Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2181
- Tình trạng: Hoàn thành
Đồng Tư Thành giơ tay nhón lọn tóc bên mái chưa đủ một tấc của cô, lòng kinh ngạc vui sướng, cô thay đổi hình ảnh, cắt tóc, một dáng vẻ mới toanh là thực sự muốn cùng anh làm lại sao? Nụ cười không sao kìm được hiện ra trên môi, "Nghiêu Nghiêu, em luôn rất đẹp, ngày trước anh đã nói như vậy".

Nghiêu Vũ khoác tay anh, "Mặc thế này đi ăn thịt nướng, không sao chứ?".

"Không!". Nụ cười dâng lên trong đáy mắt Đồng Tư Thành. "Có điều anh có thể dùng complet của mình để em trải làm khăn ăn".

Trong gió truyền đến tiếng cười của Nghiêu Vũ, lanh lảnh hân hoan như những viên đá cuội lắc trong bình thủy tinh, còn lòng Hứa Dực Trung giống như viên đá cuội chen chúc va vào nhau trong bình, không phải quá đau, cũng không phải buồn, mà choáng váng, âm ỉ, chua xót ngấm ngầm.

Anh nhìn Nghiêu Vũ khoác tay Đồng Tư Thành đi xa. Tầm mắt có thể nhìn được là đôi gót chân xinh xắn trong đôi giày đế nhọn, cao như vậy, mỗi bước chân đi, gót giày gõ xuống vỉa hè, từng tiếng dội vào lòng, anh bỗng lo âu, liệu có bị vấp ngã?

Nghiêu Vũ thật sự định quay về với Đồng Tư Thành rồi chăng? Mặt anh chợt tối, lại nghĩ tới cái tát đêm qua. Anh ngoái nhìn Đỗ Lối, đúng lúc bắt gặp đôi mắt long lanh của cô. Anh mỉm cười, "Tối nay em muốn ăn gì?".



Chương 33 - Bí mất đôi khuyên tai

Đồng Tư Thành tặng Nghiêu Vũ đôi khuyên tai hình chìa khóa, là hi vọng cô mở lòng mình. Còn Hứa Dực Trung tặng cô đôi khuyên hình giọt mưa có tên "Anh đã yêu em"...

Thiên Trần viết xong loạt bài về vấn đề bất động sản, tháng này đã vượt định mức, được mấy ngày rảnh cô định ở bên Tiêu Dương. Đằng nào thời gian làm việc của cô không cố định, bố mẹ cũng không biết lúc nào cô hết giờ làm.

Mặc dù được ở bên Tiêu Dương, nhưng lòng Thiên Trần vẫn không yên, luôn có cảm giác vụng trộm như làm chuyện xấu xa.

Không khí gia đình vẫn buồn tẻ. Bố mẹ biết cô vẫn đi lại với Tiêu Dương, nhưng không phản đối ra mặt.

Bố mẹ càng quan tâm, chăm sóc cô. Bố thường chủ động hỏi han công việc, thậm chí còn đọc các bài viết của cô rồi đưa ra thảo luận trong bữa ăn, thỉnh thoảng nêu nhận xét. Thiên Trần rất vui, tranh luận với bố, sẽ giúp cô nâng cao nhận thức và khả năng viết bài của mình.

Mẹ hầu như chỉ quan tâm cô làm việc có mệt không, ăn uống thế nào, luôn chuẩn bị đầy đủ đồ dùng mỗi lần cô đi công tác. Tuy nhiên, đôi mắt trong trẻo của Thiên Trần mỗi ngày lại thêm một nét mỏi mệt.

Có lúc, trong nhà ánh mắt mọi người tình cờ gặp nhau, đều nhận ra suy nghĩ của nhau, hai bên không ai nhượng bộ.

Không có gì khó chịu hơn người trong nhà cùng dè dặt với nhau như vậy. Thiên Trần thỉnh thoảng thử nhắc tới Tiêu Dương, xem ti vi thấy những thông tin liên quan đến nghiệp vụ công ty anh, cô như vô tình buông một câu: "Công ty Tiêu Dương cũng làm cái này, tình hình rất khả quan, mới nửa năm đã thu hồi vốn và có lãi".

Mẹ cũng nói bâng quơ: "Bây giờ rất nhiều người giàu lên chỉ sau một đêm, cậu con trai một giáo viên trong trường suốt ngày rong chơi, đùng một cái trúng cổ phiếu, phát tài rồi càng chơi ngông, người nhà cũng không chịu được!".

Thiên Trần không nói gì, lòng càng ấm ức.

Bố cô lại luôn kiệm lời, khi mẹ phàn nàn ông chỉ nhẹ nhàng hỏi vài câu, "Công ty của Tiêu Dương sau này định làm gì? Kĩ thuật máy tính thay đổi từng ngày, cạnh tranh rất gay gắt".

Thiên Trần không biết nói sao.

Công ty của Tiêu Dương và Đồng Tư Thành hoạt động khá suôn sẻ, nửa năm nay làm ăn tương đối thuận, kiếm được không ít tiền. Đồng Tư Thành đã mua nhà trả góp, nhưng Tiêu Dương không tích được bao nhiêu. Cả đại gia đình trông chờ vào anh.

Tiêu Dương tính rộng rãi, với Thiên Trần, với bạn bè đều hào phóng. Ngày trước chưa có tiền, có bao nhiêu cũng tiêu hết sạch, huống hồ bây giờ trong tay tương đối rủng rỉnh. Lúc tụ tập ăn uống với bạn, hầu như Tiêu Dương đều trả tiền, nhưng căn nhà thuê của anh vẫn y nguyên, không có đồ dùng nào mới.

Anh cũng mua cho cô khá nhiều quần áo và đồ trang sức, cô không muốn nhưng anh thích thế, mỗi lần mua quà cho cô, anh đều rất vui, niềm vui đó cùng nụ cười hiền hậu trên mặt anh là thứ Thiên Trần yêu nhất.

Công ty làm ăn thuận buồm xuôi gió như vậy cũng khiến Tiêu Dương chưa có cái nhìn xa hơn về tương lai.

Anh vẫn ham mê chơi bài, công việc kinh doanh đã đi vào quỹ đạo, thời gian Tiêu Dương dành cho thú vui đó càng tăng.

Trong ý niệm của Thiên Trần bây giờ, chỉ cần Tiêu Dương có thể đón cô sau giờ làm, đi ăn với nhau là được, những thức khác cô không muốn động chạm.

Nếu bố mẹ đồng ý, cô thậm chí có thể chấp nhận cuộc sống như vậy, nhưng bố mẹ không cho phép.

Có lần Thiên Trần nói: "Anh ấy tự mở được công ty, cũng làm ăn rất tốt, kiếm được tiền, sau này điều kiện sẽ khá lên".

"Thiên Trần, con và cậu ta có bao nhiêu tiếng nói chung? Khoảng cách về quan niệm, thói quen, lối sống không đơn giản chỉ dùng tiền là có thể khỏa lấp".

"Nhưng ở bên anh ấy con rất vui".

"Đó là bây giờ còn chưa cưới, cưới rồi liệu có còn cảm giác đó? Nhìn người ta giao du với ai là biết người đó thế nào. Mẹ không thể giương mắt nhìn con sống với một người rõ ràng khập khiễng!".

Prev 1 ... 131 132 133 134 135 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000433
Disneyland 1972 Love the old s