Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2157
- Tình trạng: Hoàn thành
"Đúng, em rất hiện đại, không chịu tụt hậu, thích những tư tưởng và trào lưu mới. Đại loại là thế".

Đỗ Lối cười bẽn lén: "Vâng, như thế mới giàu sức sống, em cảm thấy quan điểm sống nên như vậy".

"Phải đấy, thế hệ 8X, mới mẻ đầy sức sống". Hứa Dực Trung cũng cười.

Đỗ Lối phơi phới sức xuân, còn Nghiêu Vũ... Hứa Dực trung xua đi ý nghĩa vừa nảy ra, tiếp tục hỏi Đỗ Lối về những phong tục thú vị ở đây.

Chuyến khảo sát của tập đoàn Gia Lâm được chính quyền thành phố nhiệt liệt chào đón. Ban lãnh đạo thành phố vừa được thay mới, bố của Đỗ Lối được bầu làm phó chủ tịch thành phố phụ trách mảng xây dựng kiến thiết, vì vậy đầu tư của tập đoàn Gia Lâm không hề bị ảnh hưởng.

Ngày hôm sau, Hứa Dực Trung được người của chính quyền thành phố dẫn đi thăm khu đất lần nữa. Nhớ lại lời anh trai Hứa Dực Dương, xây dựng khu chung cư ở đây chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là tìm hiểu xem có thể liên kết với sở du lịch thành phố, mở rộng phạm vi kinh doanh của tập đoàn.

Hướng chính nam thành phố là núi Vân Đỉnh, một danh thắng cấp tỉnh. Thị trấn cổ và khu phố mới kề sát nhau dưới chân núi Lâm Giang. Do bốn phía đều có sông núi bao bọc, tốc độ đô thị hóa khiến khu phố mới không ngừng lấn chiếm thị trấn cổ. Chính quyền thành phố hi vọng có thể phát triển khu phố mới dọc theo bờ sông.

Hứa Dực Trung mất hai ngày mới đi hết khu vực ven sông và vùng giáp ranh giữa thị trấn cổ và khu phố mới. Những kiến trúc ở Lâm Giang không cần kiến thiết quy hoạch cũng rất đẹp. Nếu ở thành phố A có những khu chung cư tựa núi kề sông như thế, giá cả chắc chắn tấc đất tấc vàng. Anh rất hài lòng.

Sau một tuần khảo sát, hai bên đã đạt được thỏa thuận sơ bộ, bước tiếp theo sẽ bàn bạc chi tiết và xây dựng dự thảo. Bố Đỗ Lối vừa nhậm chức chưa lâu đã thu hút được dự án đầu tư này, ông rất vui. Không đơn thuần chỉ là vì thành tích chính trị, mà còn là vì ông rất hài lòng với Hứa Dực Trung. Nhưng cũng có chút băn khoăn, bởi ông không nhận ra nhiệt tình của Hứa Dực Trung với bố vợ tương lai.

Ông hỏi con gái, hai đứa đã xảy ra chuyện gì. Đỗ Lối im lặng hồi lâu mới nói: "Anh ấy thích Nghiêu Vũ".

"Cái gì?". Phó chủ tịch Đỗ thở dài thất vọng, "Đỗ Lối, sao lại có chuyện đó?".

Đỗ Lối bướng bỉnh nhìn ông: "Con quen Dực Trung trước, nhưng anh ấy lại thích Nghiêu Vũ, con sẽ giành lại anh ấy!".

Bố cô trở nên nghiêm túc: "Tiểu Đỗ, chuyện này sao có thể gượng ép".

"Tại sao không thể? Tại sao con không được giành lấy cho mình? Dực Trung phù hợp mọi tiêu chuẩn của con! Con tuyệt đối không thể thua Nghiêu Vũ!".

Phó chủ tịch Đỗ tức đỏ mặt, nhưng nhìn bộ dạng tội nghiệp của con gái, lại mềm lòng. Ông thở dài "Tiểu Đỗ, điều kiện của Dực Trung rất tốt, từ ngoại hình, gia thế, năng lực cá nhân bố đều rất hài lòng nhưng điều kiện càng tốt, con người càng kiêu ngạo, nếu cậu ta không thích, con cố níu kéo chỉ càng thêm đau khổ. Bố hi vọng con có thể tìm được một người thực sự hết lòng vì con. Tình cảm của đàn ông không thể tranh giành mà có!".

"Giống như bố và mẹ? Bố không có tình cảm với mẹ, cho nên bố nói thế chứ gì? Con ghét sự yếu đuối của mẹ, ghét bố đã bỏ rơi mẹ! Con thích Dực Trung, con nhất định tranh giành với Nghiêu Vũ!".

Phó chủ tịch Đỗ nghiêm giọng: "Con thích cậu ta thật hay là muốn tranh giành với Nghiêu Vũ? Đây là tình cảm không phải đồ vật!".

"Đúng, là tình cảm, tại sao con luôn phải đi lấy lòng người khác?". Mắt Đỗ Lối ăm ắp nước, cô tuyệt đối không nhượng bộ.

Phó chủ tịch Đỗ đã bị con gái đánh bại. Cơn giận bỗng chốc tiêu tan. Ông đã nợ cô, ông chạy theo tình cảm của mình khiến con gái đau khổ. Ông xót xa nhìn con. Phải làm gì để giúp con gái toại nguyện? Chuyện này quả thực rất đau đầu, bây giờ bố mẹ rất khó can thiệp vào lựa chọn của con cái. Ông thở dài, giọng buồn rầu: "Thôi được, bố ủng hộ con, con muốn thế nào cứ làm như thế".

Việc công đã xong, Hứa Dực Trung có thời gian rỗi, Đỗ Lối cười cho anh biết, cô đã nói rõ với gia đình, anh khỏi cần áy náy, khỏi cảm thấy gánh nặng. Anh nhìn vào mắt cô: "Đỗ Lối, em đúng là rất hiểu người khác, rất tinh tế chu toàn".

"Bây giờ anh mới biết à?". Đỗ Lối cười tinh nghịch.

Dực Trung không nói, thực ra Đỗ Lối rất tốt, mọi mặt đều tốt. Anh cười, không nói nữa, ánh mắt nhìn cô dịu dàng.

Tối hôm đó, lãnh đạo thành phố mở tiệc chiêu đãi tập đoàn Gia Lâm. Mọi người hoan hỉ uống rượu. Dưới sự chăm sóc nhiệt tình của phó chủ tịch Đỗ, Hứa Trung say mềm.

Lơ mơ trong sơn say, anh vẫn biết có người dìu anh về, cởi bớt quần áo, lau mặt cho anh bằng khăn ấm. Hứa Dực Trung dễ chịu ngủ thiếp đi.

Tỉnh lại, cảm thấy đầu vẫn hơi đau, trở dậy đi tắm. Vừa đi đến phòng khách, Hứa Dực Trung giật mình, đứng sững ở cửa, Đỗ Lối đang ngủ trên ghế sofa phòng ngoài.

Lúc đó, Hứa Dực trung thực sự cảm động. Đàn ông thường cảm động, rồi mới yêu.

Prev 1 ... 143 144 145 146 147 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000470
Teya Salat