Hứa Dực Trung lái xe đưa Đỗ Lối về nhà mẹ, đợi cô đi vào cổng khu rồi mới đi. Đang định đi, không biết thế nào, lại nhìn thấy con đường phía trước, dường như nhìn Nghiêu Vũ bên kia đường vẫy tay. Anh từ từ lái xe đi theo con đường đó, đến thẳng công viên lần trước đã tìm thấy cô.
Dừng lại, xuống xe. Công viên xanh mướt. Hứa Dực Trung đi đến chiếc ghế dài lần trước. Chập tối, trong công viên vẫn còn người đi bộ. Thời gian ở đây rõ ràng trôi chậm hơn nhiều so với thành phố lớn, nét mặt con người ở đây cũng một vẻ thư nhàn, điểu ít thấy ở những người dân thành phố của anh.
Trên bãi cỏ, có một đản chó đùa giỡn, một con chó săn lông vàng lọt vào tầm mắt. Hứa Dực Trung suýt bật dậy, mắt tự nhiên dáo dác nhìn quanh. Cuối cùng thất vọng, tuyệt nhiên không thấy bóng người quen.
Anh ngơ ngẩn nhìn chó lông vàng chạy tới chạy lui, hình ảnh Nghiêu Vũ ung dung dắt chó đi dạo lại hiện ra. Anh ngồi xuống ghế. Không khí yên bình của công viên làm lòng anh tĩnh lại.
Bởi vì Nghiêu Vũ nói cô muốn ở bên Đồng Tư Thành, cô nói, đơn giản cũng là một kiểu hạnh phúc, anh nhất thời kích động để lộ mình. Hậu quả là một cái tát, anh vẫn để trong lòng.
Đã hơn hai tháng trôi qua, Hứa Dực Trung tránh không nghĩ chuyện đó. Nhưng khi đến thành phố này, ngồi tại nơi này, không tránh được vẫn ôn lại từng chi tiết từ khi quen Nghiêu Vũ một năm trước. Lòng nôn nao, không hiểu tại sao bị Nghiêu Vũ xúc phạm như thế, anh vẫn không thể quên cô.
Ngay Đỗ Lối cũng nói, cứ nghĩ kĩ chuyện của Nghiêu Vũ đã. Biểu hiện của anh rõ ràng thế sao? Hứa Dực Trung cười đau khổ, ở bên Nghiêu Vũ, người bị dắt mũi luôn là anh.
Thật không công bằng, trái tim anh đã quá si mê. Do kiêu ngạo mà cố vẫy vùng, hi vọng được đền đáp. Nhưng rõ ràng tất cả đều uổng công.
Với Đỗ Lối, anh đối xử lạnh lùng, anh có thể chấp nhận cô, cũng không buồn vì cô chưa nhận lời. Gặp Nghiêu Vũ là đầu óc anh rối loạn. Mỗi lần cô từ chối là tim anh đau.
Hứa Dực Trung nhắc mình phải bình tĩnh. Anh bắt đầu ghép hình trong kí ức.
Anh thầm ghép lên bức hình Nghiêu Vũ, bắt đầu từ khi quen nhau.
Những động tác nho nhỏ trong thói quen của một người như cử động của môi, động tác giơ tay vuốt tóc, khẽ rung chân khi ngồi... tất cả đều bộc lộ tính cách hoặc trạng thái tâm lí của người đó.
Những thói quen của Nghiêu Vũ bao gồm, ánh mắt giễu cợt đầy cảnh giác với Đỗ Lối, động tác nghiêng đầu tránh khi anh áp lại gần, cái hất cằm ngạo mạn khi tức giận và kiểu ngửa cổ uống rượu. Tất cả nói lên, đúng như lời Đỗ Lối, không phải cô dửng dưng với tất cả, mà dửng dưng với cái mọi người đều bận tâm, tạo nên dáng vẻ thờ ơ kiêu sa độc đáo của cô.
Hứa Dực Trung thầm ôn lại mọi chi tiết hôm đó. Lúc nói về Đồng Tư Thành hình như cô rất thiếu tự nhiên, cô còn nói cô không phải loại con gái anh có thể đùa bỡn. Có phải cô hoảng sợ vì nụ hôn đường đột của anh? Không tin tình cảm của anh?
Hứa Dực Trung nghĩ chính anh đã làm hỏng tất cả, vốn định sẽ chinh phục Nghiêu Vũ từng bước, mọi việc đã tính kĩ, tại sao sự thể lại thành ra thế này? Bỗng dưng thấy bồn chồn, thở một hơi dài.
Lần đầu tiên bị một cô gái tát, nếu không thật lòng thích cô, anh sẽ không phiền muộn đến tận bây giờ. Phiền muộn không phải vì cái tát đó, mà là vì thái độ của Nghiêu Vũ đối với anh.
Ánh nắng nhạt lọt qua tán lá chiếu xuống, mấy con chim về tổ ríu rít trên đầu. Hứa Dực Trung dần dần bình tĩnh. Bỗng nhiên anh không trách Nghiêu Vũ nữa. Con người ta do phản xạ bản năng có thể có những hành động kì lạ, Nghiêu Vũ, chắc cũng thế!
Anh nói anh theo đuổi cô từ lâu, cô còn cười ha hả khuyên anh đừng đùa, đừng bốc đồng lúc thế nọ lúc thế kia.
Đó chỉ là hành động vô thức bất chợt, anh bất chợt hôn cô, làm cô hoảng sợ!
Có phải anh đang tìm lí do thanh minh cho Nghiêu Vũ? Tìm lí do để mình yên lòng, sau đó đi tìm cô?
Rốt cuộc anh thích gì ở cô? Giờ đây, ngoài cảm giác vẫn lún sâu vào tình yêu, còn thêm nỗi phiền muộn day dứt không yên.
Hứa Dực Trung, cuối cùng vẫn không tìm ra câu trả lời, chỉ biết anh thích ở bên cô, những chuyện nực cười anh làm vì cô cũng giống như, giống như gã trai ngốc nghếch tuổi đôi mươi ngày ấy, ngơ ngẩn đến tận thành Rome vì một bông cúc đỏ.
Anh lại có lý giải khác nguyên do Nghiêu Vũ khoác tay Đồng Tư Thành trước mặt anh, nếu không bận tâm đến anh sao cô phải làm thế, thấy Đỗ Lối ngồi trên xe anh, lẽ ra cô phải vui, phải đến chào anh, ít nhất cũng vì Đồng Tư Thành vừa nhận được đơn hàng của tập đoàn Gia Lâm.
Rồi anh lại nghĩ, phải chăng Nghiêu Vũ cắt tóc không phải vì muốn làm lại từ đầu với Đồng Tư Thành, mà là vì anh? Ý nghĩ vừa lóe, anh vội nhảy lên xe, phóng đến chỗ lần trước đón Nghiêu Vũ. Lúc dừng xe, mới nghĩ ra Nghiêu Vũ nói, bố mẹ cô đã chuyển đến thành phố A.
Hứa Dực Trung bật cười, mình ngốc thật.
Lấy điện thoại lên gọi cho cô, chỉ có lời nhắn số máy này hiện không tồn tại. Anh hơi ngạc nhiên, gọi cho Vương Lũy: "Cho tôi số máy của Nghiêu Vũ!".
"Dực Trung, Nghiêu Vũ thôi việc rồi".
"Cái gì?".
"Cô ấy thôi việc đã mấy hôm. Tôi biết cậu đến thành phố B, nhưng cậu đã nói không muốn biết bất cứ tin gì về Nghiêu Vũ nên không nói với cậu".
Dừng lại, xuống xe. Công viên xanh mướt. Hứa Dực Trung đi đến chiếc ghế dài lần trước. Chập tối, trong công viên vẫn còn người đi bộ. Thời gian ở đây rõ ràng trôi chậm hơn nhiều so với thành phố lớn, nét mặt con người ở đây cũng một vẻ thư nhàn, điểu ít thấy ở những người dân thành phố của anh.
Trên bãi cỏ, có một đản chó đùa giỡn, một con chó săn lông vàng lọt vào tầm mắt. Hứa Dực Trung suýt bật dậy, mắt tự nhiên dáo dác nhìn quanh. Cuối cùng thất vọng, tuyệt nhiên không thấy bóng người quen.
Anh ngơ ngẩn nhìn chó lông vàng chạy tới chạy lui, hình ảnh Nghiêu Vũ ung dung dắt chó đi dạo lại hiện ra. Anh ngồi xuống ghế. Không khí yên bình của công viên làm lòng anh tĩnh lại.
Bởi vì Nghiêu Vũ nói cô muốn ở bên Đồng Tư Thành, cô nói, đơn giản cũng là một kiểu hạnh phúc, anh nhất thời kích động để lộ mình. Hậu quả là một cái tát, anh vẫn để trong lòng.
Đã hơn hai tháng trôi qua, Hứa Dực Trung tránh không nghĩ chuyện đó. Nhưng khi đến thành phố này, ngồi tại nơi này, không tránh được vẫn ôn lại từng chi tiết từ khi quen Nghiêu Vũ một năm trước. Lòng nôn nao, không hiểu tại sao bị Nghiêu Vũ xúc phạm như thế, anh vẫn không thể quên cô.
Ngay Đỗ Lối cũng nói, cứ nghĩ kĩ chuyện của Nghiêu Vũ đã. Biểu hiện của anh rõ ràng thế sao? Hứa Dực Trung cười đau khổ, ở bên Nghiêu Vũ, người bị dắt mũi luôn là anh.
Thật không công bằng, trái tim anh đã quá si mê. Do kiêu ngạo mà cố vẫy vùng, hi vọng được đền đáp. Nhưng rõ ràng tất cả đều uổng công.
Với Đỗ Lối, anh đối xử lạnh lùng, anh có thể chấp nhận cô, cũng không buồn vì cô chưa nhận lời. Gặp Nghiêu Vũ là đầu óc anh rối loạn. Mỗi lần cô từ chối là tim anh đau.
Hứa Dực Trung nhắc mình phải bình tĩnh. Anh bắt đầu ghép hình trong kí ức.
Anh thầm ghép lên bức hình Nghiêu Vũ, bắt đầu từ khi quen nhau.
Những động tác nho nhỏ trong thói quen của một người như cử động của môi, động tác giơ tay vuốt tóc, khẽ rung chân khi ngồi... tất cả đều bộc lộ tính cách hoặc trạng thái tâm lí của người đó.
Những thói quen của Nghiêu Vũ bao gồm, ánh mắt giễu cợt đầy cảnh giác với Đỗ Lối, động tác nghiêng đầu tránh khi anh áp lại gần, cái hất cằm ngạo mạn khi tức giận và kiểu ngửa cổ uống rượu. Tất cả nói lên, đúng như lời Đỗ Lối, không phải cô dửng dưng với tất cả, mà dửng dưng với cái mọi người đều bận tâm, tạo nên dáng vẻ thờ ơ kiêu sa độc đáo của cô.
Hứa Dực Trung thầm ôn lại mọi chi tiết hôm đó. Lúc nói về Đồng Tư Thành hình như cô rất thiếu tự nhiên, cô còn nói cô không phải loại con gái anh có thể đùa bỡn. Có phải cô hoảng sợ vì nụ hôn đường đột của anh? Không tin tình cảm của anh?
Hứa Dực Trung nghĩ chính anh đã làm hỏng tất cả, vốn định sẽ chinh phục Nghiêu Vũ từng bước, mọi việc đã tính kĩ, tại sao sự thể lại thành ra thế này? Bỗng dưng thấy bồn chồn, thở một hơi dài.
Lần đầu tiên bị một cô gái tát, nếu không thật lòng thích cô, anh sẽ không phiền muộn đến tận bây giờ. Phiền muộn không phải vì cái tát đó, mà là vì thái độ của Nghiêu Vũ đối với anh.
Ánh nắng nhạt lọt qua tán lá chiếu xuống, mấy con chim về tổ ríu rít trên đầu. Hứa Dực Trung dần dần bình tĩnh. Bỗng nhiên anh không trách Nghiêu Vũ nữa. Con người ta do phản xạ bản năng có thể có những hành động kì lạ, Nghiêu Vũ, chắc cũng thế!
Anh nói anh theo đuổi cô từ lâu, cô còn cười ha hả khuyên anh đừng đùa, đừng bốc đồng lúc thế nọ lúc thế kia.
Đó chỉ là hành động vô thức bất chợt, anh bất chợt hôn cô, làm cô hoảng sợ!
Có phải anh đang tìm lí do thanh minh cho Nghiêu Vũ? Tìm lí do để mình yên lòng, sau đó đi tìm cô?
Rốt cuộc anh thích gì ở cô? Giờ đây, ngoài cảm giác vẫn lún sâu vào tình yêu, còn thêm nỗi phiền muộn day dứt không yên.
Hứa Dực Trung, cuối cùng vẫn không tìm ra câu trả lời, chỉ biết anh thích ở bên cô, những chuyện nực cười anh làm vì cô cũng giống như, giống như gã trai ngốc nghếch tuổi đôi mươi ngày ấy, ngơ ngẩn đến tận thành Rome vì một bông cúc đỏ.
Anh lại có lý giải khác nguyên do Nghiêu Vũ khoác tay Đồng Tư Thành trước mặt anh, nếu không bận tâm đến anh sao cô phải làm thế, thấy Đỗ Lối ngồi trên xe anh, lẽ ra cô phải vui, phải đến chào anh, ít nhất cũng vì Đồng Tư Thành vừa nhận được đơn hàng của tập đoàn Gia Lâm.
Rồi anh lại nghĩ, phải chăng Nghiêu Vũ cắt tóc không phải vì muốn làm lại từ đầu với Đồng Tư Thành, mà là vì anh? Ý nghĩ vừa lóe, anh vội nhảy lên xe, phóng đến chỗ lần trước đón Nghiêu Vũ. Lúc dừng xe, mới nghĩ ra Nghiêu Vũ nói, bố mẹ cô đã chuyển đến thành phố A.
Hứa Dực Trung bật cười, mình ngốc thật.
Lấy điện thoại lên gọi cho cô, chỉ có lời nhắn số máy này hiện không tồn tại. Anh hơi ngạc nhiên, gọi cho Vương Lũy: "Cho tôi số máy của Nghiêu Vũ!".
"Dực Trung, Nghiêu Vũ thôi việc rồi".
"Cái gì?".
"Cô ấy thôi việc đã mấy hôm. Tôi biết cậu đến thành phố B, nhưng cậu đã nói không muốn biết bất cứ tin gì về Nghiêu Vũ nên không nói với cậu".

