Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Mưa nhỏ hồng trần


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2144
- Tình trạng: Hoàn thành
Con chó Ngoan Ngoan lại nhảy nhót quay về, nó đã mệt, lưỡi lè dài, ý chừng muốn uống nước. Nghiêu Vũ đứng lên, nhìn hồ sen một lần nữa, thở dài dắt chó về nhà.

Lúc ăn tối, Nghiêu Vũ nói với bố mẹ: "Đồng Tư Thành là người có chí. Con muốn tiếp xúc lại với anh ấy xem sao".

Bố mẹ nhìn nhau, bố cô trìu mến nói: "Nghiêu Nghiêu, con nghĩ kĩ là đúng, người ta phải tiếp xúc mới hiểu nhau. Tiếp xúc lâu sẽ nảy sinh tình cảm. Huống hồ Tư Thành rất tốt với con, nó suy nghĩ hơi thực tế, nhưng thực tế được cũng tốt, chỉ còn xem ý con thế nào".

Gần nhau lâu sẽ nảy sinh tình cảm? Tình cảm có đúng là có thể nuôi dưỡng nên không? Nghiêu Vũ nhìn mẹ. Mẹ cô bĩu môi: "Vậy thì cứ tìm đại một người chẳng phải cũng như nhau, có thể nuôi dưỡng được tình cảm mà. Mẹ quen nhiều chàng trai lắm, Nghiêu Nghiêu, con trồng tất vào một mảnh vườn, xem ai có thể ra hoa kết trái!".

Bố cô yên lặng.

Nghiêu Vũ phá lên cười, cô thích câu nói của mẹ.

Nghiêu Vũ muốn đi Tây Tạng. Từ lâu nghe nói Tây Tạng là vùng đất sạch cuối cùng, lòng đã thầm ngưỡng mộ. Cô muốn đến mảnh đất sạch yên bình đó để tĩnh tại tâm hồn sóng gió của mình.

Cuối tháng tám, mùa đẹp nhất của Tây Tạng sắp đi qua. Nghiêu Vũ chuẩn bị hành lí đi du lịch. Trước khi đi, gọi điện cho Thiên Trần: "Dạo này cậu và Tiêu Dương vẫn tốt chứ?".

"Ôi chao, Tiểu Vũ, mình sắp bị Đồng Tư Thành và Hứa Dực Trung chất vấn phát điên. Cậu ác thật, di động cũng không dùng". Thiên Trần trách vài câu lại cười, "Mình và Tiêu Dương chẳng thế nào hết, chỉ có điều không thể vui lên được. Vui một lát, lại cười không nổi. Tiêu Dương hình như có tâm sự. Nhiều lúc cứ lặng lẽ ngẩn ngơ, ngày càng ít nói. Mẹ mình đã ra thông điệp cuối cùng, lấy ai cũng được, trừ Tiêu Dương. Không trì hoãn còn biết làm sao?". Giọng Thiên Trần rất uể oải, dường như đã quá mệt vì chuyện đó.

"Thiên Trần, mình muốn đi Tây Tạng, hay là cậu xin nghỉ phép đi cùng mình? Biết đâu không khí bình yên ở đó sẽ làm cậu suy nghĩ thoáng hơn!".

Thiên Trần do dự một lát, nói: "Thôi, bây giờ đi, có khi bố mẹ lại tưởng mình bỏ trốn với Tiêu Dương. Họ sợ nhất chuyện đó. Cậu đi bao lâu, Tiểu Vũ?".

"Chưa biết, đằng nào mình cũng không phải xin phép ai, mình vẫn được mẹ bao ăn, tiền tiết kiệm chưa không động tới. Cứ đi, rồi tính". Nghĩ đến sắp được đến Tây Tạng, lòng cô lại náo nức.

"Nếu hai người đó hỏi thì nói sao?".

Nghiêu Vũ im lặng một lúc: "Thiên Trần, đừng nói với Đồng Tư Thành, mình chỉ muốn yên tĩnh".

Cô cũng không hiểu sao lại nói thế, có phải trong tiềm thức vẫn chưa chấp nhận Đồng Tư Thành? Không muốn anh quấy rầy chuyến du lịch tĩnh tâm của cô. Nhưng, nói thế với Thiên Trần, khi biết cả hai người đàn ông cùng mong tin, có phải lòng cô đã nghiêng về một người?

Xuống máy bay, gió lồng lộng mang hơi thở của cao nguyên. Cuối tháng tám, ở đây đã xuất hiện những làn gió mát mà thành phố cô chỉ cuối thu mới có. Cái trong lành vô cùng đặc biệt, khoáng đạt và bao la khác thường.

Sân bay Gonggar không lớn lắm, nhưng du khách vẫn cảm giác mênh mang. Trời cao, xanh ngắt, một vẻ trong lành tinh khôi không bao giờ có ở đô thị, đứng ở đây phóng tầm mắt ra xa, dãy núi trập trùng tựa con rồng xanh phục trên mặt đất. Diện mạo độc đáo của cao nguyên bất giác làm lòng người phơi phới.

Nghiêu Vũ hít một hơi thật sâu, chợt bàng hoàng, đúng như đến một thế giới khác. Du khách xung quanh cũng ngơ ngẩn nhìn, mắt sáng bừng phấn khích, sung sướng vì đã đến mảnh đất được coi là sạch sẽ cuối cùng của nhân loại. Cô nghĩ đó chính là hiệu ứng cao nguyên, tiếng nói cười xung quanh, đoàn người đi qua, tựa như cách một tầng khí quyển, cách một thế giới.

Chuyển máy bay, bay thêm ba tiếng đồng hồ, là một vùng trời đất khác. Lùi một bước là trời cao biển rộng? Con người nếu có thể bước ra khỏi cõi lòng, có ứng với câu nói đó?

Lúc ra khỏi sân bay, Nghiêu Vũ nhìn thấy một cây bạch dương ở bên trái phòng đợi. Cô hiếu kì đi đến gần, thân cây toàn một màu vàng kim, nghĩ tới cây bạch dương làm cô say mê trong bộ phim Anh hùng của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Nghiêu Vũ chụp mấy kiểu ảnh, một cây cũng thành rừng, cô quyết định sau này sẽ quay lại Tân Cương để ngắm cả rừng bạch dương.

Lên xe bus, hai tiếng đồng hồ từ sân bay đến Lhasa, Nghiêu Vũ dường như không chớp mắt. Tầm nhìn khoáng đạt, con đường dài hút không thấy điểm cuối, hai bên đường, loang loáng những đỉnh núi tuyết ẩn hiện phía xa. Trên băng tuyết thiên cổ không tan, không hề có dấu chân con người. Tại sao người ta coi Tây Tạng là vùng đất sạch, chính là rất nhiều nơi vẫn còn hệ sinh thái nguyên sinh, chưa có dấu vết bàn tay con người.

Nghiêu Vũ cười, cuộc đời con người giống như bức vẽ trên trang giấy trắng. Thêm dần từng nét nội dung, lúc rời khỏi thế giới này, có những bức trở thành kiệt tác, có những bức lại chỉ toàn những hình lộn xộn.

Nghiêu Vũ cảm thấy mình chắc chắn thuộc trường phái ấn tượng, chỉ vẽ những đường nét và màu sắc theo cách của mình.

Một người có thể ngưỡng mộ cô, nhất định sẽ hiểu hàm ý bức tranh của cô, không cần giải thích, nhìn là hiểu, là có thể yêu.

Prev 1 ... 148 149 150 151 152 ... 259 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000449