"Đúng, tôi bị ốm. Tôi ghét đi học, ghét nói chuyện, ghét người khác nói chuyện với mình, ở nhà tôi cũng không nói không cười. Năm lớp mười hai tôi bị chứng tự kỉ nhẹ. Chỉ muốn một mình, còn muốn đi khỏi thành phố đó". Nghiêu Vũ cười, "Vào đại học tất cả là môi trường mới, tôi không nói với bất cứ ai về hoàn cảnh gia đình mình. Nhưng tôi vẫn có bạn bè, dần dần tôi mới cởi mở hơn".
Nhớ lại chuyện cũ Nghiêu Vũ rất buồn. Khi cô tự tin, cởi mở thì Đồng Tư Thành lại đập một gậy làm cô choáng váng.
Vì vậy cô mới ở lại thành phố A hai năm không về nhà. Lăn lộn bốn năm trong xã hội, Nghiêu Vũ đã trưởng thành. Cô thương xót nhìn Đỗ Lối, "Bây giờ tôi không cho đó là lỗi của tôi, bố mẹ cho tôi một môi trường tốt, tôi rất cảm kích sự giáo dục của họ. Bất kể người khác đối tốt với tôi vì mục đích gì, tôi đều cảm kích. Đỗ Lối, không phải ai cũng nhằm vào tiền bạc, quyền lực, cậu quá cực đoan".
"Nghiêu Vũ, cậu chưa hiểu mặt trái của xã hội này. Chúng ta đánh cược xem, tôi cá là nếu nhà họ Hứa không biết hoàn cảnh gia đình cậu, nếu đồng thời xuất hiện con gái một quan chức cấp cao, nhất định họ sẽ lựa chọn cô ta!". Mắt Đỗ Lối lóe lên trong cái nhìn gian giảo.
Ngực phập phồng. Đỗ Lối không giấu được nỗi hận trong mắt. Nghiêu Vũ có bố mẹ bảo vệ, có những người bạn thân thiết như ruột thịt. Cô ta không cần lo cơm áo, không cần phấn đấu sự nghiệp, ngay tình yêu, cũng muốn thuần túy nhất, tốt đẹp nhất. Tại sao không cần cố gắng cô ta cũng được nhiều như vậy? Tình thân, tình bạn, tình yêu đều mĩ mãn?! Đỗ Lối cảm thấy quá bất công.
"Tại sao nhà họ Hứa không lựa chọn cậu? Bố cậu đã tạo cho họ cơ hội đầu tư tốt như thế. Tôi có gì cho anh ta, không phải sao?".
"Đó là vận may chưa đủ". Đỗ Lối nói khẽ.
"Không, là cậu luôn nhìn con người theo hướng xấu. Hôm nay tôi đến tìm cậu là muốn nói chuyện giữa cậu và Trương Lâm Sơn. Đỗ Lối, tôi vẫn hi vọng chỉ là do tôi cả nghĩ, suy diễn lệch lạc. Tôi cũng chẳng có nguyên tắc gì, nhưng luôn bảo vệ người yếu. Cậu nói tôi uy hiếp cậu cũng được, nói tôi cậy thế bắt nạt người cũng được, nhưng tôi quyết bảo vệ Tuệ An. Cho nên đừng để tôi biẽt cậu và Trương Lâm Sơn có gì với nhau". Nói rồi Nghiêu Vũ quay người đi thẳng.
Đỗ Lối uất nghẹn hồi lâu, tức trào nước mắt.
Cô và Trương Lâm Sơn đi lại như thế đã một năm.
Buổi tối hôm đó, tám người tụ tập xong, rõ ràng Trương Lâm Sơn đã cùng Tuệ An về nhà, sau đó lại bất ngờ xuất hiện ở quán bar. Ngồi trước mặt Đỗ Lối thay thế Đồng Tư Thành vừa đi.
Đỗ Lối cười ra nước mắt, xem ra cuộc hôn nhân hoàn hảo của Tuệ An cũng có những trang mơ hô.
Đêm đó, cô và Trương Lâm Sơn uống đến sáng.
Đỗ Lối bỗng phát hiện, cô và Trương Lâm Sơn dù nói chuyện gì, quan điểm cũng giống nhau đáng kinh ngạc.
m nhạc, chính trị, hôn nhân, thời thơ ấu, chuyện vui, chuyện buồn... Tiếng cười nhỏ dội vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng ngực.
Trương Lâm Sơn dịu dàng lau nước mắt cho cô, thầm thì: "Em có biết, em đẹp lắm không...".
Cô ngạc nhiên hỏi: "Tại sao không về với Tuệ An? Anh không yêu cô ấy?".
"Không, anh yêu cô ấy".
"Nếu cho điểm, anh yêu Tuệ An bao nhiêu?".
"Một trăm điểm, cô ấy cũng yêu anh một trăm điểm".
"Ha Ha, em không tin. Sao anh vừa đưa Tuệ An về nhà đã một mình chạy đến đây uống rượu?". Đỗ Lối đương nhiên không tin. Tám người tụ tập tối đó, lẽ nào trừ Thiên Trần và Tiêu Dương, mọi người đều có tâm tư?
Khuôn mặt kiên nghị của Trương Lâm Sơn hiện lên nụ cười: "Anh và Tuệ An, cách sống khác nhau nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm".
"Cũng không ảnh hưởng đến việc anh thích cô gái khác?".
"Ai nói trong suốt cuộc đời người ta chỉ thích một người?".
Đỗ Lối lặp lại câu đó rồi cười phá lên. Tiếng cười chưa dứt Trương Lâm Sơn đã cúi hôn cô. Đó là nụ hôn đầu của Đỗ Lối, cô bàng hoàng không biết làm gì.
Trương Lâm Sơn từng trải dày dạn, Đỗ Lối là con chim nhỏ. Anh khơi bừng ham muốn trong cô, không khí sặc mùi đàn ông ngang tàng của anh. Trong quán bar Trương Lâm Sơn bất chấp xung quanh, liên tục hôn cô, say đắm và điên cuồng. Sự mạnh mẽ và ngang tàng của anh hoàn toàn đánh gục Đỗ Lối.
Gần sáng, họ mới ra về.
Đỗ Lối cúi đầu ngồi trên xe của anh, mặt trắng bệch, lòng sầu muộn. Cô nghĩ về nhà tắm một trận, ngủ một giấc. Tất cả chỉ lầ giấc mơ.
Nhưng Trương Lâm Sơn phanh xe đột ngột, lại hôn cô. Anh tham lam chạy theo lửa dục vừa bừng không thể nào dừng lại, khiến cô từ cự tuyệt, phản kháng đến phục tùng. Đôi môi nóng bỏng của anh sưởi ấm hai má cô, làm nó dần dần ửng hồng.
Anh khẽ nói: "Anh muốn em vui".
Đỗ Lối đã rơi vào lưới tình của người đàn ông đó.
Cô chuyển về phòng kế hoạch, càng có nhiều cơ hội và lí do tiếp xúc với Trương Lâm Sơn, gặp anh một cách tự nhiên.
Trước sau cô chỉ có một câu nói với anh: "Em cũng muốn anh vui. Anh phải đối xử tốt với Tuệ An. Em không muốn phá hoại gia đình cô ấy, không muốn cướp chồng Tuệ An. Chúng ta chỉ như hai con chuột sưởi ấm cho nhau.
Mỗi lần cô nói vậy, Trương Lâm Sơn lại ôm cô thật chặt, cơ hồ làm thế có thể thật sự truyền hơi ấm cho cô.
Nghiêu Vũ đến tận nơi nói thẳng, làm cô không chịu nổi. Phải thừa nhận, Nghiêu Vũ hiểu cô, phơi bày mọi ý nghĩ trong đầu cô. Thực tế, Đỗ Lối cũng chưa từng đòi Trương Lâm Sơn bỏ Tuệ An, chưa từng yêu cầu anh hứa hẹn gì.
Nhớ lại chuyện cũ Nghiêu Vũ rất buồn. Khi cô tự tin, cởi mở thì Đồng Tư Thành lại đập một gậy làm cô choáng váng.
Vì vậy cô mới ở lại thành phố A hai năm không về nhà. Lăn lộn bốn năm trong xã hội, Nghiêu Vũ đã trưởng thành. Cô thương xót nhìn Đỗ Lối, "Bây giờ tôi không cho đó là lỗi của tôi, bố mẹ cho tôi một môi trường tốt, tôi rất cảm kích sự giáo dục của họ. Bất kể người khác đối tốt với tôi vì mục đích gì, tôi đều cảm kích. Đỗ Lối, không phải ai cũng nhằm vào tiền bạc, quyền lực, cậu quá cực đoan".
"Nghiêu Vũ, cậu chưa hiểu mặt trái của xã hội này. Chúng ta đánh cược xem, tôi cá là nếu nhà họ Hứa không biết hoàn cảnh gia đình cậu, nếu đồng thời xuất hiện con gái một quan chức cấp cao, nhất định họ sẽ lựa chọn cô ta!". Mắt Đỗ Lối lóe lên trong cái nhìn gian giảo.
Ngực phập phồng. Đỗ Lối không giấu được nỗi hận trong mắt. Nghiêu Vũ có bố mẹ bảo vệ, có những người bạn thân thiết như ruột thịt. Cô ta không cần lo cơm áo, không cần phấn đấu sự nghiệp, ngay tình yêu, cũng muốn thuần túy nhất, tốt đẹp nhất. Tại sao không cần cố gắng cô ta cũng được nhiều như vậy? Tình thân, tình bạn, tình yêu đều mĩ mãn?! Đỗ Lối cảm thấy quá bất công.
"Tại sao nhà họ Hứa không lựa chọn cậu? Bố cậu đã tạo cho họ cơ hội đầu tư tốt như thế. Tôi có gì cho anh ta, không phải sao?".
"Đó là vận may chưa đủ". Đỗ Lối nói khẽ.
"Không, là cậu luôn nhìn con người theo hướng xấu. Hôm nay tôi đến tìm cậu là muốn nói chuyện giữa cậu và Trương Lâm Sơn. Đỗ Lối, tôi vẫn hi vọng chỉ là do tôi cả nghĩ, suy diễn lệch lạc. Tôi cũng chẳng có nguyên tắc gì, nhưng luôn bảo vệ người yếu. Cậu nói tôi uy hiếp cậu cũng được, nói tôi cậy thế bắt nạt người cũng được, nhưng tôi quyết bảo vệ Tuệ An. Cho nên đừng để tôi biẽt cậu và Trương Lâm Sơn có gì với nhau". Nói rồi Nghiêu Vũ quay người đi thẳng.
Đỗ Lối uất nghẹn hồi lâu, tức trào nước mắt.
Cô và Trương Lâm Sơn đi lại như thế đã một năm.
Buổi tối hôm đó, tám người tụ tập xong, rõ ràng Trương Lâm Sơn đã cùng Tuệ An về nhà, sau đó lại bất ngờ xuất hiện ở quán bar. Ngồi trước mặt Đỗ Lối thay thế Đồng Tư Thành vừa đi.
Đỗ Lối cười ra nước mắt, xem ra cuộc hôn nhân hoàn hảo của Tuệ An cũng có những trang mơ hô.
Đêm đó, cô và Trương Lâm Sơn uống đến sáng.
Đỗ Lối bỗng phát hiện, cô và Trương Lâm Sơn dù nói chuyện gì, quan điểm cũng giống nhau đáng kinh ngạc.
m nhạc, chính trị, hôn nhân, thời thơ ấu, chuyện vui, chuyện buồn... Tiếng cười nhỏ dội vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng ngực.
Trương Lâm Sơn dịu dàng lau nước mắt cho cô, thầm thì: "Em có biết, em đẹp lắm không...".
Cô ngạc nhiên hỏi: "Tại sao không về với Tuệ An? Anh không yêu cô ấy?".
"Không, anh yêu cô ấy".
"Nếu cho điểm, anh yêu Tuệ An bao nhiêu?".
"Một trăm điểm, cô ấy cũng yêu anh một trăm điểm".
"Ha Ha, em không tin. Sao anh vừa đưa Tuệ An về nhà đã một mình chạy đến đây uống rượu?". Đỗ Lối đương nhiên không tin. Tám người tụ tập tối đó, lẽ nào trừ Thiên Trần và Tiêu Dương, mọi người đều có tâm tư?
Khuôn mặt kiên nghị của Trương Lâm Sơn hiện lên nụ cười: "Anh và Tuệ An, cách sống khác nhau nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm".
"Cũng không ảnh hưởng đến việc anh thích cô gái khác?".
"Ai nói trong suốt cuộc đời người ta chỉ thích một người?".
Đỗ Lối lặp lại câu đó rồi cười phá lên. Tiếng cười chưa dứt Trương Lâm Sơn đã cúi hôn cô. Đó là nụ hôn đầu của Đỗ Lối, cô bàng hoàng không biết làm gì.
Trương Lâm Sơn từng trải dày dạn, Đỗ Lối là con chim nhỏ. Anh khơi bừng ham muốn trong cô, không khí sặc mùi đàn ông ngang tàng của anh. Trong quán bar Trương Lâm Sơn bất chấp xung quanh, liên tục hôn cô, say đắm và điên cuồng. Sự mạnh mẽ và ngang tàng của anh hoàn toàn đánh gục Đỗ Lối.
Gần sáng, họ mới ra về.
Đỗ Lối cúi đầu ngồi trên xe của anh, mặt trắng bệch, lòng sầu muộn. Cô nghĩ về nhà tắm một trận, ngủ một giấc. Tất cả chỉ lầ giấc mơ.
Nhưng Trương Lâm Sơn phanh xe đột ngột, lại hôn cô. Anh tham lam chạy theo lửa dục vừa bừng không thể nào dừng lại, khiến cô từ cự tuyệt, phản kháng đến phục tùng. Đôi môi nóng bỏng của anh sưởi ấm hai má cô, làm nó dần dần ửng hồng.
Anh khẽ nói: "Anh muốn em vui".
Đỗ Lối đã rơi vào lưới tình của người đàn ông đó.
Cô chuyển về phòng kế hoạch, càng có nhiều cơ hội và lí do tiếp xúc với Trương Lâm Sơn, gặp anh một cách tự nhiên.
Trước sau cô chỉ có một câu nói với anh: "Em cũng muốn anh vui. Anh phải đối xử tốt với Tuệ An. Em không muốn phá hoại gia đình cô ấy, không muốn cướp chồng Tuệ An. Chúng ta chỉ như hai con chuột sưởi ấm cho nhau.
Mỗi lần cô nói vậy, Trương Lâm Sơn lại ôm cô thật chặt, cơ hồ làm thế có thể thật sự truyền hơi ấm cho cô.
Nghiêu Vũ đến tận nơi nói thẳng, làm cô không chịu nổi. Phải thừa nhận, Nghiêu Vũ hiểu cô, phơi bày mọi ý nghĩ trong đầu cô. Thực tế, Đỗ Lối cũng chưa từng đòi Trương Lâm Sơn bỏ Tuệ An, chưa từng yêu cầu anh hứa hẹn gì.

