũ khẽ cười, cắt đi phiền phức, người nhẹ nhõm. Cô nhảy chân sáo, ha, mình cũng có lúc khiến thiên hạ giật mình, lòng vui tràn trề. Thì ra phụ nữ đúng là có thể dùng trang điểm, làm đẹp để thay đổi tâm trạng.

Hứa Dực Trung còn chưa hết bực, lại thấy tò mò vì câu nói mập mờ của Vương Lũy, gần năm giờ, gõ cửa phòng làm việc, "Đỗ Lối, tối nay đi ăn nhé?".

Đỗ Lối lạ lùng nhìn anh, nhoẻn cười, "Được, còn ai nữa?".

"Vương Lũy và bạn gái anh ta! Giới thiệu em làm quen".

Thế là thế nào? Cô nhìn Hứa Dực Trung, anh đứng tựa khung cửa phòng làm việc, ánh nắng lọt qua cửa sổ chiếu vào càng làm tôn các đường nét rực rỡ trên mặt anh, đẹp trai ngời ngời. Bất giác nghĩ tới vẻ hồn nhiên háo hức của anh khi ngẩng đầu nhìn pháo bông, niềm vui bùng lên trong lòng cô như những chùm pháo bông.

Lúc đi, Hứa Dực Trung hiếm hoi mở cửa xe cho Đỗ Lối, khiến tim cô nảy lên, nhưng lòng càng hồ nghi.

Hứa Dực Trung lên xe, ngoái nhìn cô, cười: "Thế nào? Không quen tôi đối tốt với em?".

Đỗ Lối tư lự, "Anh sẽ khiến em hiểu lầm".

"Vậy được, tôi không đối tốt với em nữa, em khỏi hiểu lầm".

Đỗ Lối hơi nghẹn ngào, giận dỗi nhìn anh, "Anh lại đùa em?".

Hứa Dực Trung cười vang, sảng khoái. Nhìn người ta đấy, người đẹp như vậy, không cần vất vả động não, chỉ một chút thể hiện tế nhị là hiểu ngay. Anh thở dài. Phải rồi, có thời gian sẽ hẹn Vương Lâm đi chơi.

Khi hai người đến công ty Đại Đường, đúng vào cuối buổi làm. Ánh nắng ấm vàng suộm trải đầy con đường trước mặt, Đồng Tư Thành nhìn thấy Hứa Dực Trung và Đỗ Lối trong chiếc xe đi tới, gật đầu cười coi như chào, sau đó nhìn về phía cổng công ty. Hứa Dực Trung thấy Đồng Tư Thành chợt sững ra, cả người ngây ngây dưới tán cây. Không biết có chuyện gì, anh vội nhìn theo.

Một cô gái tóc ngắn yểu điệu mỉm cười đi về phía Đồng Tư Thành, mình vận sườn xám cách điệu bó sát, trên nền vải màu thiên thanh nổi những vân mây mào vàng kim, lóng lánh theo nhịp bước. Cặp chân thon ẩn hiện nơi đường xẻ hơi sâu, chiếc cổ cao tròn trịa, chiếc cằm hơi hếch, để lộ một khuôn mặt vô cùng xinh xắn.

Cho xe nhích thêm một đoạn tới gần, Hứa Dực Trung cuối cùng nhận ra Nghiêu Vũ. Hỏa khí bốc ngùn ngụt trong lòng anh, sôi sục không tìm ra lối thoát, chỉ thấy ngực nặng, khó thở, và nỗi chua chát vô cớ xộc tới.

"Oa, là Nghiêu Vũ phải không? Cô ấy cắt tóc, trang điểm, thay kiểu quần áo trông khác hẳn, kiểu tóc rất hợp, còn đẹp hơn nhiều so với để tóc dài!". Đỗ Lối cũng lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêu Vũ như thế, vừa nói vừa quan sát mặt Hứa Dực Trung.

"Đẹp gì? Trông như hươu cao cổ!". Hứa Dực Trung sầm mặt bĩu môi.

Nói xong lại nhớ hồi lễ Giáng sinh cô nói: Hi hi, tôi không để tóc ngắn, cả đời không, cả người tôi chỉ có mái tóc còn tạm được, chưa từng uốn, chưa từng nhuộm, chưa từng sấy, cắt đi, chà chà, xấu chết.

Thảo nào Vương Lũy hỏi tối qua xảy ra chuyện gì, thảo nào Vương Lũy bảo cô ấy thay đổi rất lớn, tại sao Nghiêu Vũ cắt tóc? Vì chuyện tối qua? Lúc đó tâm trạng thế nào? Cô có khóc không? Hứa Dực Trung bỗng thấy buồn, buồn hơn cả lúc bị cái tát tối qua của cô.

Môi anh mím thành đường thẳng. Đỗ Lối cười nói: "Anh không biết đấy, chiếc váy trên người cô ấy rất đặc biệt. Hà, cuối cùng đã mặc váy, nghe nói sau khi chia tay với Đồng Tư Thành, Nghiêu Vũ không mặc váy nữa, thực ra cô ấy cũng rất biết trang điểm, vẫn luôn biết...".

Hứa Dực Trung nghe hết nửa sau câu nói của Đỗ Lối, lòng lại sôi lên, không còn tâm trạng nghe tiếp. Cô ấy vì Đồng Tư Thành! Cô ấy muốn bắt đầu lại với anh ta, cho nên mới cắt tóc! Cho nên mới cắt đi mái tóc dài đã định suốt đời không cắt! Ý nghĩ đó, từng lần đọc lên, giống như từng lưỡi cưa, cưa từng nhát trên trái tim bằng máu thịt, từng vệt máu rỉ ra không dứt, phát ra từng âm thanh ghê rợn.

Anh co người, tiếp tục gọi cho Vương Lũy, mắt nhìn về tòa nhà của công ty Đại Đường.

Chỉ khi đến gần hơn nhìn vào mắt anh, mới thấy trong đó in một bóng người yểu điệu.

Nghiêu Vũ đi đến, mắt liếc Hứa Dực Trung và Đỗ Lối ngồi trong xe, đi qua như không nhìn thấy. Khuôn mặt cô lộ ra hoàn toàn do mái tóc ngắn, lúc này Hứa Dực Trung mới phát hiện, cằm cô luôn trong tư thế hơi hất, mọi cử chỉ thì ra đều cao ngạo, cô luôn như thế, chưa bao giờ cúi đầu trước anh! Lòng lại đau, Hứa Dực Trung cố kiềm chế không để lộ mình. Sau đó thấy cô mỉm cười với Đồng Tư Thành, "Thay đổi một chút, đẹp không?".

Nụ cười đó sáng đến lóa mắt, trong khoảng cách ba mét, cô cười rạng rỡ với Đồng Tư Thành. Ánh mặt trời của cô chỉ chiếu sáng khoảng cách ba mét đó. Đến chỗ anh lại thành đám mây dày. Trong tích tắc, Hứa Dực Trung run lên trong ý nghĩ, muốn xuống xe đi về phía cô.

Môi hơi giật, nỗi chua chát thoảng qua như bóng mây. Cái tát cự tuyệt của cô vung ra, mọi rung động trong lòng anh biến thành Tôn Ngộ Không bị đè dưới núi đá. Mọi phép thần công phi thiên nhập địa, hô phong hoán vũ tất thảy bị khống chế bởi một lá bùa, lá bùa bay phất phơ, trên đó viết một lời chú: Anh ấy... anh ấy khác.

Prev 1 ... 130 131 132 133 134 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000430